Tác giả : én bơ hay dũi
*LƯU Ý : TẤT CẢ CÁC TÌNH TIẾT TRONG TRUYỆN ĐỀU TỪ Ý TƯỞNG , SÁNG TẠO VÀ TỪ MỘT CÂU CHUYỆN ĐC TÁC GIẢ BIẾT ĐẾN VÀ VIẾT THÀNH TRUYỆN . NÊN ĐỀU KHÔNG CÓ THẬT MONG CÁC ĐỌC GIẢ KHÔNG HIỂU LẦM Ạ
Biển đêm vắng lặng, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền và tiếng gió thổi qua những rặng dừa. Công ngồi bó gối trên bãi cát, ánh mắt vô định nhìn ra đường chân trời tối thẫm. Tâm trí cậu lúc này cũng giống như mặt biển ngoài kia, nhìn bề ngoài thì phẳng lặng nhưng sâu bên dưới lại cuồn cuộn những đợt sóng ngầm của sự tự ti và lo âu về tương lai.Một chiếc áo khoác dày bất ngờ được choàng lên vai Công, mang theo mùi hương gỗ trầm ấm quen thuộc. Xuân Bách ngồi xuống bên cạnh cậu, không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ đan những ngón tay của mình vào bàn tay đang lạnh ngắt của Công.Xuân Bách luôn như vậy. Anh là một người đàn ông trưởng thành, ít nói nhưng mọi hành động đều toát lên sự che chở vững chãi. Đối với một người hay suy nghĩ và nhạy cảm như Công, sự xuất hiện của Xuân Bách giống như một chiếc neo định vị, giữ cho con thuyền tâm hồn của cậu không bị đánh dạt giữa giông bão cuộc đời."Lại suy nghĩ lung tung rồi đúng không?" - Xuân Bách lên tiếng, chất giọng trầm thấp phá tan bầu không khí tĩnh mịch.Công thở dài, tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm vững chãi truyền qua lớp áo: "Anh Bách, em cứ cảm thấy mình quá nhỏ bé và vô dụng. Giữa thế giới rộng lớn ngoài kia, em chẳng có gì nổi bật cả. Em sợ một ngày nào đó... anh sẽ mệt mỏi vì một người như em."Xuân Bách khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng ngập tràn sự dung túng. Anh xoay người lại, dùng cả hai tay nâng khuôn mặt của Công lên, buộc cậu phải nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của mình."Công này, em có biết vì sao anh lại thích biển lặng không?" - Xuân Bách dịu dàng hỏi.Công ngơ ngác lắc đầu."Vì biển lặng mới là lúc biển đẹp nhất, bình yên nhất. Người ta thường ca ngợi những con sóng lớn dữ dội, nhưng anh thì khác. Anh chỉ cần một mặt biển dịu dàng để trở về sau những ngày bão giông ngoài xã hội. Đối với anh, em chính là vùng biển lặng đó. Chỉ cần ở bên em, mọi áp lực của anh đều biến mất. Em không cần phải trở nên vĩ đại, em chỉ cần là chính em thôi."Những lời nói của Xuân Bách như một dòng nước ấm áp, len lỏi và chữa lành những tổn thương trong lòng Công. Mọi sự bất an, lo lắng bấy lâu nay bỗng chốc tan biến sạch sẽ. Cậu hiểu ra rằng, tình yêu của Xuân Bách không cần sự hào nhoáng, nó thầm lặng nhưng sâu sắc và bao la như chính đại dương.Công mỉm cười, những giọt nước mắt hạnh phúc khẽ lăn dài trên má. Cậu chủ động rướn người lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi Xuân Bách. Anh lập tức siết chặt vòng tay, nới rộng nụ hôn thành một sự gắn kết nồng nàn, ngọt ngào dưới sự chứng kiến của những vì sao đêm.