Fandom: One Piece (Đảo Hải Tặc)
Couple: Sabo x Koala
Words: 1169 chữ
Summary: Một cựu quý tộc và một cựu nô lệ vượt qua con đường, nhận ra rằng họ khác nhau, nhưng cũng rất giống nhau.
...
Sabo luôn yêu gió. Đó là một phần tự nhiên thiết yếu. Nó di chuyển các con thuyền và tạo sự thoải mái khi trời quá nóng. Có nhiều loại gió khác nhau, từ ấm đến lạnh, Sabo đều yêu thích chúng. Là một người chuẩn bị trở thành hải tặc và chèo thuyền trên biển, gió sẽ là một công cụ quan trọng cho sự nghiệp của anh. Mặc dù cha anh đã cấm anh không được trở thành một trong những tên hải tặc, anh sẽ trở thành một tên hải tặc bất kể họ nói gì, và thực hiện một sự trả giá cho tự do.
Vì vậy anh đã đợi, cho đến khi một ngày hoàn hảo ló dạng. Bầu trời trong xanh, và gió mạnh đủ để giúp thuyền của anh đi. Vì vậy, anh đã đợi cho đến khi người canh gác của mình ngủ say, sau đó anh rời khỏi biệt thự, cầm theo lá cờ đen của mình để lên xe. Việc tìm thấy một chiếc thuyền đánh cá chưa sử dụng thật dễ dàng, vì vậy anh đã bắt đầu cuộc phiêu lưu của mình. Anh quá phấn khích trước viễn cảnh đó đến nỗi không nhận ra con thuyền lớn của Thiên Long Nhân cho đến khi quá muộn. Anh đã phải trả giá cho sự bất cẩn của mình khi thuyền của anh bị bắn vào, hai lần. Anh cố gắng giữ chặt một mảnh gỗ bất chấp nỗi đau kinh hoàng mà anh đang cảm thấy, nhưng không thể.
Và ai đó đã làm.
Anh cảm thấy có một bàn tay kéo mình ra khỏi mặt nước, anh thấy mình đang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của một người đàn ông mà anh đã gặp hai tuần trước. Người duy nhất lắng nghe và hiểu được cảm giác thực sự của Sabo về cuộc thảm sát sắp tới cũng như thái độ của các Quý tộc khác đối với nó. Mọi thứ lại trở nên mơ hồ khi một cơn đau khác ập đến. Người đàn ông đang ôm anh nhìn anh với một cảm xúc mà anh không thể hiểu được. Sau đó, cơ thể của anh từ bỏ việc cố gắng duy trì ý thức.
Khi tỉnh dậy tiếp theo, anh đã ở trên tàu. Anh đang nằm trên giường, quấn đầy băng, xung quanh là những người không quen biết. Anh sợ hãi nhìn quanh căn phòng, trước mắt anh bắt gặp những vị cứu tinh của mình, anh cho phép mình thư giãn. Họ hỏi anh một vài câu hỏi cơ bản về bản thân, và sau đó bắt đầu thảo luận về những việc cần làm với anh. Một số người đề nghị đưa anh trở lại nơi anh xuất phát, mặc dù có vẻ như bộ não của anh được phủ trong sương mù dày đặc, anh theo bản năng biết rằng anh không muốn quay lại, anh nói với họ như vậy, cầu xin anh đưa anh đi với họ.
Cuối cùng, họ quyết định thực hiện yêu cầu của anh. Anh đã dành phần lớn thời gian để hồi phục, cho đến khi họ đến được căn cứ chính. Khi đó, anh đã đủ sức khỏe để có thể tự do đi lại, làm quen với cách bố trí căn cứ và cả con người. Vì vậy, đó là ông đã làm. Khi bước xuống hành lang, anh nhìn thấy một cô gái trạc tuổi mình, đang ngồi trên chiếc ghế ở đầu đối diện, đọc sách. Khi cô ngẩng đầu lên, để anh nhìn vào mắt mình, anh biết. Biết rằng họ giống nhau. Rằng họ đã chịu đựng địa ngục và rằng họ nổi lên không bị tổn thương.
"Xin chào, tớ là Sabo!" Anh tự giới thiệu mình một cách rạng rỡ.
"Koala..." Cô ngại ngùng thì thầm.
Nó trôi qua nhanh đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng có một chút sợ hãi trong mắt cô. Sabo không thể có điều đó. Anh muốn làm bạn với cô, không phải để làm cô sợ.
"Cậu không cần phải sợ tớ." Anh nói với cô một cách nhẹ nhàng.
Anh đưa tay về phía cô, sau một lúc do dự ngắn ngủi, cô đã nắm lấy nó.
-x-
Những gì xảy ra sáu tháng sau lần đầu tiên họ gặp nhau chỉ củng cố niềm tin của Sabo rằng họ giống nhau.
"Tớ là một cựu nô lệ." Koala nói với anh bí mật của cô.
Tay cô bồn chồn lo lắng, như thể cô đang sợ hãi điều gì đó.
"Một người đàn ông tuyệt vời đã cứu tớ khỏi cuộc sống đó và chăm sóc tôi." Cô tiếp tục nói. "Tớ hoàn toàn biết ơn ông ấy."
"Chuyện gì đã xảy ra với ông ấy?" Sabo thắc mắc hỏi.
"Ông ấy đã chết." Koala buồn bã nói. "Ông ấy đã chết, và tớ biết có điều gì đó không ổn, tớ đã không giúp ông ấy. Đó là một điều tớ hối tiếc. Vì vậy, tớ đã gia nhập Quân Cách mạng để ít nhất có thể giữ được giấc mơ của ông ấy."
Sabo cảm thấy một cảm giác kỳ lạ khi nghe những lời đó. Có điều gì đó tương tự đã xảy ra với anh trong quá khứ của anh, quá khứ mà anh không thể nhớ.
"Tên ông ấy là Tiger." Koala nhìn Sabo với đôi mắt nâu to. "Fisher Tiger."
Sabo biết. Tên của người đàn ông này đã xuất hiện trên tất cả các mặt báo trong suốt một tuần, nó đã khiến Hải quân phải rối loạn.
"Tớ vẫn còn dấu ấn của ông ấy." Koala thì thầm. "Tớ giữ nó như một kỷ vật về lòng tốt của ông ấy... về những gì tớ phải làm. Tớ sẽ chấm dứt sự phân biệt đối xử với đồng loại của ông ấy. Đó là lý do tại sao tớ tham gia vì sự nghiệp của ngài Dragon."
"Đó là một bàn thắng danh dự." Sabo trả lời. "Hãy biết rằng tớ sẽ giúp đỡ cậu, bất kể điều gì."
"Thế còn cậu?" Koala hỏi
"Dragon-san đã cứu tớ." Sabo nói với cô. "Tớ ở đây để trả nợ cho ông ấy."
"Cậu thật danh giá." Koala nhắm mắt. "Tớ chắc chắn cuối cùng cậu sẽ là người thay đổi thế giới. Sẽ không có phân biệt đối xử, không có thành kiến và không có tham nhũng. Chúng ta sẽ chỉ là con người, và tất cả chúng ta đều bình đẳng."
"Điều đó nghe giống như một tương lai tuyệt vời." Sabo thở dài buồn bã.
Sabo nhận ra rằng mình đã đúng. Anh và Koala đã phải chịu đựng những loại đau khổ khác nhau, nhưng về cốt lõi, chúng đều giống nhau. Từ ánh mắt của cô, anh biết rằng Koala cũng hiểu ra điều đó.
Anh đã mỉm cười.