BỨC ẢNH BỊ NGUYỀN RỦA
"Người ta nói một bức ảnh có thể lưu giữ một khoảnh khắc vĩnh cửu. Nhưng họ quên mất rằng, đôi khi, nó cũng giam cầm cả những linh hồn."
Chương 1: Tiếng vọng từ phòng tối
Vũ không phải là một nhiếp ảnh gia tầm thường. Anh là một kẻ săn lùng những điều bất khả thi. Nhưng ba tháng qua, sự nghiệp của anh chạm đáy. Máy ảnh bám bụi, tài khoản cạn kiệt, và sự sáng tạo thì chết lâm sàng.
Cho đến một đêm mưa tầm tã, Vũ tìm thấy nó tại một cửa hàng đồ cổ sắp phá sản nằm sâu trong hẻm tối.
Đó là một bức ảnh trắng đen cổ kính, đặt trong chiếc khung gỗ mục nát. Bức ảnh chụp một người đàn ông quay lưng về phía ống kính, đứng trước một tấm gương lớn. Điều kỳ lạ duy nhất, và cũng là điều khiến tim Vũ suýt nhảy ra khỏi lồng ngực: Trong gương, không hề có hình bóng phản chiếu của người đàn ông đó. Chỉ có một khoảng trống đen ngỏm, sâu hoắm như một hố đen.
"Cậu có thấy anh ta đang nhúc nhích không?"
Tiếng thì thầm thều thào của ông chủ tiệm già nua khiến Vũ giật mình. Ông ta nhìn Vũ bằng ánh mắt đục ngầu, vừa sợ hãi vừa như trút bỏ được gánh nặng: "Cầm lấy đi. Nó chọn cậu rồi. Nhưng nhớ kỹ... đừng bao giờ nhìn vào tấm gương trong ảnh quá ba mươi giây."
Vũ ôm bức ảnh chạy về nhà, lòng vừa phấn khích vừa run rẩy. Anh không biết rằng, mình vừa mở cửa cho một lời nguyền rực rỡ nhưng chết chóc.
Chương 2: Sự đánh đổi hào nhoáng
Đêm đó, Vũ đăng bức ảnh lên trang cá nhân với dòng chú thích đơn giản: "Khoảng trống của linh hồn".
Chỉ trong vòng một giờ, mạng xã hội bùng nổ.
10.000 lượt tương tác.
5.000 lượt chia sẻ.
Các nhà phê bình nghệ thuật gọi đó là "kiệt tác của sự sắp đặt kỹ thuật số đỉnh cao". Không ai tin đó là một bức ảnh chụp thật.
Sự nổi tiếng ập đến như một cơn bão. Tiền bạc, những lời mời triển lãm, sự tung hô của đám đông vây lấy Vũ. Anh say sưa trong chiến thắng mà phớt lờ một hiện tượng kỳ quái: Mỗi ngày trôi qua, người đàn ông trong bức ảnh lại quay người lại một chút.
Từ góc nghiêng, rồi nửa mặt...
Và kinh khủng hơn, khuôn mặt của kẻ trong ảnh đang dần biến đổi, các đường nét mờ ảo bắt đầu sắc nét lên, trông giống hệt... Vũ.
Đồng thời, Vũ nhận ra sức khỏe mình suy kiệt rõ rệt. Mỗi sáng thức dậy, anh thấy mình già đi vài tuổi, da dẻ xám xịt, đôi mắt thâm quầng. Khi anh nhìn vào gương nhà tắm, hình ảnh phản chiếu của anh mờ nhạt đến đáng sợ, như thể anh đang biến thành một bóng ma.
Chương 3: Mặt thật của lời nguyền
Đêm trước buổi triển lãm lớn nhất cuộc đời, Vũ không thể ngủ. Anh đứng trước bức ảnh, lúc này người đàn ông trong đó đã quay hẳn mặt lại.
Đó chính là Vũ. Một phiên bản Vũ bằng xương bằng thịt, đang mỉm cười ma mị từ bên trong khung gỗ.
Quá hoảng loạn, Vũ nhớ lại lời cảnh báo của ông lão. Anh đánh liều nhìn chằm chằm vào khoảng trống đen ngỏm của tấm gương phía sau gã đàn ông trong ảnh. Quá 30 giây...
Vút.
Không gian xung quanh Vũ xoay chuyển. Anh không còn ở trong phòng ngủ nữa. Anh đang đứng trong một khoảng không vô tận, lạnh lẽo và đặc quánh tựa như mực. Trước mặt anh là hàng ngàn, hàng vạn con người đang gào thét không ra tiếng. Họ bị giam trong những ô vuông nhỏ — những bức ảnh.
Một giọng nói trầm đục, như vọng ra từ lòng đất vang lên:
"Ngươi nghĩ đây là nghệ thuật sao? Đây là tấm gương của Lòng Tham. Bức ảnh này đã tồn tại hàng trăm năm, nó nuôi sống bản thân bằng khát vọng danh vọng của con người. Ngươi càng muốn nhiều người nhìn vào ngươi, thì linh hồn ngươi càng bị hút sâu vào đây để làm năng lượng cho nó."
Vũ bàng hoàng nhận ra sự thật cay đắng. Những người ngoài kia không phải đang ngưỡng mộ tài năng của anh. Họ đang nhìn vào cái bẫy. Sự tung hô của đám đông chính là những sợi xích vô hình kéo anh xuống địa ngục. Anh đã đánh đổi sự sống thực tế, những cái ôm ấm áp của người thân, những buổi chiều bình yên để lấy những cái "like" vô hồn trên màn hình điện thoại.
Chương 4: Ý nghĩa của sự biến mất
Ngày diễn ra triển lãm. Bức ảnh "Khoảng trống của linh hồn" được đặt ở vị trí trung tâm, phủ một tấm vải nhung đỏ.
Hàng ngàn khán giả, phóng viên vây kín. Ai cũng hồi hộp chờ đợi tác giả. Nhưng Vũ không xuất hiện.
Khi tấm vải nhung được kéo xuống, cả khán phòng im phăng phắc, rồi vỡ òa trong tiếng kinh ngạc và sợ hãi.
Bức ảnh bây giờ đã thay đổi hoàn toàn:
Người đàn ông quay lưng lúc trước giờ đã biến mất.
Thay vào đó, trong tấm gương của bức ảnh, có hình một chàng trai trẻ — chính là Vũ — đang đập tay vào mặt kính, tuyệt vọng cầu cứu.
Dưới chân bức ảnh, chiếc máy ảnh quen thuộc của Vũ nằm im lìm trên sàn, phủ một lớp bụi dày như thể đã bị bỏ hoang từ rất lâu.
Khán giả xì xào, họ quay phim, chụp ảnh điên cuồng. Họ nghĩ đây là một màn trình diễn nghệ thuật đỉnh cao, một thông điệp sâu sắc về "sự biến mất của cái tôi trong thời đại số". Họ tiếp tục tán thưởng, tiếp tục chia sẻ bức ảnh đi khắp thế giới.
Không một ai biết rằng, mỗi một tiếng "tách" từ máy ảnh của họ, mỗi một lượt chia sẻ trên mạng, lại là một cái đinh đóng chặt thêm chiếc quan tài giam cầm linh hồn Vũ mãi mãi trong thế giới huyền ảo của sự hư vinh.
Vũ ở trong bức ảnh, nhìn ra thế giới rực rỡ ánh đèn bên ngoài, rơi một giọt nước mắt muộn màng. Anh đã có được sự chú ý của cả thế giới, đúng như anh từng khao khát... nhưng cái giá phải trả, là chính bản thân anh.
Bạn nghĩ sao về cái kết này của Vũ? Liệu trong thế giới hiện tại, chúng ta có đang vô tình tự giam mình vào những "bức ảnh bị nguyền rủa" như vậy không?