Lâm An đã thích Thẩm Dực tròn 6 năm.
6 năm, đủ để một đứa trẻ lớn lên, đủ để những kỷ niệm cũ kỹ phai màu, nhưng lại không đủ để cô xóa sạch hình bóng của một người ra khỏi tâm trí. Đối với Lâm An, Thẩm Dực giống như một hành tinh xa xôi, còn cô chỉ là kẻ đứng dưới mặt đất, mải miết ngước nhìn ánh sáng của cậu mà quên mất rằng, hành tinh ấy chưa từng thuộc về mình.
Tình yêu của cô bắt đầu từ một cái chạm tay tình cờ. Cái chạm ấy vụng dại, nhẹ tênh, nhưng nó lại neo cô lại với cậu suốt quãng thanh xuân dài đằng đẵng. Lâm An cứ thế, âm thầm tích góp từng ánh mắt, từng nụ cười của cậu, cất giữ chúng vào một ngăn kín trong lòng.
Nhưng cuộc đời không phải là câu chuyện cổ tích. Có những năm tháng Lâm An phải bước đi trong bóng tối một mình. Đó là khi cô lạc lối với những sai lầm cá nhân, là khi cô oằn mình chịu đựng sự bắt nạt từ những người xung quanh trong sự im lặng tuyệt đối. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng, đã ôm lấy những vết thương lòng để tìm đến Thẩm Dực—người cô coi là sinh mệnh—như một bến đỗ cuối cùng.
Nhưng Thẩm Dực đã quay lưng.
Cậu không hiểu, hoặc có lẽ cậu chưa bao giờ muốn hiểu những gì cô đã phải trải qua. Câu từ chối thẳng thừng, lạnh lùng của cậu năm ấy như một nhát dao, cứa nát chút kiêu hãnh cuối cùng của một cô gái nhỏ. Lâm An đã nhìn cậu, ánh mắt không còn sự trong trẻo của ngày đầu, mà là sự hận thù, là tiếng gào thét câm lặng của một con thú nhỏ bị thương.
Rồi 6 năm cũng trôi qua. Lâm An vẫn đứng đó, vẫn thích cậu, nhưng đã chẳng còn là sự cuồng nhiệt muốn sở hữu.
Thẩm Dực vẫn ở đó, vẫn mang theo nỗi buồn lụy tình một người con gái khác—người mà cậu sẵn sàng dành cho tất cả sự dịu dàng mà cả đời này Lâm An chưa từng nhận được. Họ đứng cùng một khoảng trời, hít thở cùng một bầu không khí, nhưng khoảng cách giữa họ lại là vạn dặm. Những người xung quanh khuyên Lâm An hãy tha thứ, hãy buông bỏ cho nhẹ lòng. Nhưng họ đâu biết, những vết sẹo trong quá khứ không phải là thứ để tha thứ, đó là bằng chứng của những ngày cô đã từng sống sót một mình.
Một chiều đông, sân trường vắng lặng. Lâm An nhìn thấy Thẩm Dực đứng dưới gốc cây, dáng hình quen thuộc ấy vẫn hướng về phía người con gái khác. Cậu mỉm cười—một nụ cười rạng rỡ mà cô đã khao khát suốt 6 năm qua.
Lâm An đứng cách đó không xa, hơi lạnh mùa đông tràn vào lồng ngực khiến cô run rẩy. Cô muốn bước tới, muốn nói một lời tạm biệt, muốn hét lên rằng cô đã từng yêu cậu biết bao. Nhưng cổ họng cô nghẹn đắng, nước mắt trào ra không kiểm soát. Cô nhận ra, tất cả những gì cô giữ gìn suốt 6 năm qua, đối với cậu chỉ là hư vô.
Cô quay lưng đi, bóng cô đổ dài trên sân trường đầy lá rụng. Không có một sự thấu hiểu nào cả, không có lời xin lỗi muộn màng, cũng không có cái kết cổ tích.
Lâm An hiểu rằng, cô đã thua. Thua cả 6 năm thanh xuân, thua cả lòng tự trọng, và thua cả một người chưa từng ngoảnh lại nhìn mình dù chỉ một lần.
Đêm đó, Lâm An ngồi co ro trong bóng tối. Cô không khóc vì cậu nữa, cô khóc vì thương đứa bé 6 năm trước đã dùng cả sinh mệnh để yêu một người không bao giờ thuộc về mình. 6 năm thanh xuân, cuối cùng chỉ để lại một trái tim vụn vỡ không cách nào hàn gắn.
Không có lời kết nào cho tình yêu này, chỉ có nỗi buồn ở lại, dai dẳng và vĩnh viễn