Liên hôn?
Tác giả: yhuoeng.jk
Ngôn tình;Ngọt sủng
Chương 1: Cuộc hôn nhân trên giấy tờ
Kim đồng hồ trên tường văn phòng chủ tịch tập đoàn Lục Thị nhích dần sang con số mười một đêm. Lục Phong đặt bút xuống, xoa nhẹ hai bên thái dương để giảm bớt sự mệt mỏi sau một ngày dài họp hành liên miên. Anh với lấy chiếc điện thoại trên bàn, màn hình hiện lên một tin nhắn ngắn gọn gửi từ ba tiếng trước:
"Anh ơi, tối nay anh có về ăn cơm không? Em có nấu canh sườn hạt sen cho anh đấy."
Người gửi là Tô An An, cô vợ nhỏ kém anh sáu tuổi mà anh mới rước về nhà cách đây ba tháng.Cuộc hôn nhân của họ xuất phát từ một lời hứa năm xưa giữa hai bên gia đình. Bản thân Lục Phong là một tổng tài lạnh lùng, nổi tiếng tàn nhẫn và cuồng công việc trên thương trường.
Khi đặt bút ký vào tờ đơn kết hôn, anh chỉ nghĩ đơn giản là thực hiện nghĩa vụ, nuôi thêm một cô bé ngoan ngoãn trong nhà, chu cấp cho cô một cuộc sống nhung lụa không thiếu thứ gì là đủ.
Anh chưa từng nghĩ mình sẽ dành tình cảm cho cô.Thế nhưng, sự xuất hiện của Tô An An đã hoàn toàn đảo lộn cuộc sống độc thân tẻ nhạt của anh. Cô gái nhỏ có đôi mắt tròn xoe, trong veo như nước mùa thu, tính tình lại dịu dàng, mềm mại.
Từ ngày có cô, căn biệt thự lạnh lẽo của anh luôn ngập tràn mùi thức ăn thơm phức và bóng dáng nhỏ bé chạy ra chạy vào đón anh mỗi khi tan làm.Lục Phong nhìn chằm chằm vào tin nhắn, khóe môi bất giác cong lên một độ cong dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra.
Anh nhanh chóng khoác áo vest, cầm chìa khóa xe và nói với trợ lý đang trực bên ngoài:
– Cậu tan làm đi. Mấy tài liệu còn lại cứ để sang ngày mai.
Chiếc xe thể thao màu đen bóng loáng xé toạc màn đêm, lao nhanh về phía ngoại ô thành phố. Trong lòng vị tổng tài vốn được mệnh danh là "tảng băng Bắc Cực" lúc này lại dâng lên một cảm giác nôn nóng lạ thường.
Anh muốn về nhà, muốn ôm lấy bờ vai gầy nhỏ nhắn của cô vào lòng.
Chương 2: Bình minh ngọt ngào
Khi Lục Phong mở cửa bước vào nhà, không gian tĩnh mịch bao trùm. Đèn phòng khách đã được vặn nhỏ xuống ánh sáng vàng ấm áp. Trên ghế sofa, Tô An An đang co rúm người lại, ôm một chiếc gối ôm ôm khư khư trước ngực, đầu ngoẹo sang một bên ngủ say sưa.
Tiếng thở đều đều, nhẹ nhàng của cô khiến mọi mệt mỏi trong anh như tan biến sạch sành sanh.
Lục Phong bước nhẹ tới, quỳ một chân xuống bên cạnh ghế sofa. Anh đưa bàn tay to lớn, hơi thô ráp của mình vuốt ve những lọn tóc mai lòa xòa trên gương mặt trắng hồng của cô.
– Ngốc quá, đã bảo là không cần đợi anh rồi mà.
– Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm chứa đựng sự nuông chiều vô hạn.Như cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, Tô An An khẽ chớp chớp mắt, hàng mi dài cong vút khẽ rung động. Khi nhìn rõ gương mặt góc cạnh, đẹp trai không góc chết của chồng mình, cô liền nở một nụ cười ngái ngủ, hai tay vô thức vòng lên ôm lấy cổ anh, giọng nũng nịu:
– Anh Phong… Anh về rồi ạ? Em đợi anh mãi.
– Ừ, anh về rồi. Sao không lên phòng ngủ, nằm đây dễ bị cảm lạnh lắm biết không?
Lục Phong dễ dàng bế bổng cô lên theo kiểu công chúa. Tô An An nhỏ nhắn nằm gọn trong lồng ngực vững chãi của anh, hít hà mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc xen lẫn chút hơi lạnh của sương đêm bám trên áo anh. Cô rúc đầu vào cổ anh, vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa nói:
– Tại em sợ anh về muộn, canh sẽ bị nguội mất. Để em xuống bếp hâm lại cho anh nhé?
– Không cần đâu, anh ăn ở công ty rồi. Bây giờ anh chỉ muốn ôm em ngủ thôi.
Lục Phong đặt cô xuống chiếc giường lớn êm ái trong phòng ngủ, sau đó nhanh chóng đi vào phòng tắm thay quần áo. Khi anh trở ra, Tô An An đã tỉnh táo hơn một chút.
Cô nằm nghiêng, chống cằm nhìn anh bằng ánh mắt lấp lánh như chứa cả dải ngân hà.
Lục Phong leo lên giường, kéo cô sát vào lòng mình, để đầu cô gối lên cánh tay săn chắc của anh. Bàn tay anh đều đặn vỗ nhẹ lên lưng cô như dỗ dành một đứa trẻ:
– Ngủ đi thôi, muộn lắm rồi.
Tô An An mỉm cười hạnh phúc, nhắm nghiền mắt lại. Trong vòng tay của người đàn ông này, cô luôn cảm thấy an toàn tuyệt đối.
Chương 3: Sóng gió nhỏ và sự bảo hộ tuyệt đối
Hôm sau là ngày cuối tuần, Lục Phong không phải đến tập đoàn nhưng anh có một buổi tiệc xã giao quan trọng vào buổi tối. Lần này, anh quyết định dẫn Tô An An đi cùng để chính thức giới thiệu cô với giới thượng lưu.
Tô An An diện một chiếc váy dạ hội màu trắng cúp ngực đơn giản nhưng tinh tế, tôn lên làn da trắng ngần và bờ vai trần thon thả. Khi cô sánh bước bên cạnh Lục Phong cao lớn, lịch lãm trong bộ vest may đo cao cấp, hai người trông đẹp đôi như một bức tranh bước ra từ câu chuyện cổ tích.Sự xuất hiện của họ ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn trong hội trường.
Những lời trầm trồ, ngưỡng mộ vang lên không ngớt, nhưng bên cạnh đó cũng không thiếu những ánh mắt ghen tị, đố kị.
Khi Lục Phong bị một vài đối tác lớn kéo đi trò chuyện ở khu vực VIP, Tô An An liền lui về phía bàn tiệc ngọt để tránh làm phiền anh. Đúng lúc này, Lâm Giai Tuệ – thiên kim tiểu thư của một tập đoàn đối thủ, người từng theo đuổi Lục Phong điên cuồng nhưng bị từ chối thẳng thừng – bước tới với nụ cười khinh khỉnh trên môi.
– Tôi cứ tưởng người phụ nữ cưới được Lục tổng phải là một vị tiểu thư danh giá thế nào, hóa ra cũng chỉ là một con vịt xấu xí, dùng thủ đoạn để trèo cao thôi sao?
Lâm Giai Tuệ cố tình nói lớn tiếng, khiến những người xung quanh đều ngoái lại nhìn.
Tô An An hơi sững người. Cô vốn tính tình hiền lành, chưa từng va chạm với những chiêu trò công kích ác ý như thế này.
Gương mặt cô khẽ tái đi, đôi bàn tay đan chặt vào nhau vì lo lắng.Lâm Giai Tuệ thấy cô im lặng thì càng lấn lướt, cô ta giơ ly rượu vang đỏ trong tay lên, giả vờ vấp ngã rồi hất thẳng ly rượu về phía chiếc váy trắng của Tô An An:
– Ối, tôi xin lỗi, tôi không cố ý…
Tuy nhiên, chiếc váy trắng tinh khôi của An An không hề bị vấy bẩn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một bóng đen cao lớn đã nhanh như cắt chắn trước mặt cô.
Toàn bộ số rượu vang đỏ chát chúa đổ ập lên chiếc áo sơ mi trắng và áo vest đắt tiền của Lục Phong.Không khí trong toàn bộ hội trường lập tức đóng băng. Sắc mặt Lục Phong tối sầm lại, đôi mắt đen sâu thẳm hừng hực tia lửa giận như muốn bóp nghẹt người đối diện.
– Lục… Lục tổng… Em không cố ý, em…
Lâm Giai Tuệ sợ hãi đến mức mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp lùi lại phía sau.Lục Phong không thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái. Anh quay người lại, cẩn thận kiểm tra từ đầu đến chân Tô An An, giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta phải ghen tị:
– An An, em có sao không? Có bị bắn trúng người không?
Tô An An lắc đầu, ánh mắt rơm rớm nước mắt vì lo lắng cho anh:
– Em không sao, nhưng áo của anh… bị bẩn hết rồi.Lục Phong nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô, đan chặt mười ngón tay vào nhau để trấn an cô.
Sau đó, anh quay lại nhìn Lâm Giai Tuệ, giọng nói lạnh thấu xương vang lên qua hệ thống loa của hội trường:
– Tập đoàn Lâm Thị ngày mai không cần tồn tại ở thành phố này nữa. Ai động đến người phụ nữ của Lục Phong tôi, đều phải trả giá đắt.
Nói rồi, anh dứt khoát dắt tay Tô An An rời khỏi bữa tiệc, bỏ lại sau lưng những tiếng xì xào bàn tán và gương mặt tuyệt vọng, ngã khuỵu xuống sàn của Lâm Giai Tuệ.
Chương 4: Hũ mật ngọt ngào
Trên xe trở về nhà, Tô An An vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn. Cô nhìn vệt rượu vang đỏ loang lổ trên ngực áo Lục Phong, lòng đầy áy náy:
– Anh Phong, vì em mà anh lại làm lớn chuyện như vậy… Như thế có ảnh hưởng đến việc làm ăn của công ty không anh?
Lục Phong đang lái xe, nghe vậy liền tấp xe vào lề đường vắng. Anh quay sang, cởi bỏ chiếc áo vest bẩn vứt ra ghế sau, chỉ còn mặc chiếc áo sơ mi mở hai cúc cổ, trông vừa lười biếng lại vừa quyến rũ chết người.
Anh rướn người sang, hai tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
– Nghe này, Tô An An.
Anh nghiêm túc nói
– Trên đời này, không có bất kỳ dự án kinh doanh hay tiền tài nào có thể so sánh được với một sợi tóc của em. Anh cưới em về là để cưng chiều, để yêu thương, chứ không phải để em chịu uất ức từ kẻ khác. Hiểu chưa?
Trái tim Tô An An đập loạn nhịp liên hồi. Những giọt nước mắt kìm nén từ nãy đến giờ cuối cùng cũng rơi xuống, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc ngập tràn.
Cô gật đầu, chủ động rướn người lên, đặt một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước lên bờ môi mỏng của anh:
– Em hiểu rồi. Cảm ơn anh, ông xã.
Hai từ "ông xã" mềm mại, ngọt ngào như mật ong rót thẳng vào tai Lục Phong, đánh sập hoàn toàn chút lý trí cuối cùng của anh. Đôi mắt anh tối sầm lại, hơi thở trở nên dồn dập.
Anh không để cô kịp lùi lại, bàn tay to lớn đã luồn vào sau gáy cô, giữ chặt lấy và cúi xuống ngậm lấy đôi môi đỏ mọng như quả anh đào kia.
Nụ hôn của anh vừa mãnh liệt, vừa có tính chiếm hữu cao, nhưng cũng không kém phần nâng niu, dịu dàng. Tô An An bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng, cả người mềm nhũn ra như nước, chỉ biết bám chặt lấy vai anh để không bị ngã.
Đến khi cô không thở nổi nữa, anh mới luyến tiếc buông ra, nhưng vẫn lưu luyến mút nhẹ vào vành tai nhạy cảm của cô, thì thầm bằng giọng khàn khàn:
– Về nhà rồi anh sẽ phạt em tiếp
Chương 5: Viên mãn
Nửa năm sau.Tập đoàn Lục Thị ngày càng phát triển lớn mạnh, và người ta cũng đã quen với hình ảnh vị tổng tài Lục Phong lạnh lùng ngày nào giờ đã biến thành một "ông chồng cuồng vợ" chính hiệu.
Anh từ chối mọi buổi tiệc tùng, tiếp khách sau giờ làm, luôn luôn đúng 5 giờ chiều là có mặt ở nhà.
Hôm nay là kỷ niệm một năm ngày cưới của hai người. Lục Phong tự tay chuẩn bị một bữa tối dưới ánh nến lãng mạn tại căn biệt thự của họ.Tô An An bước xuống lầu trong chiếc váy ngủ màu hồng nhạt, dáng đi hơi chậm rãi.
Lục Phong thấy vậy liền vội vàng bước tới, đỡ lấy eo cô một cách cẩn thận như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ.Anh nhìn xuống vòng hai hơi nhô lên của cô, ánh mắt tràn ngập tình yêu thương và sự dịu dàng vô bờ bến.
Đúng vậy, Tô An An đã mang thai được ba tháng. Cuộc tình của họ giờ đây đã đơm hoa kết trái.
– Em yêu, chúc mừng kỷ niệm một năm ngày cưới của chúng ta.
Lục Phong lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ, bên trong là sợi dây chuyền kim cương được thiết kế riêng có khắc chữ cái đầu tên của hai người và đứa con sắp chào đời.
Tô An An mỉm cười rạng rỡ, cô vòng tay qua ôm lấy thắt lưng anh, tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ, vững chãi của người đàn ông này:
– Chúc mừng kỷ niệm ngày cưới, anh Phong. Cảm ơn anh vì đã luôn yêu thương và chiều chuộng em vô điều kiện.
Lục Phong cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, ôm cô thật chặt vào lòng:
– Đời này của anh, việc đúng đắn nhất chính là cưới em làm vợ. Anh sẽ dùng cả đời này để chiều chuộng em, bảo vệ em và con một cách tuyệt đối nhất.
Gió đêm khẽ thổi qua khung cửa sổ, mang theo hương hoa hồng thơm ngát hòa quyện vào không gian ngập tràn hạnh phúc của hai người. Tình yêu của họ không cần những lời thề non hẹn biển quá cao xa, chỉ cần những cử chỉ quan tâm, chăm sóc giản dị nhưng ấm áp mỗi ngày, như vậy là đã quá đủ cho một đời viên mãn.
KẾT THÚC