Phím Dương Cầm Nở Hoa
Tác giả: 𝙜𝙝𝙖𝙣
BL
Chương 1: bảng hợp đồng từ chiếc bụng đói.
Gia Vũ bước vào căn hộ áp mái của Bảo Anh khi trong túi áo khoác chỉ còn đúng một tờ tiền polymer năm mươi nghìn đồng sờn góc. Vũ là một nhạc sĩ tự do, hay nói thẳng ra là một kẻ thất nghiệp đang đứng bên bờ vực vô gia cư. Anh vừa bị bà chủ trọ khóa cửa phòng, tống khứ ra đường cùng với một cây đàn guitar cũ kỹ và một vali quần áo rách gấu vì quỵt tiền nhà suốt ba tháng liền
Trái ngược hoàn toàn với sự nhếch nhác của Vũ, căn hộ của Bảo Anh nằm trên tầng cao nhất của một tòa chung cư cao cấp. Thế nhưng, không gian bên trong lại u tối đến mức kỳ lạ. Tất cả rèm cửa dày màu xám tro đều được kéo kín, không để lọt một tia nắng mặt trời nào. Giữa phòng khách rộng lớn chỉ đặt độc nhất một cây đại dương cầm Steinway màu đen bóng loáng, trông xa hoa nhưng cô độc như một ốc đảo giữa sa mạc.
Bảo Anh ngồi đó, gầy gò trong chiếc áo len cổ lọ màu đen quá khổ. Cậu là một thiên tài piano từng càn quét các giải thưởng quốc tế lớn nhỏ khi mới mười tám tuổi, nhưng giờ đây lại mắc hội chứng sợ xã hội và trầm cảm nặng sau một biến cố chấn động dư luận. Đôi mắt cậu sâu hoắm, làn da tái nhợt vì thiếu ánh sáng mặt trời, và hai bàn tay có những ngón thon dài thỉnh thoảng lại run lên một cách vô thức.
"Yêu cầu công việc rất đơn giản," Bảo Anh lên tiếng, giọng nói lạnh lùng, phẳng lặng không một chút âm điệu. "Cậu chỉ cần ngồi im trên chiếc ghế phụ kia. Khi tôi gật đầu, cậu lật một trang nhạc. Tuyệt đối không được nói chuyện, không được thở mạnh, và không được phát ra bất kỳ tiếng động nào. Mức lương là hai mươi triệu một tháng, bao ăn một bữa trưa."Đối với một kẻ sắp sửa phải ngủ gầm cầu như Vũ, mức lương này không khác gì một phao cứu sinh từ trên trời rơi xuống. Anh nuốt nước bọt, lập tức gật đầu lia lịa: "Làm được! Tôi cam đoan mình sẽ im lặng như một bức tượng thạch cao!"
Nhưng Bảo Anh đã lầm, và Vũ cũng đã quá tự tin vào cái bụng của mình. Ngay ngày đầu tiên đi làm, khi Bảo Anh đang nhắm mắt, đắm chìm vào bản Nocturne đầy u sầu và ai oán của Chopin, không gian đang tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc, thì cái bụng đói của Vũ bất ngờ phản bội chủ nhân. Nó phát ra một tiếng "ÉC... ÙNG ỤC" giòn giã, vang dội và kéo dài tận năm giây đồng hồ, phá nát bầu không khí nghệ thuật đỉnh cao.
Tiếng đàn đột ngột dừng lại bằng một nốt chói tai. Bảo Anh quay ngoắt đầu lại, đôi mắt trừng trừng nhìn Vũ, gương mặt tái nhợt vì tức giận mà đỏ bừng lên.
Vũ đứng hình ba giây, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Anh nở một nụ cười cầu hòa vô tội nhất có thể, thọc tay vào túi áo khoác gầy guộc rồi rút ra một củ khoai lang luộc bọc trong túi nilon. Vũ bẻ đôi củ khoai, chìa nửa lớn hơn về phía thiên tài âm nhạc: "Cậu... cậu ăn chút không? Tôi chia cho cậu một nửa, coi như phí bồi thường ô nhiễm tiếng ồn? Khoai ngọt lắm, tôi mua ở cổng chợ đấy."
Bảo Anh nhìn củ khoai lang bốc khói nghi ngút, rồi nhìn gương mặt dày không đỡ nổi của Vũ, tức đến mức bờ vai run bần bật. Cậu đập mạnh tay xuống phím đàn, đứng phắt dậy định đuổi việc kẻ thô lỗ này ngay lập tức. Nhưng chưa kịp mở miệng, cậu đã nghe tiếng Vũ lầm bầm: "Đừng đuổi tôi mà... Tôi mà bị đuổi là tối nay phải ngủ ở công viên thật đấy. Tôi hứa từ mai sẽ ăn no trước khi đến."
Nhìn vẻ mặt vừa đáng thương vừa buồn cười của Vũ, không hiểu sao cơn thịnh nộ của Bảo Anh lại nghẹn lại ở cổ họng. Cậu hừ lạnh một tiếng, quay lưng đi thẳng vào phòng ngủ, bỏ lại Vũ ngơ ngác cùng nửa củ khoai lang trên tay
Chương 2: Khi phím đàn nảy mầm
Cuộc sống của hai kẻ lập dị cứ thế trôi qua trong một nhịp điệu kỳ quặc. Một người đàn, một người lật nhạc, thỉnh thoảng lại xen lẫn những tình huống dở khóc dở cười. Vũ dần phát hiện ra Bảo Anh không hề lạnh lùng hay kiêu ngạo như báo chí thường thêu dệt. Cậu thực chất chỉ là một đứa trẻ bị tổn thương nặng nề. Từ nhỏ đã bị gia đình ép buộc luyện đàn đến rướm máu đầu ngón tay, lớn lên lại bị công ty quản lý bóc lột sức lao động, và cuối cùng bị khán giả quay lưng chỉ sau một lần dính chấn thương tay làm hỏng buổi biểu diễn trực tiếp. Cậu sợ sân khấu, sợ những ánh nhìn soi mói, nên đã tự xây một bức tường kiên cố để nhốt mình trong bóng tối.
Vũ là một nhạc sĩ nghèo, nhưng anh có một tâm hồn phóng khoáng và tràn đầy năng lượng tích cực của một kẻ đã nếm trải đủ vị đắng của cuộc đời. Anh không chịu nổi căn phòng ngột ngạt như hầm mộ này. Thế là, mỗi ngày đến làm việc, Vũ đều lén lút mang theo một ít hạt giống hoa dại dắt trong túi quần. Anh lợi dụng những lúc Bảo Anh đi vệ sinh hoặc uống nước để âm thầm gieo chúng vào những khay đất nhỏ, thậm chí là những khe hở trên bục gỗ tạc thô đặt cây đàn piano.
Cậu đang làm cái trò mèo gì đấy?" Một buổi chiều, Bảo Anh bất thình lình quay lại và bắt quả tang Vũ đang khom lưng, cầm một cái bình xịt nước nhỏ xíu lén lút tưới vào góc bục đàn.
Vũ giật bắn mình, gã gãi đầu cười toe toét: "Tôi đang giúp cậu 'chữa cháy' cho tâm hồn đấy chứ đâu. Âm nhạc của cậu hay thì hay thật, kỹ thuật đỉnh cao không sót một nốt, nhưng mà nó buồn thối ruột thối gan ra. Cây cối xung quanh nghe nhạc của cậu nó cũng muốn héo úa theo luôn kìa. Phải cho chút sắc xanh vào thì nhạc mới 'tươi' lên được, hiểu không thiên tài?"
Bảo Anh liếc nhìn góc bục đàn, nơi những khay xốp nhỏ mà Vũ giấu từ bao giờ giờ đã nhú lên những mầm non xanh mướt, nhỏ xíu như những chiếc tai thỏ. Cậu định mắng anh là rảnh rỗi sinh nông nổi, nhưng khi nhìn thấy màu xanh non nớt ấy tương phản với màu đen lạnh lẽo của cây đàn, trái tim cậu bỗng nhiên mềm xuống một chút. Cậu không nói gì, quay lại phím đàn, nhưng lần này, nhịp điệu của bản nhạc đã bớt đi vài phần gắt gỏng.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, mùa xuân lặng lẽ gõ cửa thành phố. Nhờ có sự "chăm sóc" kiên trì và mặt dày của Vũ, khu vực xung quanh cây đàn Steinway đã có một sự thay đổi ngoạn mục. Những dây leo xanh mướt của loài cây cát đằng đã bò dọc theo chân đàn, và những đóa hoa dại nhỏ xíu màu trắng bắt đầu nở rộ, quấn quýt lấy bục gỗ.
Mỗi buổi sáng khi Bảo Anh mở nắp đàn, một mùi hương đất ẩm thanh mát hòa lẫn với hương hoa cỏ dịu nhẹ tỏa ra, xua tan hoàn toàn mùi ẩm mốc của căn phòng kín. Khi cậu đặt tay lên phím đàn, những ngón tay cậu lướt nhẹ qua những chiếc lá non mềm mại đang vươn mình đón chút ánh sáng hiếm hoi từ ô cửa sổ mà Vũ đã lén kéo rèm ra một nửa. Giai điệu vang lên từ căn hộ áp mái không còn là tiếng khóc cô độc đến xé lòng nữa, mà đã bắt đầu có hơi thở rộn ràng của sự sống, của một mầm non đang cố gắng đâm chọc qua lớp đất cứng để tìm về phía mặt trời.
Cũng trong thời gian đó, thói quen ăn uống của Bảo Anh bị Vũ đảo lộn hoàn toàn. Bữa trưa "bao ăn" vốn dĩ là bảo mẫu nấu cho chủ nhà, nhưng vì Vũ nấu ăn quá tệ – từng làm cháy một cái chảo trị giá bằng ba tháng lương của anh – nên Bảo Anh đành phải tự mình vào bếp nấu cho cả hai ăn.
"Cậu là bảo mẫu kiểu gì mà bắt chủ nhà nấu cơm, rửa bát, rồi cậu ngồi gác chân lên ghế xem tivi hả?" Bảo Anh vừa đeo tạp dề rửa bát vừa hậm hực nói.
Vũ ngồi ở sofa, miệng ngậm mút kem mút, thản nhiên đáp: "Tôi đang tạo cơ hội cho cậu vận động trị liệu đấy chứ. Người ta gọi đây là liệu pháp 'lao động là vinh quang', giúp giảm chứng trầm cảm cực kỳ hiệu quả. Cậu thấy dạo này sắc mặt cậu hồng hào hẳn lên không?"
Bảo Anh cạn lời, nhưng nhìn cái dáng vẻ lười biếng, ấm áp của Vũ chiếm trọn một góc căn phòng vốn từng rất lạnh lẽo của mình, cậu lại thấy lòng mình bình yên đến lạ.
Chương 3: Giông bão ngoài khung cửa
Thế nhưng, cuộc đời chưa bao giờ để cho những người tổn thương được yên ổn quá lâu.Một buổi chiều muộn, khi Vũ đang bận rộn dọn dẹp đống lá khô ngoài ban công, một nhóm người mặc vest đen sang trọng tự ý đẩy cửa bước vào căn hộ. Dẫn đầu là tay giám đốc công ty quản lý cũ của Bảo Anh – kẻ từng ép buộc cậu biểu diễn đến mức kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.
"Bảo Anh, kỳ nghỉ trốn chui trốn nhủi của cậu đến lúc phải kết thúc rồi," gã giám đốc quăng một tệp tài liệu dày cộp xuống mặt bàn kính, tạo nên một tiếng chát chúa. "Đêm nhạc gây quỹ của các ngôi sao cổ điển sẽ diễn ra vào tháng sau. Cậu có tên trong danh sách biểu diễn chính. Nếu cậu tiếp tục giả vờ điên khùng để trốn tránh, chúng tôi sẽ khởi kiện cậu ra tòa vì vi phạm hợp đồng độc quyền mười năm, mức bồi thường là năm triệu đô-la."
Nhìn thấy những gương mặt quen thuộc từ quá khứ, những ký ức kinh hoàng về tiếng chửi bới, tiếng máy ảnh nhấp nháy liên tục và những bài báo chỉ trích đổ ập về như một trận bão tuyết. Toàn thân Bảo Anh bắt đầu run rẩy bần bật, hơi thở dồn dập, hai tai ù đi không nghe thấy gì nữa. Cậu ôm lấy đầu, quỵ ngã xuống sàn nhà ngay bên cạnh cây đàn.
Vũ từ ngoài ban công lao vào, nhìn thấy tình cảnh đó, máu nóng trong người anh sôi lên. Không thèm suy nghĩ đến hậu quả, Vũ chộp lấy chiếc chổi quét nhà bằng tre, lao đến quét thẳng vào đôi giày da bóng lộn của gã giám đốc: "Cút! Tất cả cút ra ngoài cho tôi! Ở đây không đón tiếp súc vật! Đi ra ngay trước khi tôi dùng cái chổi này vả vào mặt từng người!"
Cậu là cái thá gì..." Gã giám đốc định mắng trả, nhưng nhìn ánh mắt long sòng sọc, đầy sát khí của một kẻ nghèo không còn gì để mất như Vũ, gã cũng có chút sờ sợ. Gã hậm hực chỉnh lại cổ áo, hừ một tiếng: "Nhớ lấy, một tháng nữa! Không xuất hiện thì chuẩn bị ra hầu tòa đi!"
Sau khi đám người kia rời đi, căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc. Bảo Anh đã khóa chặt cửa phòng ngủ từ bên trong. Cậu không đập phá đồ đạc, không khóc lóc, nhưng sự im lặng đó mới là điều khiến Vũ sợ hãi nhất. Anh đứng ngoài cửa, gõ cửa liên tục nhưng bên trong không một tiếng phản hồi.
Một tiếng, hai tiếng, rồi một ngày một đêm trôi qua. Bảo Anh hoàn toàn cô lập mình với thế giới, từ chối ăn uống, từ chối chạm vào đàn.
Vũ không bỏ đi. Anh kéo chiếc ghế gỗ nhỏ ra ngồi lỳ ngay trước cửa phòng ngủ của Bảo Anh. Anh không biết nói những lời đạo lý cao siêu, cũng không biết cách dỗ dành hoa mỹ. Anh chỉ biết làm theo cách duy nhất mà một nhạc sĩ đường phố có thể làm. Anh lôi cây đàn guitar cũ kỹ của mình ra, ôm trước ngực. Anh bắt đầu gảy đàn, và bằng chất giọng khàn khàn, lệch tông, đôi chỗ còn quên lời, Vũ hát tất cả những bài hát thiếu nhi vui nhộn nhất mà anh có thể nhớ ra.
"Bảo Anh ơi! Tôi nói cho cậu biết nhé, nếu cậu không chịu mở cửa ra ăn cháo, tôi thề tôi sẽ đứng đây hát bài 'Chú ếch con' phiên bản remix nhạc vinahouse kết hợp cải lương suốt cả đêm nay đấy! Tôi không đùa đâu, giọng tôi tra tấn lỗ tai thiên tài của cậu được lắm đấy!" Vũ hét lớn qua khe cửa, giọng đã có chút khản đặc vì hát liên tục mấy tiếng đồng hồ.
Bên trong phòng khách, không gian tĩnh lặng bỗng nhiên có tiếng sột soạt. Rồi, một tiếng cười khúc khích cực kỳ nhỏ, cực kỳ khẽ vang lên, xen lẫn với tiếng nấc nghẹn ngào.
Cánh cửa phòng ngủ từ từ hé mở. Bảo Anh bước ra, gương mặt phờ phạc, mái tóc rối bù và đôi mắt sưng húp vì khóc. Cậu không nói một lời nào, lao thẳng vào lòng Vũ đang ngồi bệt dưới sàn. Cậu siết chặt lấy eo anh, giấu khuôn mặt đẫm nước mắt vào bờ vai gầy nhưng vô cùng vững chãi của người nhạc sĩ nghèo.
"Tôi sợ lắm... Vũ ơi..." Bảo Anh nức nở, đôi vai gầy run lên từng đợt. "Tôi sợ bóng tối đó, sợ những ngón tay mình không thể đàn được nữa, sợ người ta lại mắng tôi là kẻ thất bại..."
Vũ buông cây guitar sang một bên, vòng hai tay ôm trọn lấy thân hình gầy gò của Bảo Anh vào lòng. Anh dịu dàng xoa nhẹ tấm lưng cậu, đặt một nụ hôn nhẹ lên mái tóc rối của chàng trai nhỏ, giọng nói tràn đầy sự kiên định và bao dung: "Đừng sợ. Có tôi ở đây rồi. Lần này, cậu sẽ không phải lên sân khấu một mình nữa. Tôi sẽ lên sân khấu cùng cậu. Tôi không biết đánh piano, nhưng tôi sẽ mặc bộ vest đẹp nhất, đứng bên cạnh lật nhạc cho cậu. Tôi đã giấu sẵn một tập nhạc dày trong áo khoác rồi. Nếu trên khán đài có đứa nào dám mở miệng mắng cậu, tôi thề tôi sẽ dùng tập nhạc này đập thẳng vào đầu đứa đó ngay tại chỗ. Cùng lắm thì hai đứa mình nắm tay nhau đi tù, lo gì!"
Lời tuyên bố hùng hồn mang đậm tính "giang hồ chợ búa" nhưng ngập tràn sự bảo bọc của Vũ khiến Bảo Anh vừa khóc vừa buồn cười. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Vũ: "Anh hứa đấy nhé?"
"Hứa! Quân tử nhất ngôn, đứa nào nuốt lời làm con cún!" Vũ nháy mắt, quẹt đi giọt nước mắt còn vương trên má cậu.
Chuơng 4: Giai điệu chữa lành dưới ánh đèn màu
Một tháng sau, nhà hát lớn thành phố chật kín khán giả. Ánh đèn sân khấu spotlight rực rỡ chiếu rọi vào vị trí trung tâm, nơi đặt cây đại dương cầm sang trọng.
Khi MC gọi tên Bảo Anh, một làn sóng thì thầm, bàn tán xôn xao nổi lên khắp các khán đài. Người ta tò mò, người ta hoài nghi, người ta chờ đợi xem một "thiên tài hết thời" sẽ làm nên trò trống gì sau hai năm biến mất.
Cửa cánh gà mở ra. Bảo Anh bước ra sân khấu trong bộ vest màu xanh navy lịch lãm. Thần thái của cậu vẫn có chút căng thẳng, nhưng bước đi đã vững vàng hơn rất nhiều. Và điều khiến tất cả khán giả kinh ngạc nhất chính là bước ngay sau cậu không phải là một nhân viên nhà hát thông thường, mà là một người đàn ông cao ráo, mặc bộ vest đen cắt may vừa vặn, gương mặt điển trai nhưng nụ cười lại có chút ngông cuồng, tay cầm tập bản nhạc bước đi hiên ngang như một vệ sĩ hoàng gia. Đó chính là Gia Vũ.
Trước khi ngồi xuống ghế đàn, Bảo Anh quay sang nhìn Vũ. Vũ ngồi trên chiếc ghế phụ bên cạnh, nháy mắt một cái thật tinh nghịch, rồi làm khẩu hình miệng: "Đánh sai một nốt, tối nay tôi sẽ tịch thu toàn bộ khoai lang của cậu, bắt cậu ăn mì tôm sống!"
Bảo Anh bật cười thành tiếng ngay trên sân khấu. Chính nụ cười ấy đã đánh tan hoàn toàn bóng đen sợ hãi bủa vây lấy cậu suốt hai năm qua. Sự căng thẳng biến mất, nhường chỗ cho một sự tự do tuyệt đối.
Cậu ngồi xuống, đặt hai bàn tay lên phím đàn. Trong tâm trí cậu lúc này, thế giới xung quanh, hàng nghìn khán giả dưới kia và cả những lời chỉ trích ác ý đều biến mất. Cậu không còn nhìn thấy một nhà hát lạnh lẽo nữa. Cậu nhìn thấy căn hộ áp mái lộng gió của mình. Cậu nhìn thấy những mầm non xanh mướt của cây cát đằng quấn quanh chân đàn, nhìn thấy những đóa hoa dại trắng muốt đang nở rộ, và nhìn thấy người đàn ông luôn đứng sau lưng, bảo vệ cậu bằng tình yêu thô ráp nhưng ấm áp nhất.
Ngón tay Bảo Anh hạ xuống. Giai điệu vang lên.
Đó không phải là một bản nhạc cổ điển rập khuôn, mà là một bản biến tấu do chính Bảo Anh và Vũ cùng nhau chỉnh sửa trong những đêm thức trắng tại căn hộ áp mái. Tiếng đàn lúc đầu réo rắt, u sầu như tiếng gió rít qua khe cửa mùa đông, kể về nỗi đau của sự cô độc. Nhưng càng về sau, nhịp điệu của bản nhạc đã bớt đi vài phần gắt gỏng.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, mùa xuân lặng lẽ gõ cửa thành phố. Nhờ có sự "chăm sóc" kiên trì và mặt dày của Vũ, khu vực xung quanh cây đàn Steinway đã có một sự thay đổi ngoạn mục. Những dây leo xanh mướt của loài cây cát đằng đã bò dọc theo chân đàn, và những đóa hoa dại nhỏ xíu màu trắng, màu vàng nhạt bắt đầu nở rộ, quấn quýt lấy bục gỗ.
Mỗi buổi sáng khi Bảo Anh mở nắp đàn, một mùi hương đất ẩm thanh mát hòa lẫn với hương hoa cỏ dịu nhẹ tỏa ra, xua tan hoàn toàn mùi ẩm mốc của căn phòng kín. Khi cậu đặt tay lên phím đàn, những ngón tay cậu lướt nhẹ qua những chiếc lá non mềm mại đang vươn mình đón chút ánh sáng hiếm hoi từ ô cửa sổ mà Vũ đã lén kéo rèm ra một nửa. Giai điệu vang lên từ căn hộ áp mái không còn là tiếng khóc cô độc đến xé lòng nữa, mà đã bắt đầu có hơi thở rộn ràng của sự sống, của một mầm non đang cố gắng đâm chọc qua lớp đất cứng để tìm về phía mặt trời.
Cũng trong thời gian đó, thói quen ăn uống của Bảo Anh bị Vũ đảo lộn hoàn toàn. Bữa trưa "bao ăn" vốn dĩ là bảo mẫu nấu cho chủ nhà, nhưng vì Vũ nấu ăn quá tệ từng làm cháy một cái chảo trị giá bằng ba tháng lương của anh nên Bảo Anh đành phải tự mình vào bếp nấu cho cả hai ăn.
"Cậu là bảo mẫu kiểu gì mà bắt chủ nhà nấu cơm, rửa bát, rồi cậu ngồi gác chân lên ghế xem tivi hả?" Bảo Anh vừa đeo tạp dề rửa bát vừa hậm hực nói.
Vũ ngồi ở sofa, miệng ngậm mút kem mút, thản nhiên đáp: "Tôi đang tạo cơ hội cho cậu vận động trị liệu đấy chứ. Người ta gọi đây là liệu pháp 'lao động là vinh quang', giúp giảm chứng trầm cảm cực kỳ hiệu quả. Cậu thấy dạo này sắc mặt cậu hồng hào hẳn lên không?"
Bảo Anh cạn lời, nhưng nhìn cái dáng vẻ lười biếng, ấm áp của Vũ chiếm trọn một góc căn phòng vốn từng rất lạnh lẽo của mình, cậu lại thấy lòng mình bình yên đến lạ.
Chương 5: Bản tình ca nở hoa
Nốt nhạc cuối cùng vang lên, ngân dài rồi tan dần vào không trung. Cả nhà hát im lặng phăng phắc trong vòng ba giây, rồi ngay sau đó, một tràng pháo tay rầm rộ, vang dội như sấm truyền bùng nổ. Khán giả đứng bật dậy, những tiếng reo hò, chúc mừng vang lên không ngớt. Thiên tài đã thực sự trở lại, không phải với sự lạnh lẽo cô độc của ngày xưa, mà với một linh hồn đã được chữa lành trọn vẹn.
Thế nhưng, Bảo Anh không nhìn xuống khán giả. Ngay khi tiếng vỗ tay vang lên, cậu đã đứng phắt dậy, quay sang nắm chặt lấy tay Vũ, kéo mạnh anh vào phía sau tấm màn nhung đỏ của cánh gà, tránh xa khỏi tất cả những ánh đèn và ống kính máy ảnh đang chĩa về phía mình.
Ở góc tối khuất sau cánh gà, nơi tiếng ồn ào của thế giới bên ngoài chỉ còn là những âm thanh mờ nhạt, Bảo Anh đẩy mạnh Vũ tựa lưng vào bức tường gạch. Không để cho Vũ kịp phản ứng, cậu kiễng chân lên, chủ động ngậm lấy đôi môi của anh bằng một nụ hôn mãnh liệt và sâu sắc.
Vũ giật mình trong một tích tắc, rồi nhanh chóng lấy lại thế chủ động. Anh vòng tay qua eo Bảo Anh, siết chặt cậu vào sát lồng ngực mình, nồng nhiệt đáp lại nụ hôn ấy. Nụ hôn mang vị mặn chát của những giọt nước mắt tủi hờn trong quá khứ, vị ngọt ngào đến ngộp thở của chiến thắng, và cả mùi hương ấm áp của những đóa hoa dại trên phím dương cầm năm nào.
"Cảm ơn anh," Bảo Anh buông môi Vũ ra, trán tựa vào trán anh, hơi thở dồn dập, đôi mắt lấp lánh như chứa cả một dải ngân hà. "Cảm ơn anh vì đã đến, đã trồng hoa trong lòng em, và lật sang một trang mới rực rỡ nhất cho cuộc đời em."
Vũ nhìn gương mặt đỏ hồng vì ngượng ngùng nhưng đầy hạnh phúc của Bảo Anh, anh nở một nụ cười toe toét, hàm răng trắng bóc lộ ra vẻ tinh nghịch thường ngày. Anh đưa tay lên véo nhẹ cái mũi thanh tú của cậu: "Không có gì đâu chủ nhà đại gia ạ. Nhưng mà... màn biểu diễn hôm nay thành công vang dội thế này, tiền lương tháng này cậu phải tăng cho tôi gấp đôi nhé. Để tôi còn tích góp tiền mua nhẫn cầu hôn cậu nữa chứ, giá vàng dạo này đắt đỏ lắm!"
Bảo Anh bật cười, ôm chầm lấy cổ Vũ, thì thầm vào tai anh: "Không cần mua nhẫn đâu. Toàn bộ căn nhà, cây đàn, và cả em... đều đã thuộc về anh từ lâu rồi, tên nhạc sĩ nghèo của em ạ."
Ngoài kia, ánh đèn sân khấu vẫn rực rỡ, nhưng ở góc tối này, hai tâm hồn rách nát đã tìm thấy nhau, tự vá víu cho nhau, và cùng nhau tạo nên một bản tình ca chữa lành đẹp đẽ nhất thế gian.