☁️ Tên truyện: Bên ngoài trời mưa, trong lòng nắng ấm
Tác giả: 𝐇𝐚𝐫𝐢𝐧𝐰𝐞𝐧
BL;Ngọt sủng
1/5
Buổi chiều cuối tuần, bầu trời dần chuyển sang màu xám nhạt, che đi hết ánh nắng gắt gao của mùa này. Từ lúc nào mưa phùn đã bắt đầu rơi, những hạt nước nhỏ li ti lướt qua tấm kính cửa sổ lớn, để lại những vệt nước mỏng dài dần ra, hòa vào nhau thành dòng chảy nhẹ nhàng. Không khí se lạnh len lỏi qua từng khe cửa, thổi lay động những tấm rèm lụa màu kem, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hương cỏ cây đậm đà sau nhiều ngày nắng nóng. Cả khu dinh thự chìm trong yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa rơi đều đều như một bản nhạc dịu nhẹ.
Trong căn phòng nhỏ ở cánh phía đông, Est ngồi sau chiếc bàn gỗ óc chó đã cũ, mặt gỗ có những vân tự nhiên được thời gian làm trơn bóng, để lại dấu ấn của nhiều năm tháng. Cậu cúi đầu chăm chú, từng nét chữ trôi đi mượt mà trên trang giấy trắng, đôi mắt đen long lanh tập trung hoàn toàn vào những dòng ghi chép. Thỉnh thoảng cậu dừng lại, ngón tay nhẹ nhàng gõ nhẹ vào thái dương, hay cắn nhẹ đầu bút khi nghĩ ngợi điều gì đó, rồi lại nhanh chóng tiếp tục viết. Trên bàn có đặt một chậu hoa nhài nhỏ, hương thơm thanh thoát lan tỏa khắp không gian, hòa cùng hơi ẩm của mưa bên ngoài tạo cảm giác rất yên bình.
Cậu đã ngồi đây từ lúc nào không hay, cho đến khi cảm thấy vai áo dần trở nên lạnh lẽo, làn da dưới lớp vải mỏng cảm nhận rõ làn gió lạnh thổi vào. Est vô tình xoa nhẹ vai trái, vai phải, rồi lại liếc nhìn qua cửa sổ – mưa đã dày hơn một chút, những hạt nước đập vào kính nghe rõ tiếng tí tách nhỏ. Cậu định đứng dậy kéo cửa lại, nhưng lại nghĩ đến dòng chữ đang viết dở, nên lại ngồi yên, chỉ khẽ xích ghế vào trong một chút, rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc. Đôi khi cậu ngước nhìn ra ngoài, thấy những cành cây đuối theo gió, trong lòng dâng lên một cảm giác bình yên khó tả.
Est hoàn toàn không hay, từ lúc cậu bắt đầu ngồi đây, đã có một người đứng ở ngưỡng cửa từ lâu. William đứng yên lặng trong bóng râm, cơ thể cao lớn che đi một phần ánh sáng yếu ớt trong phòng. Anh không vội bước vào, chỉ đứng đó nhìn cậu, ánh mắt vốn thường ngày lạnh lùng, xa cách nay lại dịu đi một cách lạ thường. Anh nhìn cách cậu cúi đầu, nhìn từng cử chỉ nhỏ khi cậu cầm bút, nhìn cả lúc cậu vô tình xoa vai vì lạnh. Anh biết cậu thường hay quên chăm sóc bản thân khi mải mê làm việc, cũng biết trời trở lạnh cậu sẽ dễ bị cảm. William đứng yên một lúc lâu, trong lòng chợt dâng lên cảm giác mềm mại mà chính anh cũng khó tin, rồi anh chậm rãi bước vào, bước chân nhẹ nhàng đến mức không tạo ra một tiếng động nào.2/5
Khi chiếc bóng cao lớn dần che phủ lấy bàn viết, Est mới ngẩng lên một cách ngạc nhiên. Chưa kịp nói gì, cậu đã cảm thấy một thứ gì đó ấm áp, mềm mại nhẹ nhàng rơi xuống vai mình. Một chiếc áo khoác dài bằng vải dày màu nâu đậm, chất vải mềm mịn còn giữ lại hơi ấm của người mặc, bao bọc lấy cả hai vai cậu, che đi hết làn gió lạnh vẫn đang thổi vào từ bên ngoài. Cổ áo có chút mùi hương gỗ trầm rất nhẹ, là mùi mà chỉ có William mới có, làm Est cảm thấy an tâm lạ thường.
William đứng bên cạnh, hai tay vừa chỉnh lại nếp áo cho cậu một cách cẩn thận. Ngón tay anh vô tình chạm nhẹ vào vai Est qua lớp vải mỏng, cả hai đều khẽ ngừng lại một chút, rồi anh rút tay về một cách tự nhiên. Ánh sáng mờ ảo chiếu một nửa gương mặt anh, làm nổi bật đường nét góc cạnh nhưng lại dịu đi vì ánh nhìn trầm ấm. Anh không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quay sang chiếc khay bạc nhỏ đặt trên bàn bên cạnh, nâng lên rồi đặt xuống trước mặt Est một ly thủy tinh trong suốt. Bên cạnh còn có một chiếc đĩa nhỏ, trong đó là vài miếng bánh hạnh nhân nhẹ mà cậu hay ăn khi ngồi viết lâu.
Bên trong ly là nước trà gừng màu vàng ấm, còn nghi ngút khói bay lên nhẹ nhàng, mang theo hương thơm nồng ấm của gừng tươi hòa với chút ngọt ngào của mật ong. Đó chính là vị trà mà Est vẫn thích nhất, thứ mà cậu thường pha cho mình mỗi khi trời trở lạnh, và William lại nhớ rõ đến vậy. Anh còn cẩn thận pha hơi loãng hơn một chút, vì biết cậu không thích vị gừng quá mạnh sẽ làm đau dạ dày. Tất cả những điều nhỏ nhặt đó, anh đều âm thầm để tâm, không bao giờ nói ra.
Tất cả những hành động đó đều diễn ra lặng lẽ, không một lời khoe khoang, không một câu nói thừa thãi. William chỉ làm những điều mà anh biết sẽ làm Est cảm thấy dễ chịu, những điều nhỏ nhặt mà chính anh cũng không ngờ mình có thể để tâm đến đến vậy. Anh đứng đó một lúc, nhìn ly trà rồi lại nhìn cậu, như muốn chắc chắn rằng mọi thứ đã vừa vặn, rồi mới chậm rãi rút tay ra, giữ khoảng cách vừa đủ để cậu không cảm thấy bị làm phiền. Est ngước nhìn anh, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp lạ thường. Cậu chưa bao giờ nói cho ai biết mình thích trà gừng pha như thế nào, vậy mà William lại nhớ rõ đến từng chi tiết nhỏ như vậy. Cậu nhìn ly trà còn khói bay, rồi lại nhìn gương mặt anh bình thản nhưng lại ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc, cảm thấy trái tim mình như được ôm trọn trong làn nước ấm dịu nhẹ.
3/5
— Ngồi gần cửa sổ quá sẽ bị cảm. — Giọng nói trầm ấm của William vang lên, không lớn, chỉ đủ để hai người nghe thấy, nhưng lại có sức lay động đến lạ. Anh nói một cách tự nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên nhất, ánh mắt nhìn cậu dịu nhẹ đến mức Est chưa từng thấy khi nhìn anh dành cho ai khác. Anh có thể cứng rắn với cả thế giới, nhưng với cậu, tất cả sự dịu dàng dường như đều được giữ lại.
Est khẽ cười, hai tay ôm lấy thân ly thủy tinh để hơi ấm lan tỏa ra cả lòng bàn tay, xoa dịu đi cái lạnh còn sót lại trên vai. Cậu hơi cúi đầu, ngửi hương thơm trà gừng lan tỏa, rồi lại ngước nhìn anh, giọng nói nhẹ nhàng:
— Em chỉ mải viết thôi, không để ý trời đã lạnh đi nhiều thế. Cảm ơn anh nhé, nhớ cả vị trà của em nữa. Còn pha vừa vặn quá nữa.
William chỉ gật đầu nhẹ, khóe miệng khẽ động nhưng không cười hẳn, chỉ là ánh nhìn càng thêm mềm mại. Anh không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ bước đến chiếc ghế bành đặt ở góc phòng, đối diện với bàn viết của Est, rồi ngồi xuống. Anh lấy từ trên kệ bên cạnh một cuốn sách bìa cứng đã cũ, bìa sách có dấu hiệu đã được đọc nhiều lần, rồi từ từ lật mở trang đầu. Cả căn phòng lại chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều bên ngoài, thỉnh thoảng có tiếng lật trang sách nhẹ nhàng từ phía William.
Est lại quay về với dòng chữ của mình, nhưng lần này lòng cậu không còn cảm thấy đơn độc nữa. Hơi ấm từ ly trà trong tay lan tỏa ra khắp cơ thể, và cảm giác yên bình đến từ việc có người ngồi bên cạnh, cùng nhau tận hưởng khoảng thời gian lặng lẽ này, lại càng làm trái tim cậu ấm áp hơn. Thỉnh thoảng Est ngừng viết, nâng ly trà lên nhấp một ngụm nhỏ, vị ngọt ấm lan tỏa khắp cổ họng, xua tan đi hết mệt mỏi. Cậu khẽ ngước nhìn sang, thấy William đang chăm chú đọc sách, ánh mắt điềm tĩnh, nét mặt thư thái hơn bao giờ hết. Ánh sáng mờ ảo chiếu lên tóc anh, tạo ra một viền sáng mỏng manh, khiến khoảnh khắc này trở nên đẹp đến lạ. Est vội cúi đầu xuống ngay khi anh có thể ngước lên, nhưng khóe miệng vẫn không thể nào khép lại nụ cười nhẹ nhàng. Cậu cảm thấy, từ khi có William bên cạnh, ngay cả những ngày mưa cũng không còn cảm thấy ảm đạm nữa.
4/5
Thời gian trôi qua một cách lặng lẽ, không ai đếm được đã bao lâu trôi qua kể từ khi mưa bắt đầu rơi. Ánh sáng bên ngoài càng lúc càng yếu đi, bầu trời chuyển sang màu xám đậm, báo hiệu buổi chiều đang dần kết thúc và màn đêm sắp buông xuống. Người hầu đã lặng lẽ đến thắp lên một ngọn đèn dầu nhỏ trên bàn, ánh sáng vàng dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian, tạo ra bầu không khí ấm áp đến lạ. Hương hoa nhài vẫn còn đó, hòa cùng hương trà gừng còn sót lại, làm cho cả căn phòng như được bao bọc trong một lớp chăn ấm mềm mại.
Est đã viết xong những dòng cuối cùng, cậu đặt bút xuống, vươn vai một chút để xua tan đi sự mệt mỏi sau khi ngồi quá lâu. Lúc này cậu mới để ý đến William ở phía đối diện. Anh vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, cuốn sách đã đặt trên đùi, nhưng đôi mắt không còn dán vào trang giấy nữa, mà đang hướng về phía cậu một cách lặng lẽ. Khi ánh mắt hai người vô tình gặp nhau, không ai vội lảng tránh đi. William không tỏ ra ngạc nhiên khi bị bắt gặp, chỉ nhìn cậu một lát, rồi khóe mắt khẽ cong lên một chút. Est cảm thấy má mình hơi ấm lên, nhưng vẫn giữ ánh nhìn thẳng thắn, rồi khẽ mỉm cười đáp lại. Khoảnh khắc ấy, không cần lời nói nào, cả hai đều hiểu rằng trong lòng nhau đã có một sự thay đổi dịu nhẹ, một sự gắn kết lặng lẽ mà không cần nói ra.
Một lúc sau, Est nhận ra William bắt đầu có những cử chỉ mệt mỏi. Anh vô tình thở dài một tiếng rất nhẹ, ngón tay phải xoa nhẹ lên sống lưng từ trên xuống dưới, vai trái hơi chùng xuống, lưng cũng không còn giữ thẳng như lúc đầu. Anh đã ngồi yên một tư thế quá lâu, và Est biết rõ cơ thể anh đôi khi vẫn còn đau mỏi từ những vết thương cũ mà anh không bao giờ kể cho ai nghe. Anh cố gắng ngồi thẳng lại, hít một hơi sâu để che giấu sự khó chịu, nhưng chỉ sau một lát lại vô tình khom lưng xuống một chút, nét mặt có chút mệt mỏi mà anh cố che giấu.
Est nhìn anh trong lòng có chút xót xa. Cậu biết William luôn quen với việc tự mình gánh vác mọi thứ, không bao giờ để người khác thấy điểm yếu hay sự mệt mỏi của mình. Anh luôn giữ vẻ ngoài vững chãi, như một tòa tháp kiên cố không bao giờ rung động, nhưng ở gần bên anh, Est mới nhận ra rằng sau lớp vỏ bọc ấy, anh cũng chỉ là một người bình thường, cũng có lúc mệt mỏi, cũng cần được chăm sóc và quan tâm. Cậu ngồi yên một lát, nhìn anh cố gắng chịu đựng cơn đau nhẹ, rồi lặng lẽ đứng dậy, muốn làm gì đó để giúp anh cảm thấy dễ chịu hơn.
5/5
Est không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng dậy, bước nhẹ nhàng ra khỏi phòng. Vài phút sau cậu quay lại, tay cầm một ly nước ấm pha chút mật ong – thứ mà cậu biết sẽ giúp anh thư giãn cơ bắp và làm dịu cơn đau nhẹ. Cậu bước đến bên cạnh William, đặt ly nước lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh ghế anh, rồi nhẹ nhàng đứng yên một lát. Ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt anh, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi mà anh cố giấu.
William ngước nhìn cậu, trong mắt có chút ngạc nhiên. Trước khi anh kịp nói gì, Est đã nhẹ nhàng đưa tay ra, chạm nhẹ vào cổ áo của anh. Ngón tay cậu di chuyển nhẹ nhàng, chỉnh lại nếp cổ áo đã bị nhăn đi một chút, rồi khẽ vuốt nhẹ xuống vai áo anh để giúp cơ bắp anh thư giãn hơn. Cử chỉ đó dịu dàng như chăm sóc một thứ gì đó quý giá, không vội vàng, không ngượng ngùng, chỉ có sự quan tâm chân thành. Anh có thể đối mặt với bao nhiêu sóng gió bên ngoài, nhưng khi ở bên cậu, anh lại có thể thả lỏng tất cả sự phòng bị.
— Ngồi lâu quá sẽ bị đau lưng đó anh. — Est nói nhỏ, giọng nói ấm áp như làn nước chảy. — Uống nước ấm đi, rồi đứng dậy đi lại một chút cho dễ chịu. Em có dầu xoa bóp nhẹ ở đây, nếu anh cần thì em lấy cho.
William đứng yên lặng, để cho bàn tay nhỏ bé của cậu chỉnh sửa trên người mình. Anh cảm nhận rõ sự mềm mại từ ngón tay cậu, cảm nhận sự quan tâm chân thành mà cậu dành cho mình – thứ mà từ lâu anh đã nghĩ mình sẽ không bao giờ nhận được nữa. Đến khi cậu rút tay về, anh mới nâng ly nước lên, nhấp một ngụm nhỏ, vị ngọt ấm lan tỏa trong miệng, đi thẳng đến tận trái tim. Cơn đau mỏi dường như cũng dịu đi một chút, không còn nặng nề như trước.
Anh đặt ly nước xuống, rồi ngước nhìn cậu, khóe miệng từ từ cong lên tạo thành một nụ cười trọn vẹn – nụ cười hiếm hoi mà chỉ có Est mới được nhìn thấy. Ánh mắt anh tròn vẹn sự dịu dàng, sự tin tưởng và một chút yêu thương lặng lẽ:
— Cảm ơn em.
Bên ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi đều đều, gió thổi mạnh hơn một chút, làm lạnh cả không gian bên ngoài. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, dưới ánh đèn dầu vàng ấm, hai người đứng bên nhau, trái tim đều cảm thấy ấm áp đến lạ. Không cần những lời thề non hẹn biển, không cần những khoảnh khắc rực rỡ đáng nhớ. Chỉ cần những phút giây bình dị này, chỉ cần được chăm sóc lẫn nhau bằng những cử chỉ nhỏ nhất, là đã đủ để lấp đầy mọi khoảng trống trong lòng. Và họ hiểu rằng, từ hôm nay, mỗi khi trời trở lạnh, mỗi khi có mưa rơi, trái tim họ sẽ luôn có nhau để sưởi ấm.