Mùa thu của năm học thứ tư đến rất nhanh
Từ ngày trở thành trợ lý của Nguyễn Hoàng Khái, cuộc sống của Đỗ Duy Khang gần như chỉ xoay quanh ở hai nơi: trường học và căn hộ của anh
Mỗi sáng, em chuẩn bị bữa ăn, sắp xếp lịch trình, kiểm tra các ma cụ cần mang theo. Chiều tối, khi Hoàng Khái còn chưa về, em tranh thủ đọc sách trong thư viện hoặc nghiên cứu những bản ghi chép cổ về ma thuật
Em dần nhận ra một điều
Ma thuật và năng lực dòng dõi vốn chưa bao giờ đối lập
Chỉ là suốt hàng trăm năm, những gia tộc quá mạnh khiến con người quên mất rằng ma thuật cũng có thể tiến hóa
...
" Em lại đọc sách à? "
Một giáo sư già dừng chân trước bàn học của Duy Khang
Em ngẩng đầu
" Dạ "
" Từ sáng đến giờ luôn sao? "
" Dạ "
Ông nhìn chồng sách cao gần bằng nửa người em rồi bật cười nhẹ
" Đọc nhiều như thế để làm gì? "
Duy Khang khẽ đáp
" Để bù lại thứ em không có "
Giáo sư im lặng
Một lúc sau, ông đặt lên bàn em một quyển sách đã úa vàng
Bìa sách không có tên
Chỉ có một ký hiệu hình vòng tròn bị khuyết đi
" Thử đọc quyển này đi "
" Nó không nằm trong chương trình dạy học "
" Tại sao lại cho em? "
" Vì suốt ba mươi năm dạy học... "
Ông nhìn thẳng vào mắt Duy Khang
" Ta chưa từng thấy ai kiên trì như em hết "
...
Cuốn sách ấy hoàn toàn khác những gì Duy Khang từng đọc
Nó không dạy cách tạo pháp trận thông thường
Không dạy chú ngữ bình thường
Cũng không nói về nguyên tố của tự nhiên
Mà viết về một giả thuyết
" Ma thuật không sinh ra để mô phỏng năng lực "
" Nó sinh ra để hiện thực hóa ý chí "
Duy Khang đọc đi đọc lại câu ấy suốt cả đêm
Ý chí...
Hiện thực hóa...
Nếu ma thuật có thể biến ý chí thành hiện thực...
Vậy giới hạn của nó lại nằm ở đâu?
...
Trong khi đó, Hoàng Khái ngày càng bận
Có những tuần anh chỉ về nhà đúng một lần
Mỗi lần trở về đều mang theo mùi máu
Có hôm vừa mở cửa, anh đã ngã quỵ xuống sàn
Duy Khang hoảng hốt chạy tới
" Anh! "
" Đừng... "
Hoàng Khái nắm lấy cổ tay em
" Đừng gọi bác sĩ cho anh "
" Tại sao chứ? "
" Không cần "
" Anh chảy nhiều máu như vậy! "
Hoàng Khái chỉ khẽ cười
" Chưa chết "
Duy Khang tức đến đỏ mắt
" Anh coi mạng mình rẻ thế sao? "
Hoàng Khái không trả lời
Anh chỉ nhắm mắt ngủ thiếp đi
...
Đêm đó
Lần đầu tiên Duy Khang tự tay khâu vết thương cho anh
Có vết chém sâu đến mức nhìn thấy cả xương
Có vết bỏng vẫn còn cháy âm ỉ bởi lời nguyền
Đầu ngón tay em run lên
" Đau không? "
Hoàng Khái mở hé mắt
" Quen rồi "
Hai chữ ngắn ngủi ấy khiến tim Duy Khang nhói lên
Một người phải trải qua bao nhiêu lần cận kề cái chết mới có thể bình thản nói " quen rồi "?
...
Từ hôm đó, Duy Khang bắt đầu để ý
Trong phòng làm việc của Hoàng Khái có rất nhiều hồ sơ mật
Em chưa từng mở
Cho đến một lần, chính anh ném một tập tài liệu sang
" Đọc đi "
" Được sao? "
" Em là trợ lý "
" Không cần giấu "
Bên trong là danh sách những người mất tích
Những gia tộc bị xóa sổ
Những ngôi làng biến mất chỉ sau một đêm
Tất cả đều liên quan đến một tổ chức bí ẩn chuyên săn lùng những năng lực đặc biệt
Duy Khang khép hồ sơ lại
" Anh luôn điều tra những chuyện này? "
" Ừ "
" Nguy hiểm lắm đấy "
" Ừ "
" Vậy sao vẫn làm? "
Hoàng Khái nhìn ra cửa sổ
" Nếu không có ai làm "
" Thì sẽ có thêm nhiều người chết "
...
Đêm ấy, Duy Khang không ngủ
Em ngồi trước bàn học
Xung quanh là hàng chục bản thảo bị vò nát
Em muốn tạo ra một loại ma thuật mới
Không phải để chiến đấu
Mà để bảo vệ
Một loại ma thuật đủ mạnh để ngay cả người không có năng lực dòng dõi cũng sử dụng được
Ngày thứ nhất
Thất bại
Ngày thứ năm
Pháp trận nổ tung
Ngày thứ mười ba
Ma lực mất kiểm soát
Ngày thứ hai mươi
Em ngất ngay trên bàn học vì kiệt sức
Khi tỉnh dậy, Hoàng Khái đang ngồi bên cạnh
Anh đặt bát cháo xuống
" Đừng ép mình "
Duy Khang cười
" Em chỉ đang làm điều mình thích thôi "
Hoàng Khái nhìn những bản thảo kín đặc chữ viết
" Đáng không? "
Em gật đầu
" Nếu một ngày nào đó... "
"Có một đứa trẻ giống em "
" Ít nhất nó sẽ có thêm một con đường "
Hoàng Khái không nói gì
Chỉ lặng lẽ xoa đầu em
Đó là lần đầu tiên anh chủ động chạm vào em
Bàn tay có rất nhiều vết chai
Ấm hơn Duy Khang tưởng
...
Mùa đông năm ấy
Duy Khang thành công
Một pháp thuật hoàn toàn mới được hoàn thiện
Không cần huyết thống
Không cần năng lực
Chỉ cần ma lực và khả năng tính toán
Giáo sư hướng dẫn cầm bản thảo mà tay run lên
" Em... "
" Biết mình vừa làm gì không? "
Duy Khang lắc đầu
" Em chỉ muốn giúp những người giống mình "
Ông cười lớn
" Nếu công bố nó... "
" Lịch sử ma thuật sẽ thay đổi "
...
Tối hôm ấy, Duy Khang mang tin vui về nhà
Nhưng căn hộ tối om
Đèn không bật
Đồng hồ đã điểm mười hai giờ
Hoàng Khái vẫn chưa về
Một giờ
Hai giờ
Ba giờ sáng
Cửa vẫn không mở
Linh cảm bất an khiến Duy Khang đứng ngồi không yên
Đúng lúc ấy...
Chiếc điện thoại chuyên dụng trên bàn reo lên
Đầu dây bên kia chỉ có một câu
" Nguyễn Hoàng Khái mất liên lạc "
Chiếc cốc trong tay Duy Khang rơi xuống sàn
Vỡ tan
Em lao ra khỏi căn hộ trong đêm tuyết
Trong lòng chỉ còn duy nhất một ý nghĩ
" Xin anh... "
" Đừng xảy ra chuyện "
Ở một nơi rất xa, giữa khu rừng phủ đầy tuyết trắng
Nguyễn Hoàng Khái quỳ một gối xuống đất
Máu nhỏ thành từng giọt
Xung quanh anh là những bóng người mặc áo choàng đen
Người dẫn đầu mỉm cười
" Cuối cùng... "
" Cũng bắt được con mắt của gia tộc Nguyễn "
Hoàng Khái siết chặt thanh kiếm đã gãy một nửa
Anh biết...
Lần này, có lẽ mình thật sự không thể trở về nữa
Hết phần 3.