Khu trung tâm thương mại lúc nửa đêm vắng lặng như nghĩa địa. Tâm lững thững bước xuống thang cuốn để xuống hầm xe. Ngay khi thang vừa di chuyển, từ những khe hở giữa các bậc kim loại, một chất lỏng sền sệt, đỏ sẫm và đặc quánh bắt đầu rỉ ra, bốc lên mùi tanh tưởi buồn nôn của thịt ươn.
Tâm giẫm phải vũng máu, trượt ngã nhào về phía trước. Cú đập mạnh khiến hàm dưới của anh đập thẳng vào mép bậc thang nhọn hoắt. Lưỡi anh bị cắn đứt lìa, máu tươi ộc ra từ miệng xối xả. Chưa kịp gượng dậy, mũi giày và ống quần của anh đã bị cuốn chặt vào rãnh cưa chết người ở mép dưới cùng của thang.
Khẹc... Khẹc... Rắc!
Động cơ thang cuốn không hề dừng lại mà bắt đầu gầm rú điên cuồng, biến những bậc kim loại thành một cỗ máy nghiền thịt khổng lồ.
Bàn chân Tâm bị nhai nát đầu tiên. Tiếng xương ống đồng vỡ vụn lạo xạo hòa cùng tiếng rống nghẹn ngào trong cổ họng đầy máu của anh. Những chiếc răng cưa bằng thép hoen rỉ ngoạm sâu vào đùi, lột ngược mảng da và thớ thịt đỏ lòm, kéo tuột cả mảng cơ bắp ra khỏi khung xương.
Máu xịt thành từng tia áp lực cao, bắn vọt lên nhuộm đỏ bầm hai vách kính trong suốt. Lực kéo kinh hoàng giật tung khớp háng của Tâm. Anh tuyệt vọng cào cấu xuống sàn, nhưng chỉ đành bất lực nhìn đoạn ruột lùng bùng của mình bị xé toạc ra khỏi ổ bụng, quấn chặt vào rãnh thang. Nửa thân dưới của anh giờ chỉ còn là một đống bầy nhầy thịt vụn và xương gãy vụn.
Khi cỗ máy tàn nhẫn ấy bắt đầu nghiến đến lồng ngực, ép nát trái tim đang đập thoi thóp, Tâm thấy bên dưới rãnh cửa tăm tối... hàng chục cái miệng lở loét đang há rộng, thích thú hứng trọn từng giọt máu và vốc thịt vụn của anh.