Đối với Heiji, Shinichi chưa bao giờ là người duy nhất
Trong ngăn kéo khóa kín tại nhà ở Osaka, Heiji vẫn giữ tấm ảnh của một người đã không còn nữa – người duy nhất khiến hắn từng rung động thật sự. Khi Shinichi xuất hiện, sự thông minh, khuôn mặt, và cả cách suy luận của anh khiến Heiji thấy một sự trùng hợp đến đáng sợ.
Heiji tiếp cận Shinichi, tỏ ra quan tâm, bảo vệ và cùng anh phá án. Mọi người đều nghĩ đó là tình bạn thắm thiết, là sự đồng điệu giữa hai thám tử. Nhưng thực chất, đó là một vở kịch dài hơi. Heiji đang "nhào nặn" Shinichi, biến anh thành hình mẫu mà hắn khao khát, một kẻ thay thế hoàn hảo để lấp đầy khoảng trống mà người kia để lại.
Một đêm mưa, sau khi vụ án kết thúc, Shinichi tìm thấy tấm ảnh cũ trong túi áo khoác của Heiji khi hắn sơ ý đánh rơi. Anh sững sờ nhìn khuôn mặt trong ảnh, rồi nhìn sang Heiji đang đứng quay lưng lại với điếu thuốc trên tay. Mọi sự tử tế, mọi ánh mắt thâm tình bấy lâu nay bỗng chốc trở nên đáng sợ.
Shinichi ném tấm ảnh xuống mặt bàn, giọng anh run rẩy nhưng đầy căm phẫn:
"Tôi là Shinichi, không phải là thứ để cậu dùng để khỏa lấp quá khứ!"
Heiji quay lại, không một chút bối rối. Hắn bước tới, ánh mắt lạnh lẽo như mặt hồ đông cứng, bàn tay bóp chặt cằm Shinichi, buộc anh phải đối diện với sự tàn nhẫn của hắn. Hắn không phủ nhận, chỉ ghé sát vào tai Shinichi, giọng nói trầm đặc như một lời tuyên án:
"Cậu chỉ cần biết, đứng ở vị trí đó, cậu làm tốt hơn kẻ đã chết kia rất nhiều."