Món quà đắt giá nhất mà một người đàn ông giàu có thể tặng bạn là gì? Với Lâm, đó là một căn hộ penthouse nhìn ra toàn cảnh thành phố. Với An, đó chỉ là một sự bố thí.
Họ cưới nhau ba năm, một cuộc hôn nhân thương mại không tình yêu, ít nhất là từ phía Lâm. Trong mắt anh, An là người con gái mưu mô, dùng áp lực từ gia đình để ép anh phải bỏ rơi người con gái anh yêu để cưới cô. Vì vậy, suốt ba năm, Lâm trừng phạt An bằng thứ vũ khí tàn nhẫn nhất:sự im lặng.
Căn nhà của họ luôn ngập trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Lâm không bao giờ ăn cơm nhà. Anh không chạm vào cô. Mỗi lần nhìn thấy An, ánh mắt anh lạnh băng như nhìn một món đồ nội thất thừa thãi.
"Nếu cô muốn làm thiếu phu nhân, tôi cho cô cái danh phận đó. Nhưng đừng mong có được bất cứ thứ gì khác từ tôi."
– Đó là câu nói dài nhất Lâm từng nói với cô vào đêm tân hôn.An không giải thích, cũng không khóc lóc.
Cô chấp nhận tất cả. Hằng ngày, cô vẫn nấu những món anh thích, giặt sạch những chiếc áo sơ mi của anh, và lặng lẽ đứng bên cửa sổ chờ tiếng xe anh về lúc nửa đêm. Cô yêu anh từ năm mười bảy tuổi, một tình yêu thầm lặng và bướng bỉnh, dẫu biết trước mắt là vực thẳm.Cho đến một ngày, dự án lớn nhất sự nghiệp của Lâm – một khu nghỉ dưỡng phức hợp – gặp sự cố nghiêm trọng về bản vẽ kết cấu. Đối tác nước ngoài dọa rút vốn, công ty của Lâm đứng trước nguy cơ phá sản. Suốt một tuần liền, Lâm không về nhà.
Anh giam mình trong phòng làm việc, gầy rộc đi, đôi mắt hằn lên những tia máu vì bất lực. Bản thiết kế gốc có một lỗi sai chí mạng mà không một kiến trúc sư nào của anh tìm ra cách khắc phục.Đêm thứ tám, Lâm mệt lả và ngủ thiếp đi trên bàn làm việc.Khi anh tỉnh dậy vào sáng hôm sau, trên bàn là một xấp tài liệu mới.
Bản vẽ lỗi đã được chỉnh sửa lại bằng những nét bút mực xanh vô cùng tỉ mỉ. Lỗi sai kết cấu được giải quyết một cách hoàn hảo, thậm chí còn tối ưu hóa được không gian. Nhờ bản vẽ này, công ty của anh được cứu sống trong gang tấc.Lâm điên cuồng lao ra ngoài hỏi trợ lý:
"Ai đã vào phòng tôi đêm qua? Ai đã sửa bản vẽ này?"
Người trợ lý ngơ ngác:
"Dạ không có ai ạ. Chỉ có phu nhân... đêm qua chị ấy có mang súp gà đến cho giám đốc. Thấy ngài đang ngủ nên chị ấy ngồi lại một lúc rồi về."
Lâm khựng lại. Đầu óc anh như có tiếng sét nổ ngang. An? Người vợ mà anh luôn coi là một bình hoa di động, kẻ ăn bám vô dụng, lại chính là người giải cứu anh?
Anh lập tức nhớ ra, An tốt nghiệp thủ khoa ngành Kiến trúc năm đó, nhưng sau khi cưới anh, cô chưa từng đi làm ngày nào. Anh đã tự tay bóp chết đôi cánh của cô bằng sự khinh miệt của mình.Lâm lao về nhà như một kẻ điên. Anh nhận ra mình đã sai, sai quá nhiều.
Sự căm hận trong anh suốt ba năm qua bỗng chốc sụp đổ, thay vào đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ.Căn penthouse vắng lặng. Không có mùi thức ăn. Không có dáng hình quen thuộc ngồi bên cửa sổ.Trên bàn trà ở phòng khách, chiếc nhẫn cưới được đặt ngay ngắn bên cạnh một tờ giấy ly hôn đã có sẵn chữ ký của An.
Và một phong thư cũ mờ.Lâm run rẩy mở phong thư ra. Bên trong là một tờ giấy khám sức khỏe từ hai năm trước của An, cùng một bức thư ngắn:
"Lâm, khi anh đọc được những dòng này, em đã rời đi rồi. Ba năm qua, em xin lỗi vì đã làm phiền cuộc sống của anh. Ngày đó, em đồng ý cưới anh không phải vì tiền của gia đình anh. Mà vì em biết anh sắp bị người yêu cũ lừa gạt một vố lớn để ôm tiền ra nước ngoài, em buộc phải dùng thế lực của bố em để ép cô ta rời đi, bảo vệ sản nghiệp của anh. Em đã nghĩ, chỉ cần em ở bên cạnh, một ngày nào đó anh sẽ hiểu ra.Nhưng em không còn thời gian nữa. Bác sĩ nói khối u trong não của em không thể phẫu thuật được nữa rồi. Ba năm qua, sự im lặng của anh giống như một bản thiết kế giam cầm em trong đau đớn. Bản vẽ đêm qua là món quà cuối cùng em tặng anh. Tạm biệt anh, người em yêu trọn thanh xuân."
Lâm quỳ sụp xuống sàn nhà, tờ giấy ly hôn rơi khỏi tay. Anh áp bức thư vào ngực, bật khóc nức nở như một đứa trẻ.
Hóa ra, người mù quáng không phải là cô, mà là anh. Anh đã dùng ba năm để dày vò người con gái yêu mình hơn cả mạng sống.Bản thiết kế của anh đã hoàn hảo, công ty của anh đã được cứu, nhưng anh đã vĩnh viễn mất đi người duy nhất trên đời này yêu anh vô điều kiện.
_END_
CÓ THẬT NHƯNG KHÔNG PHẢI CỦA MÌNH
Ý TƯỞNG:jhuoeng.jk