MÙA HẠ KHÔNG TRỞ LẠI
Tác giả: Nguyệt Hạ Phiêu Linh
Ngôn tình
**Chương 1: Gặp gỡ trong nắng hạ**
Thành phố Đà Nẵng, giữa mùa hè nóng bức. Nắng chiếu chói chang, phủ vàng khắp các con đường, bãi biển, làm không khí trở nên nóng bỏng như muốn đốt cháy mọi thứ. Nhưng với những người trẻ, đây lại là mùa của những khởi đầu, của những cảm xúc mới chớm nở.
An Nhiên là sinh viên năm cuối ngành Thiết kế đồ họa, vừa nhận được thực tập tại một công ty truyền thông nhỏ nhưng có tiếng trong thành phố. Ngày đầu tiên đến công ty, cô mang theo một chút hồi hộp, tay ôm chặt cặp tài liệu, bước vào tòa nhà ba tầng nằm ngay đường ven sông.
Khi cô đang đứng trước bàn lễ tân hỏi thăm, một giọng nói trong trẻo, ấm áp vang lên từ phía sau:
“Bạn là thực tập sinh mới phải không? Tôi dẫn bạn lên phòng làm việc.”
Nhiên quay lại, thấy một người đàn ông khoảng hai mươi tám tuổi, dáng người cao thẳng, mặc áo sơ mi màu xanh nhạt, quần kaki đơn giản. Khuôn mặt thanh tú, có nét cười nhẹ nhàng, ánh mắt trong veo như nước sông vào buổi sáng sớm. Đó là Lâm Vỹ, trưởng bộ phận Sáng tạo, người mà sau này sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong những năm tháng thanh xuân của Nhiên.
Từ ngày đó, mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên. Lâm Vỹ là người chỉ dẫn trực tiếp cho Nhiên. Anh không chỉ hướng dẫn cô về công việc, cách sử dụng các phần mềm, cách xây dựng ý tưởng mà còn rất kiên nhẫn khi cô mắc sai lầm, không bao giờ lớn tiếng hay phê bình một cách gay gắt.
“Ý tưởng này không sai, chỉ là chưa đủ sâu sắc thôi. Hãy thử đặt mình vào vị trí của người xem, xem họ mong muốn nhận được điều gì,” anh thường nói như vậy, rồi cùng cô ngồi xem lại bản thiết kế, gợi ý những hướng đi mới.
Nhiên là người học nhanh, có óc sáng tạo riêng, nhưng đôi khi còn thiếu tự tin. Chính sự động viên, tin tưởng của Lâm Vỹ đã giúp cô dần dần phát huy hết khả năng của mình. Trong vòng vài tháng, các sản phẩm của cô đã được đưa vào sử dụng cho các dự án nhỏ của công ty.
Những ngày hè trôi qua trong sự bận rộn nhưng đầy ý nghĩa. Mỗi buổi trưa, hai người thường cùng nhau đi ăn ở quán nhỏ gần công ty, ngồi dưới tán cây xanh mát, nói chuyện không chỉ về công việc mà còn về những điều khác trong cuộc sống. Nhiên biết Lâm Vỹ đã làm việc ở đây được năm năm, anh yêu thích công việc sáng tạo, có thói quen đi dạo ven sông vào lúc hoàng hôn, thích nghe nhạc không lời và uống cà phê không đường.
Còn Lâm Vỹ, anh cũng dần cảm thấy sự thay đổi trong lòng mình. Ban đầu chỉ là sự quan tâm như một người anh đối với người em nhỏ, nhưng càng ngày, anh càng thấy mong muốn được gặp Nhiên mỗi ngày, mong muốn nghe giọng nói trong trẻo của cô, mong muốn được nhìn thấy nụ cười của cô mỗi khi giải quyết được một vấn đề khó.
Cảm xúc cứ âm thầm lớn lên, như những hạt mưa nhỏ thấm dần vào lòng đất, không ồn ào nhưng thấm sâu vào từng ngóc ngách.
**Chương 2: Những ngày tháng ngọt ngào**
Khi mùa hè dần chuyển sang mùa thu, không khí dịu mát hơn, tình cảm giữa hai người cũng trở nên rõ ràng hơn. Lần đầu tiên Lâm Vỹ tỏ tình là vào một buổi chiều hoàng hôn, khi hai người đang đi dạo trên bờ sông Hàn.
Mặt trời lặn xuống, chiếu rọi một vùng ánh sáng cam hồng trên mặt nước, những cơn gió nhẹ thổi qua mang theo hơi nước mát lạnh. Lâm Vỹ dừng bước, quay sang nhìn Nhiên, ánh mắt nghiêm túc nhưng tràn đầy sự dịu dàng:
“Nhiên, từ ngày em đến đây, mọi thứ xung quanh tôi dường như trở nên tươi sáng hơn. Tôi không chỉ xem em là đồng nghiệp, là người em. Em có đồng ý để tôi chăm sóc em, cùng em đi qua những ngày tháng sau này không?”
Tim Nhiên đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đã chờ những lời này từ lâu, từ khi nhận ra mỗi lần nhìn thấy Lâm Vỹ, lòng đều cảm thấy vui vẻ và bình yên. Cô gật đầu nhẹ, má ửng hồng dưới ánh nắng chiều:
“Em đồng ý, anh Vỹ.”
Từ đó, hai người chính thức trở thành người yêu. Những ngày sau đó là khoảng thời gian ngọt ngào nhất trong cuộc đời cả hai. Không có những sự lãng mạn quá rực rỡ, chỉ là những điều bình dị nhưng đầy ấm áp.
Sau giờ làm việc, họ thường cùng nhau đi ăn tối, sau đó đi dạo ven sông, ngồi trên bờ cầu nói chuyện đến khuya. Cuối tuần, họ cùng nhau đi đến những góc yên tĩnh trong thành phố, thăm các quán cà phê nhỏ, hoặc lái xe ra vùng ngoại ô, ngắm nhìn những cánh đồng xanh mướt.
Lâm Vỹ luôn là người chu đáo. Anh nhớ rõ những điều nhỏ nhặt về Nhiên: cô không thích ăn cay, dễ bị cảm lạnh khi thời tiết thay đổi, thích nghe những bản nhạc nhẹ nhàng, thích hoa hướng dương vì nó luôn hướng về phía mặt trời. Mỗi khi cô có dự án quan trọng, anh luôn ở bên cạnh động viên, giúp cô xem xét lại từng chi tiết.
Nhiên cũng yêu thương và quan tâm anh theo cách riêng của mình. Khi anh làm việc đến khuya, cô sẽ chuẩn bị đồ ăn nhẹ, một ly trà nóng. Khi anh gặp khó khăn trong công việc, cô sẽ là người lắng nghe, mang lại cho anh sự bình yên để anh tiếp tục cố gắng.
“Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi đúng không anh?” Một lần, Nhiên dựa vào vai anh, hỏi với giọng nói nhẹ nhàng.
Lâm Vỹ ôm chặt cô vào lòng, nhìn ra xa nơi mặt nước lấp lánh: “Đúng vậy, anh sẽ không bao giờ rời xa em. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một tương lai đẹp, cùng nhau đi qua mọi mùa hè, mùa thu, mùa đông và mùa xuân.”
Những lời hứa hẹn đó như những bông hoa đẹp nở rộ trong mùa thanh xuân, khiến hai người tin rằng tình yêu của họ sẽ kéo dài mãi mãi, không bao giờ có sự chia ly.
**Chương 3: Bóng đen từ quá khứ**
Nhưng cuộc sống không bao giờ chỉ có những điều êm đềm. Một tháng sau khi hai người chính thức yêu nhau, những thay đổi bắt đầu xuất hiện. Lâm Vỹ dần trở nên ít nói hơn, thường xuyên có vẻ mệt mỏi, hay ngồi một mình suy nghĩ, ánh mắt có phần u ám mà Nhiên chưa từng thấy trước đây.
“Gần đây anh có chuyện gì không khỏe à? Nhìn anh không được thoải mái lắm,” Nhiên lo lắng hỏi khi thấy anh ngồi trước bàn làm việc mà không tập trung vào công việc.
Lâm Vỹ chỉ cười gượng gạo, xoa nhẹ đầu cô: “Không có gì, chỉ là hơi mệt thôi, nghỉ ngơi một chút là ổn.”
Nhưng tình trạng đó không cải thiện, ngược lại càng ngày càng nặng hơn. Đôi khi anh đột nhiên có những cơn đau đầu dữ dội, phải dùng tay ôm chặt đầu, mặt tái nhợt. Nhiên khuyên anh đi khám bác sĩ, nhưng anh luôn tìm lý do để trì hoãn, nói rằng chỉ là làm việc quá sức nên mới vậy.
Cho đến một buổi tối, khi hai người đang ngồi ăn tối tại nhà hàng, Lâm Vỹ đột nhiên ngã xuống ghế, mắt nhắm chặt, người run rẩy. Nhiên hoảng sợ lập tức gọi xe đưa anh đến bệnh viện.
Sau nhiều giờ chờ đợi, bác sĩ bước ra, nhìn Nhiên với vẻ mặt nghiêm trọng: “Chúng tôi đã làm các xét nghiệm chi tiết. Anh ấy mắc bệnh u não, khối u nằm ở vị trí khó phẫu thuật, tốc độ phát triển cũng khá nhanh. Tình trạng không được lạc quan lắm.”
Những lời nói đó như một tiếng sét đánh ngang tai Nhiên. Cô đứng sững người, không tin vào những gì mình vừa nghe. Tại sao lại có chuyện này xảy ra? Tại sao một người khỏe mạnh, tràn đầy năng lượng như Lâm Vỹ lại mắc phải căn bệnh hiểm nghèo này?
Khi Lâm Vỹ tỉnh lại, anh nhìn thấy nước mắt của Nhiên, đã hiểu ra mọi chuyện. Anh im lặng một lúc lâu, rồi nắm lấy tay cô, giọng nói yếu ớt nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh: “Đừng khóc, Nhiên. Anh đã biết chuyện này được vài tháng rồi.”
“Tại sao anh không nói với em sớm hơn? Tại sao lại giấu em?” Nhiên khóc nức nở, tay siết chặt tay anh.
“Ban đầu bác sĩ nói tình trạng chưa nghiêm trọng, anh nghĩ có thể điều trị và sẽ không ảnh hưởng gì. Sau đó thấy tình hình xấu đi, anh lại không dám nói ra. Anh không muốn em phải lo lắng, không muốn em phải gánh chịu nỗi đau này cùng anh,” Lâm Vỹ nói, mắt cũng đỏ ngầu. “Anh chỉ mong có thể ở bên em lâu hơn một chút, lâu hơn một chút thôi.”
Từ đó, những ngày tháng hạnh phúc bỗng chốc biến thành những ngày đầy lo lắng và đau thương. Lâm Vỹ phải thường xuyên vào viện điều trị, sức khỏe suy giảm nhanh chóng. Tóc anh bắt đầu rụng, cơ thể gầy đi trông thấy, nhưng mỗi khi nhìn thấy Nhiên, anh vẫn cố gắng nở nụ cười để cô không phải quá buồn.
Nhiên nghỉ thực tập để dành toàn bộ thời gian chăm sóc anh. Cô ở bên cạnh anh suốt ngày đêm, giúp anh ăn uống, thay quần áo, nói chuyện với anh những kỷ niệm đẹp, những kế hoạch mà hai người từng mong muốn thực hiện. Cô tin rằng chỉ cần có sự kiên trì và tình yêu, mọi thứ đều có thể tốt lên.
Nhưng thực tại luôn khắc nghiệt hơn những mong ước. Bệnh tình của Lâm Vỹ không những không cải thiện mà còn ngày càng nặng hơn. Anh thường xuyên rơi vào trạng thái hôn mê, thời gian tỉnh lại ngày càng ít.
**Chương 4: Lời chia tay dưới ánh nắng**
Ba tháng sau, khi mùa hè lại bắt đầu đến, giống như mùa hè năm đó hai người gặp nhau. Ánh nắng lại chiếu rực rỡ, nhưng không còn mang lại cảm giác ấm áp như trước, mà chỉ có sự lạnh lẽo thấu vào tận xương tủy.
Lâm Vỹ tỉnh lại trong một ngày nắng đẹp, lần này anh cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng biết rằng đây là khoảng thời gian cuối cùng mà anh còn được tỉnh táo. Anh gọi Nhiên đến bên cạnh, tay run run nắm lấy tay cô, giọng nói rất nhỏ nhưng rõ ràng:
“Nhiên, anh muốn đưa em ra bờ sông một lần nữa, được không?”
Nhiên gật đầu, nước mắt lăn dài trên má. Cô giúp anh mặc quần áo, dùng xe lăn đưa anh ra ngoài. Họ lại đến cùng vị trí năm đó, nơi anh đã nói lời yêu cô. Nắng chiếu xuống mặt nước, gió thổi nhẹ qua, mang theo hơi thở của mùa hè.
“Em biết không, anh rất hạnh phúc khi gặp được em. Dù thời gian bên nhau không dài, nhưng những ngày tháng đó là những điều quý giá nhất trong cuộc đời anh,” Lâm Vỹ nói, ánh mắt nhìn cô đầy yêu thương và tiếc nuối. “Anh xin lỗi, không thể giữ lời hứa cùng em đi qua mọi mùa, không thể cùng em xây dựng tương lai mà chúng ta mong muốn.”
“Đừng nói vậy anh, anh sẽ khỏe lại, chúng ta sẽ có nhiều thời gian hơn mà,” Nhiên nghẹn ngào, đặt tay anh lên má mình.
Lâm Vỹ lắc đầu nhẹ, nụ cười yếu ớt trên môi: “Nghe anh nói, em phải sống thật tốt, hiểu không? Sau này không có anh ở bên, em vẫn phải cười, vẫn phải tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình. Đừng sống trong nỗi nhớ, hãy coi những kỷ niệm giữa chúng ta là một phần đẹp nhất của thanh xuân, rồi tiếp tục bước đi.”
Anh lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc vòng tay đơn giản, có khắc tên hai người và ngày họ chính thức yêu nhau.
“Đây là món quà anh muốn tặng em. Giữ lấy nó, như là giữ lại một phần anh ở bên em. Nhưng em nhớ, đừng để nó cản trở con đường phía trước của em.”
Sau buổi chiều đó, tình trạng của Lâm Vỹ xấu đi rất nhanh. Anh rơi vào trạng thái hôn mê kéo dài, không bao giờ tỉnh lại nữa. Vào một đêm mưa, khi tiếng mưa gõ nhẹ vào cửa sổ, hơi thở của anh dần dần yếu đi, rồi hoàn toàn ngừng lại.
**Chương kết: Mùa hè không bao giờ trở lại**
Ngày tang lễ diễn ra trong một ngày nắng rực rỡ, giống như ngày hai người gặp nhau. Nhiên đứng trước mộ anh, tay cầm chiếc vòng tay mà anh tặng, không khóc lớn mà chỉ lặng lẽ nhìn tấm ảnh trên bia mộ, nơi anh vẫn giữ nụ cười dịu dàng như mọi khi.
Thời gian trôi qua, năm này qua năm khác. Nhiên tiếp tục cuộc sống của mình, hoàn thành việc học, trở thành một nhà thiết kế được nhiều người biết đến. Cô vẫn sống ở thành phố đó, vẫn thường đi dạo ven sông vào buổi chiều, vẫn uống cà phê không đường, vẫn thích nghe những bản nhạc nhẹ nhàng.
Mọi người xung quanh đều nói cô đã trưởng thành, trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng không ai biết rằng trong lòng cô, có một khoảng trống không bao giờ có thể lấp đầy. Mỗi khi mùa hè đến, khi nắng chiếu rực rỡ, khi gió thổi qua mang theo hơi nước của sông, cô lại nhớ đến anh, nhớ đến những ngày tháng ngọt ngào rồi đột ngột kết thúc.
Tình yêu giữa họ đã đến như một cơn gió mùa hè, mang lại sự mát mẻ, vui vẻ, nhưng cũng qua đi quá nhanh, để lại chỉ là những kỷ niệm và nỗi nhớ kéo dài suốt đời. Lời hứa hẹn về mãi mãi đã không thành hiện thực, người yêu thương nhất đã ra đi, chỉ còn lại một mình cô bước tiếp trên con đường dài, mang theo trong lòng một mùa hè không bao giờ có thể trở lại.
Đối với Nhiên, đó là tình yêu đẹp nhất, cũng là tình yêu đau đớn nhất mà cô từng có — một câu chuyện bắt đầu trong nắng hạ, rồi kết thúc mãi mãi khi mùa hè vừa mới bắt đầu.