🐟
Tác giả: Aries miss you🐏
Ngôn tình;Sảng văn/Tự vả
"Chị à, em nhớ chị thật đó."
"Em hai mươi hai tuổi rồi. Không còn là trẻ con nữa."
"Ừm.."
"Chị đừng ừm nữa, em thích chị, muốn làm người đàn ông của chị."
"Suốt đời, có được không?"
----------------
1
----------------
2
----------------
3
----------------
--
-----------
*Dingg Dongg*
Thiết bị hỗ trợ chuông cửa chớp nhoáng cùng với cảm biến rung mạnh vang dội, Khương Dĩ Ninh từ nước Anh trở về, mang theo một cảm giác trống trải vô thực đến mức ruột gan trong người muốn ói mửa, đứng trước cửa người bạn thân chị gái ruột nhờ vả xin ở nhờ?
Hắn đứng trước cửa, trong lúc chờ đợi, tâm trí lại một lần nữa để chất gây nghiện thần kinh bủa vây.
Hắn lờ mờ nhớ..
................
Khương Dĩ Ninh đấm mạnh vào tường. Mu bàn tay rách toạc, máu ứa ra rồi đọng thành từng giọt sẫm màu, rơi bộp xuống sàn gỗ, nhưng mặt hắn vẫn lạnh tanh. Bao thuốc lá đã cạn sạch, dúm dó nằm bẹp dưới chân, hắn nghiến chặt răng, cố đè nén cơn bốc đồng muốn đập nát tất cả những gì đang nằm trong tầm mắt.
Thì ra, nhìn thấy bố mình cười viên mãn bên tổ ấm mới, hắn vẫn thấy chướng mắt. Chướng mắt đến mức dù biết thừa thằng khốn David đang cố tình khích tướng, hắn vẫn lao vào nện nó như một con thú bị chọc trúng vết thương chưa lành.
Khương Dĩ Ninh không hối hận. Lạ thật, chưa bao giờ hắn thấy bình yên đến vậy, cái cảm giác khoan khoái tràn ngập sau mỗi cú đấm tàn nhẫn giáng xuống. David cố tình không phản kháng, hắn biết chứ, gã thừa biết là đằng khác.
Liệu có đáng không khi đổi một cái mũi gãy gập cùng chiếc răng mẻ nát bét chỉ để tống cổ hắn đi? Nếu giờ hỏi David, chắc chắn gã sẽ vừa nhổ ra một ngụm máu vừa cười hô hố: Đáng lắm chứ.
Hờ hững giũ giũ bàn tay mỏi nhừ, Khương Dĩ Ninh đảo mắt nhìn quanh. Chiếc ghế gỗ bị nện gãy đôi, mảnh vụn văng tung xó. Bố hắn— vị doanh nhân Khương Nghiêm lỗi lạc — đang cùng "mối tình tri kỷ" cuống cuồng đỡ cậu con trai quý hoá của bà ta dậy. Hắn đứng tựa vào cạnh bàn ăn, nơi các món từ Á sang Âu được bày đặt cầu kỳ đến dị hợm, giờ đây tan hoang trên chiếc khăn trải bàn trắng tinh.
“M-Mày...!” Ông bố đáng kính bật dậy, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt hắn, gân cổ hằn lên từng tia máu.
“Mày đéo khác gì con mẹ điên của mày!”
“Cút xéo cho khuất mắt tao! Sao tao lại sinh ra một thằng giang hồ trác táng như mày cơ chứ? Fuck off, Alex!”
“Who tf is Alex? Tôi Khương Dĩ Ninh, thưa bố.”
Hình như hắn đã đáp lại như thế. Khương Dĩ Ninh cũng không nhớ rõ nữa, chuỗi ngày nốc rượu và cắn đồ liên miên khiến mảng ký ức của hắn mờ đục, đứt đoạn. Đầu óc hắn bồng bềnh, trôi dạt trong một khoảng không vô định, hắn ghét cái cảm giác lơ lửng này. Trọng lực…lực hút Trái Đất đang mất dần… Stop, đừng nghĩ tới mấy bài giảng nữa..
Khương Dĩ Ninh chớp mắt. Trước mặt hắn lúc này lại là một ả tóc vàng nào đó đang ưỡn cong người dưới thân hắn. Hắn rũ mắt nhìn xuống bàn tay phải, điếu thuốc lá đang cháy dở kẹp giữa hai ngón tay. Vô cảm gồng eo thúc một nhịp thật sâu, tàn nhẫn và máy móc, hắn rít một hơi thuốc dài để chất nicotine sộc thẳng vào dây thần kinh, kéo chút tỉnh táo còn sót lại về.
Hắn ghét nơi này. Tởm lợm cái đất Anh quốc chết dâm này.
Khương Dĩ Ninh dí thẳng đầu lọc đỏ lửa vào hõm lưng rịn mồ hôi của ả tóc vàng. Cô ả thét lên, tiếng nức nở rên rỉ hòa lẫn giữa sự bỏng rát và khoái cảm, trong cơn ảo giác chập chờn, tâm trí hắn lại vô thức trôi về cái ngày đầu tiên bị lôi xồng xộc tới đây - năm hắn mới lên lớp 9.
Cuộc hôn nhân của bố mẹ vốn đã mục nát từ lâu. Việc phải đụng mặt nhau mỗi ngày trong căn nhà đó chẳng khác nào một loại cực hình. Nhưng Khương Dĩ Ninh năm 15 tuổi chưa đủ sâu sắc để hiểu. Thế giới của hắn khi ấy ngắn ngủi lắm, chỉ xoay quanh trường học, máy PS5 và dàn PC.
Không có sự điềm tĩnh và thấu đáo như chị gái Khương Dĩ Thanh, ngày nhận tin bố mẹ chính thức ly hôn, hắn hoảng loạn thật sự. Hắn nên phản ứng thế nào đây? Sách vở không dạy hắn, trong game lại càng không. Chị gái học Đại học ở xa không về. Bố mẹ được giải thoát nên cũng chẳng buồn bước chân về căn nhà đó nữa.
Hắn sợ.
Nhưng hắn cũng chẳng rõ mình đang sợ điều gì.
Giữa năm lớp 9, ông Khương Nghiêm quyết định mang theo hắn dọn hẳn sang Anh sinh sống. Khương Dĩ Ninh vẫn nhớ như in ánh mắt của mẹ ngày hôm đó. Bà không nói gì, sự im lặng đồng nghĩa với chấp thuận. Thằng nhóc năm đó đã ngu ngốc tự nhủ: Chắc họ cãi nhau to lắm mẹ mới nhượng bộ. Chắc bố thương mình, thương mình hơn chị Thanh, nên mới không nỡ rời xa mình.
Nhưng sự thật lại đơn giản hơn hắn tưởng, và cũng tàn nhẫn hơn nhiều so với những gì một đứa trẻ có thể thấu hiểu. Một gã đàn ông hèn nhát mang cái sĩ diện hão, muốn đạp đổ mọi công sức của vợ bằng cách cướp đứa con trai đi, huênh hoang chứng minh "Chăm con có gì mà khó." Và rồi, ông ta thua thảm hại — nhờ ơn hắn.
Một người đàn bà quá mệt mỏi với cuộc hôn nhân, buông tay vứt bỏ đứa con, sâu trong thâm tâm chỉ chực chờ xem thằng chồng cũ thảm hại ra sao. Và bà ta đã thắng cược.
Còn hắn, Khương Dĩ Ninh, từ đầu đến cuối chỉ là một con tốt thí, một thứ công cụ để hai kẻ trưởng thành đâm chém lẫn nhau.
Những tiếng chửi rủa, tiếng đồ đạc đổ vỡ dồn dập vang lên trong đầu, đâm xuyên qua màng nhĩ, giằng xé tâm hồn hắn. Khương Dĩ Ninh mở mắt ra một lần nữa, khung cảnh phía trước nhòe đi như thể đang nhìn qua một lớp màng đục ngầu.
Sương Tĩnh An.
Chị.
Khương Dĩ Ninh đăng ký chương trình trao đổi tín chỉ ngay sau ngày hôm ấy, dẫu hắn không muốn lão Khương nghĩ rằng mấy lời chửi rủa kia có chút trọng lượng nào với cuộc đời hắn. Chỉ là…mọi thứ ở đây vô nghĩa quá. Hắn điền form khi đầu óc đã hoàn toàn tỉnh táo, chất kích thích đã tan sạch. Chẳng rõ kẻ nào đã mật báo, mà gã trợ lý mẫn cán của Khương Nghiêm ngay lập tức gửi thẳng vào hòm thư hắn vé máy bay chuyến sớm nhất về Bắc Kinh, cứ như thể họ chỉ chờ có thế để tống khứ hắn đi cho sạch mắt.
Siết chặt chiếc điện thoại trong tay một hồi lâu, Khương Dĩ Ninh găm chặt mắt vào màn hình khóa.
Hắn đang chờ đợi điều gì? Từ ai cơ chứ?
Không nhớ nổi nữa, hắn tự nhạo báng chính mình. Kéo màn hình xuống, tải lại trang thông báo, tải lại hòm thư, tải lại WeChat — vẫn im lìm.
Vô nghĩa thật đấy.
Khương Dĩ Ninh nhắm nghiền mắt, yết hầu trượt lên xuống khó nhọc. Lần đầu tiên kể từ cái ngày buông thả hùa theo lũ bè bạn ngậm điếu cỏ vào miệng, hắn lại khao khát thứ ảo giác đê mê của chất cấm đến cồn cào ruột gan.
Hắn vã. Hắn muốn hút một thứ gì đó thật nặng đô để đục thủng sự im ắng chết chóc này.
Nhưng rồi, hắn nghiến răng kìm lại cơn thèm thuốc đang chực chờ nuốt chửng lấy mình.
Một tin nhắn thôi mà, từ ai cũng được, hắn đâu có kén chọn...
Thông báo WeChat hiện lên. Cuối cùng cũng có người nhớ tới sự tồn tại của hắn, tay hắn run nhẹ khi mở điện thoại. Vì sao lại thế nhỉ? Chắc do thiếu thuốc thôi. Mấy ngày nay chơi liên tục, tay chân run rẩy là bình thường, hệ thần kinh bị bào mòn, dopamine cạn kiệt, cơ thể đang đòi nợ — mấy bài giảng sinh học cấp ba vẫn còn nằm đâu đó trong đầu hắn.
Tin nhắn từ Khương Dĩ Thanh.
> [“Bố vừa gọi điện cho tao, ông ấy điên lắm rồi. Mày lại đánh nhau, lại còn chơi đồ Khương Dĩ Ninh, rốt cuộc mày muốn cái gì?”]
> [“Mày biết vì mày mà bố gọi tới chửi đổng lên với mẹ không?”]
Hắn đọc đi đọc lại. Nhưng sao mấy con chữ lạnh lẽo này chẳng chịu thay đổi chút nào? Hình như hắn tỉnh táo hơn mình tưởng. Nhìn cái tên hiện trên màn hình, Khương Dĩ Ninh chẳng biết nên cảm thấy gì. Vui vì cuối cùng cũng có người nhắn? Hay buồn cười vì người đó chỉ xuất hiện khi bị làm phiền? Hắn tựa lưng vào thành ghế, ngón tay cái lướt nhẹ trên màn hình, nơi con trỏ nhấp nháy chờ một câu trả lời.
Hắn nên nói gì đây?
Rằng hắn đánh thằng David vì nó xứng đáng? Rằng hắn chơi đồ vì chẳng còn gì khác để làm? Rằng hắn muốn cái gì ư…hắn cũng muốn biết lắm chứ, nhưng làm gì có ai thèm hỏi hắn câu đó trước đây đâu?
Rồi họ sẽ lại chỉ trích hắn chỉ biết đổ lỗi cho người khác, rằng hắn ích kỷ, chẳng đoái hoài tới ai.
Đêm London ngoài kia vẫn ồn ào, tiếng xe cộ lẫn trong tiếng mưa rả rích đập vào ô cửa sổ. Hắn cầm điện thoại lên lần nữa, ngón tay lướt nhẹ qua dòng tin nhắn, rồi buông tay thả rơi nó xuống đệm.
Hắn không muốn đôi co nữa. Thật vô nghĩa.
Tin nhắn này vốn dĩ không dành cho hắn, nó dành cho bố, cho mẹ, cho sự bực dọc của chính chị hắn — cho tất cả mọi người, trừ Khương Dĩ Ninh.
Chiếc điện thoại vứt chỏng chơ bên cạnh bỗng rung lên bần bật. Màn hình sáng rực trong bóng tối, ID người nhắn nhấp nháy một chữ ngắn gọn: Chị. Khương Dĩ Ninh rũ mắt nhìn một lúc lâu. Chắc hẳn lão Khương đã kể lể dài dòng lắm, đủ để chị gái hắn phải nhấc máy sau ngần ấy năm không liên lạc.
Vết thương trên khớp xương rỉ máu truyền đến cơn đau rát khi hắn trượt ngón tay bắt máy, áp lên tai. Đầu dây bên kia im lặng một hồi, có lẽ Khương Dĩ Thanh cũng không biết nên bắt đầu từ đâu.
[“Mày về Bắc Kinh báo danh ở trường thì dọn qua ở tạm nhà Tĩnh An đi, nhà nó ngay khu đấy.”]
> Giọng nói ráo hoảnh, đều đều như đang trần thuật một bản báo cáo.
> [“Tao đang bận dự án ở viện nghiên cứu, không theo sát quản mày được. Liệu hồn mà cư xử cho đàng hoàng, con bé bị khiếm thính, đừng có làm phiền cuộc sống của người ta. Tao sẽ kiểm tra đấy.”]
Khương Dĩ Ninh không đáp. Mấy chữ “Tĩnh An” cứ vang vọng trong đầu hắn, chậm rãi cuốn đi lớp bụi phủ lấp trên một cái tên đã bị vứt xó quá lâu trong ngăn kéo ký ức.
Ai cơ? À...chị Tĩnh An.
“…..”
Sự im lặng kéo dài khiến Khương Dĩ Thanh bắt đầu mất kiên nhẫn. Hắn nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ, cùng tiếng ngón tay nhịp gõ đều đều lên mặt bàn từ đầu dây bên kia.
> [“Rõ chưa?”]
> “Vâng.” Hắn nghe thấy giọng mình vang lên, ngoan ngoãn và giả tạo đến mức chính hắn cũng suýt bị đánh lừa, “Chị cảm ơn chị ấy giúp em. Em sẽ không làm phiền đâu.”
Lại một khoảng im lặng nữa. Có lẽ Khương Dĩ Thanh đang ngạc nhiên. Cô đã chuẩn bị sẵn một lời cảnh cáo nếu hắn chống đối, nhưng hắn thậm chí còn chẳng buồn cao giọng. Không tìm ra cớ gì để bới móc thêm, Khương Dĩ Thanh ậm ừ một tiếng rồi cúp máy.
> [“Tao gửi địa chỉ và số Tĩnh An cho mày rồi đấy. Mai xuống sân bay thì nhắn nó.”]
Sương Tĩnh An và Khương Dĩ Thanh là bạn thân từ hồi cấp 2. Khương Dĩ Ninh không có mấy ấn tượng với người chị hơn mình 5 tuổi này, ngoại trừ hai nét mơ hồ: dễ chịu và không thể nghe được. Tĩnh An mang lại cảm giác “chị gái” còn rõ rệt hơn cả chị gái ruột thịt của hắn. Giữa hắn và Dĩ Thanh chưa từng có sự gắn kết — tình chị em ấy giống như một sợi dây vô hình mà chẳng ai buồn bỏ tâm sức để giữ gìn.
Hắn thường đụng mặt Tĩnh An vào những buổi chiều em lượn lờ sang nhà tìm Dĩ Thanh, hoặc vài bận vội vã thay chị gái đến đón hắn tan lớp học thêm. Khi ấy, Khương Dĩ Ninh chỉ là một đứa trẻ bình thường, còn Tĩnh An là một bà chị hiền lành, yên tĩnh.
Ngày hắn xách vali sang Anh, em cũng ra sân bay tiễn, hắn từng nghĩ hai đường thẳng song song ấy sẽ chẳng bao giờ giao nhau thêm lần nào nữa, hoặc nói đúng hơn, hắn chưa từng bận tâm.
Về em. Về chị Tĩnh An.
Chuyến bay dài mười mấy tiếng từ London về Bắc Kinh bào mòn chút kiên nhẫn cuối cùng của Khương Dĩ Ninh. Cơ thể hắn bứt rứt vì thiếu nicotine, khớp xương ở mu bàn tay vẫn còn âm ỉ nhức nhối. Bắc Kinh đón hắn bằng một buổi chiều xám xịt, không mưa nhưng ẩm ướt — thứ không khí đặc quánh đặc trưng của những ngày cuối hạ đầu thu.
Hắn bắt taxi từ sân bay về thẳng địa chỉ Dĩ Thanh gửi, vali kéo lạch cạch trên vỉa hè lát gạch cũ. Cạnh tòa nhà là một tiệm hoa nhỏ xinh xắn mang tên Tĩnh. Khu dân cư yên bình, những hàng cây hòe ven đường rủ bóng xuống lối đi, thỉnh thoảng có tiếng chuông xe đạp leng keng từ đâu đó vọng lại, đứng trước cửa căn hộ của Tĩnh An, Khương Dĩ Ninh nhổ bã kẹo cao su vào thùng rác. Hắn rũ mắt, cẩn thận điều chỉnh lại nhịp thở và cơ mặt. Đống quần áo mang theo hầu như toàn là áo dài tay — mục đích chỉ để che đi hình xăm con rắn vảy đen đang cuộn trườn trên bắp tay trái.
--------Quay lại thực tại--------
Cạch!
Vào vai thôi.
Kế hoạch của hắn đơn giản lắm. Ở đây vài tháng, đủ lâu để Dĩ Thanh nguôi giận và quên đi việc kiểm tra thường xuyên, trong khoảng thời gian đó, hắn sẽ là đứa em trai mờ nhạt: gặp Tĩnh An thì lễ phép, im lặng, không gây rắc rối, không làm phiền. Thỉnh thoảng có thể giúp em vài việc vặt trong nhà để tạo thiện cảm, nhưng không quá mức để bị nghi ngờ. Rồi khi mọi thứ đã vào guồng, hắn sẽ bắt đầu than vãn về lịch học, ban đầu chỉ là vài câu vu vơ, sau đó sẽ nghiêm túc hơn: “Trường sắp thi rồi, em phải ở lại thư viện muộn”, “Lịch thực hành dày quá, về khuya phiền chị lắm”. Dần dà, hắn sẽ gợi ý chuyển ra ký túc xá. Lý do đường đường chính chính, Dĩ Thanh sẽ không thể phản đối, và Tĩnh An - một người ngoài - lại càng không có lý do để ngăn cản.
Và sau đó? Hắn sẽ tìm một căn hộ nhỏ gần trường, hoặc ký túc xá cũng được, miễn là không có ai giám sát. Hắn sẽ quay lại với những thói quen cũ, những cuộc vui cũ, những gương mặt cũ mà hắn từng quen trong những lần ngắn ngủi về nước nghỉ hè.
Hoàn toàn tự do.
Hắn định với tay ấn chiếc chuông gắn đèn nháy bên cạnh tường một lần nữa, nhưng chưa kịp chạm vào, tiếng chốt cửa lạch cạch đã vang lên, có lẽ Dĩ Thanh đã nhắn tin báo trước cho em giờ hắn đáp chuyến bay.
Sương Tĩnh An đứng đó.
Em mặc một chiếc áo phông ở nhà rộng rãi, mái tóc dài màu nâu đen mượt mà được búi lơi, gương mặt mộc mạc không chút phấn son tỏa ra mùi hương hoa linh lan thoang thoảng. Em ngẩn người mất vài giây, đôi mắt hạnh nhân trong veo mở to, phải ngửa cổ lên em mới nhìn rõ khuôn mặt hắn. Khương Dĩ Ninh của năm mười lăm tuổi chỉ đứng đến vai em, một thằng nhóc lầm lì không học bài thì cũng ôm máy chơi game suốt ngày. Nhưng giờ đây, bóng của hắn đã hoàn toàn bao trùm lấy em. Bờ vai rộng, vóc dáng cao lớn áp đảo, che khuất cả ánh đèn hành lang.
Khóe môi Tĩnh An dần giãn ra thành một nụ cười rạng rỡ. Em vội vàng giơ hai tay lên, làm vài động tác ngôn ngữ ký hiệu một cách thành thục mang ý nghĩa chào đón, rồi như sực nhớ ra hắn có thể không hiểu, em cố gắng mở miệng. Âm thanh thoát ra bập bẹ, khó nhọc, mang theo chất giọng ngọng nghịu đặc trưng của một người không thể nghe được thanh âm của chính mình.
"N-Ninh... L-Lớn... quá..."
Em mỉm cười thật tươi, bước hẳn ra ngoài rồi vươn tay vỗ nhẹ lên bắp tay hắn - một cử chỉ thân thiện, vô tư, y như cách người ta đối xử với đứa em nhỏ lâu ngày đi xa mới về. Và lại đúng ngay vị trí con rắn đen đang ẩn mình dưới lớp áo.
Vỗ mình à?
Cơ bắp Khương Dĩ Ninh theo phản xạ lập tức căng cứng. Dưới lớp vải, hình xăm vải rắn như vừa trườn nhẹ, siết chặt lấy bắp tay. Nhưng rất nhanh, hắn ép bản thân phải thả lỏng, ngoan ngoãn đứng im chịu trận.
“Chị Tĩnh An.”
Hắn cúi đầu thấp xuống, cố tình nói chậm lại một nhịp, khẩu hình mở rõ ràng để em có thể đọc được chữ, đồng thời để mái tóc đen che đi ánh mắt lạnh nhạt đang lặng lẽ đánh giá người phụ nữ nhỏ bé trước mặt. Giọng hắn nhỏ nhẹ, mềm mại, pha chút khàn khàn của một chuyến bay dài thiếu ngủ.
“Lâu rồi không gặp chị. Chị Dĩ Thanh bảo em qua đây...Làm phiền chị rồi ạ.”