Lưu ý:T/g viết vì ngứa tay(có thể có sai sót, mong mọi người bỏ qua)
•MÙA ĐÔNG NĂM 1917•
Kinh thành Petrograd chìm trong cái lạnh thấu xương và mùi thuốc súng. Tiếng đại bác từ chiến hạm Rạng Đông vang lên xé toạc màn đêm. Đó là hiệu lệnh tấn công vào Cung điện Mùa Đông. Dưới sự lãnh đạo của Vladimir Lenin, những người Bolshevik đã lật đổ Chính phủ lâm thời. Chính quyền Xô Viết đầu tiên trên thế giới chính thức được khai sinh từ trong bạo lực.
Thế nhưng, bình minh đỏ vừa ló rạng đã phải đối mặt với thử thách sinh tử. Khói lửa của cuộc Nội chiến Nga bùng lên dữ dội suốt 5 năm. Hồng quân công nông non trẻ phải căng mình chiến đấu chống lại liên minh Bạch vệ và làn sóng can thiệp vũ trang của 14 nước đế quốc. Những người chiến sĩ Xô viết vừa ôm súng ra trận, vừa thắt lưng buộc bụng vượt qua chính sách "Cộng sản thời chiến" đầy khắc nghiệt. Đói nghèo, dịch bệnh và cái chết rình rập khắp nơi.
•NĂM 1992•
Tiếng súng nội chiến cuối cùng cũng im bặt. Đất nước kiệt quệ nhưng cách mạng đã ca khúc khải hoàn. Ngày 30 tháng 12 năm 1922, tại Nhà hát Lớn Moscow, đại biểu của 4 nước cộng hòa gồm Nga, Ukraine, Belarus và Ngoại Caucasus cùng đặt bút ký vào Hiệp ước thành lập Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô viết (Liên Xô). Một người khổng lồ mới đã chính thức xuất hiện trên bản đồ địa chính trị thế giới.
•NĂM 1924•
Lenin qua đời, để lại niềm tiếc thương vô hạn và một đất nước vẫn còn bộn bề sau vết thương chiến tranh. Joseph Stalin lên nắm quyền lãnh đạo, mang theo một ý chí sắt đá. Ông hiểu rằng: nếu không hiện đại hóa, Liên Xô sẽ bị các thế lực thù địch bóp nghẹt. Chính sách kinh tế mới (NEP) tạm thời khép lại để nhường chỗ cho những Kế hoạch 5 năm thần tốc.
Cả đất nước Liên Xô biến thành một đại công trường vĩ đại nhưng vô cùng khắc nghiệt. Hàng triệu thanh niên xung phong tiến về những vùng đất hoang vu hoang dã. Họ đào đất, xẻ đá bằng tay trần dưới cái lạnh âm độ để dựng nên những nhà máy thủy điện khổng lồ trên sông Dnieper, những lò cao rực lửa ở Magnitogorsk. Chỉ trong hơn một thập kỷ, từ một quốc gia nông nghiệp lạc hậu, Liên Xô đã vươn lên vị trí cường quốc công nghiệp số một châu Âu.
Thế nhưng, đại lộ vinh quang luôn đi kèm với những khoảng tối khuất lấp. Cuộc cải cách tập thể hóa nông nghiệp diễn ra vội vã, ép buộc, khiến hàng triệu nông dân lâm vào cảnh khốn cùng, kéo theo những nạn đói khủng khiếp. Trong nội bộ Đảng, bầu không khí nghi kỵ và sợ hãi bao trùm với cuộc Đại thanh trừng (1936–1938). Hàng loạt cán bộ, tướng lĩnh trung kiên bị bắt giữ hoặc xử tử. Liên Xô bước vào kỷ nguyên mới với một bộ máy quản lý tập trung tuyệt đối dưới bàn tay thép của Stalin.
Rạng sáng ngày 22 tháng 6 năm 1941, sự bình yên mong manh bị xé toạc. Phát xít Đức xé bỏ hiệp ước, tung ra 3 triệu quân cùng hàng ngàn xe tăng tràn qua biên giới Liên Xô trong chiến dịch "Chớp nhoáng". Những ngày đầu chiến tranh là một cuốn phim bi tráng và đẫm máu. Hồng quân chịu tổn thất nặng nề, phải rút lui liên tục, máu nhuộm đỏ từng tấc đất quê hương.
•MÙA ĐÔNG NĂM 1941•
Quân Đức đã áp sát cửa ngõ Moscow, viễn cảnh sụp đổ hiện rõ mồn một. Giữa làn tuyết trắng xóa và cái lạnh cắt da, Stalin vẫn đứng trên lễ đài Quảng trường Đỏ duyệt binh. Những người lính bước qua lễ đài và tiến thẳng ra mặt trận cách đó vài cây số. Tinh thần thép đó đã bẻ gãy mũi nhọn tấn công của Hitler ngay trước cửa ngõ thủ đô.
•MÙA ĐÔNG NĂM 1942•
Bước ngoặt lịch sử được định đoạt tại Stalingrad. Trên từng đống đổ nát, từng căn nhà, góc phố, lính Xô viết đã chiến đấu giành giật với kẻ thù từng mét đất. Chiến thắng vang dội tại Stalingrad đã bẻ gãy xương sống của quân đội phát xít. Hồng quân chuyển từ phòng ngự sang tổng phản công. Họ rầm rộ tiến quân, giải phóng quê hương, quét sạch quân thù ra khỏi bờ cõi và tiến thẳng vào sào huyệt Berlin vào tháng 5 năm 1945. Lá cờ đỏ búa liềm kiêu hãnh tung bay trên nóc tòa nhà Quốc hội Đức. Giá phải trả cho hòa bình là khoảng trống không gì bù đắp nổi: hơn 27 triệu người con Xô viết đã ngã xuống.
Bước ra khỏi cuộc chiến với tư thế của một người chiến thắng, Liên Xô nhanh chóng khôi phục lại đất nước từ đống tro tàn. Thế giới bước vào thời kỳ Chiến tranh Lạnh, và Liên Xô trở thành đối trọng duy nhất đối đầu với siêu cường Mỹ.
•NĂM 1953•
Stalin qua đời, Nikita Khrushchev lên kế nhiệm và mở ra thời kỳ "tan băng". Những góc tối của quá khứ sùng bái cá nhân bị phơi bày, làm rúng động dư luận. Đây cũng là thời hoàng kim của khoa học công nghệ Xô viết. Cả thế giới phải ngước nhìn lên bầu trời khi tiếng tít tít của vệ tinh nhân tạo đầu tiên Sputnik vang lên vào năm 1957.
Chỉ 4 năm sau, nụ cười rạng rỡ của chàng sĩ quan trẻ Yuri Gagarin trên con tàu Vostok 1 đã chính thức mở ra kỷ nguyên chinh phục vũ trụ của nhân loại.Đến thời kỳ của Leonid Brezhnev (1964–1982), Liên Xô đạt đến đỉnh cao về quyền lực quân sự, sở hữu kho vũ khí hạt nhân đủ sức hủy diệt hành tinh.
Xã hội ổn định, cuộc sống người dân được bao cấp hoàn toàn từ giáo dục đến y tế. Nhưng đằng sau sự bình yên ấy là một dòng thác ngầm trì trệ. Nền kinh tế kế hoạch tập trung trở nên xơ cứng, quan liêu. Đất nước quá phụ thuộc vào đồng tiền bán dầu mỏ mà quên mất việc đổi mới công nghệ. Khi giá dầu lao dốc vào đầu thập niên 1980, cỗ xe tăng Liên Xô bắt đầu hụt hơi và khựng lại.
Năm 1985, một chính trị gia trẻ tuổi, năng nổ mang tên Mikhail Gorbachev bước lên đài quyền lực với sứ mệnh cứu vãn con tàu Liên Xô đang lao đao. Ông mang đến hai chiếc chìa khóa: Perestroika (Cải tổ kinh tế) và Glasnost (Công khai hóa chính trị). Gorbachev muốn mang lại một luồng sinh khí mới, nhưng ông không ngờ rằng mình vừa mở ra chiếc hộp Pandora tai họa.
Sự lúng túng trong cải cách kinh tế không giúp đời sống khá lên, trái lại nó đẩy đất nước vào cảnh khan hiếm hàng hóa trầm trọng. Người dân phải rồng rắn xếp hàng dài vô tận dưới trời đông tuyết phủ chỉ để mua một ổ bánh mì hay một phong xà phòng. Trong khi đó, chính sách Glasnost mở toang cánh cửa tự do ngôn luận, làm bùng nổ những làn sóng chỉ trích lịch sử và kích thích ngọn lửa chủ nghĩa dân tộc âm ỉ bấy lâu.
•NĂM 1989•
Các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu sụp đổ như những quân bài domino. Bên trong Liên Xô, ba nước cộng hòa vùng Baltic tuyên bố ly khai. Khủng hoảng lên đến đỉnh điểm vào tháng 8 năm 1991, một nhóm quan chức bảo thủ tiến hành đảo chính giữ chân Gorbachev tại vùng Crimea nhằm cứu vãn Liên bang. Cuộc đảo chính thất bại nhanh chóng trước sự phản kháng của Boris Yeltsin – Tổng thống Cộng hòa Nga. Nhưng nó cũng chính thức tước đi những chút hơi tàn cuối cùng của chính quyền trung ương. Đảng Cộng sản Liên Xô bị đình chỉ hoạt động.
Ngày 8 tháng 12 năm 1991, tại một khu rừng hẻo lánh ở Belarus, lãnh đạo ba nước Nga, Ukraine và Belarus gặp nhau ký Hiệp định Belovezha, lạnh lùng tuyên bố: Liên Xô đã không còn tồn tại.
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Đêm Giáng sinh, ngày 25 tháng 12 năm 1991, trời Moscow đổ tuyết rơi dày đặc. Mikhail Gorbachev xuất hiện trên sóng truyền hình quốc gia, đọc lời từ chức Tổng thống trong sự bất lực. Đúng 19 giờ 32 phút, trên nóc điện Kremlin, lá cờ đỏ búa liềm – biểu tượng của một siêu cường, niềm tự hào của bao thế hệ – từ từ hạ xuống. Thay vào đó là lá cờ ba màu của Liên bang Nga. Một chương lịch sử hào hùng, bi tráng và đầy tranh cãi kéo dài 69 năm của Liên Xô chính thức khép lại trong sự ngỡ ngàng của cả thế giới…..
…Con quái vật khổng lồ của thế kỷ XX đã trút hơi thở cuối cùng, để lại sau lưng nó một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo. Dưới ánh đèn đường mờ ảo của Moscow, những bước chân người qua đường vội vã lướt qua, không ai ngoái đầu nhìn lại, bỏ mặc đống đổ nát của một đế chế vừa chìm sâu vào nấm mồ của quá khứ…..
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
.
.
.