Chương 1: Lá thư trong chiếc hộp gỗ
Mùa hè năm ấy đến muộn.
Thị trấn Bình An nằm nép mình giữa những cánh đồng lúa xanh ngắt, nơi buổi sáng luôn bắt đầu bằng tiếng gà gáy và mùi hương của những bông hoa dại ven đường. Cuộc sống ở đây bình yên đến mức người ta có thể nhớ được từng chiếc lá rơi trước sân nhà.
Minh, cậu học sinh mười sáu tuổi, vừa kết thúc năm học. Sau khi mẹ mất vì bệnh từ nhiều năm trước, Minh sống cùng ông ngoại trong một căn nhà gỗ cũ nằm trên ngọn đồi nhỏ. Ông ngoại vốn là người ít nói nhưng rất hiền. Mỗi tối, ông đều ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ uống trà và ngắm bầu trời đầy sao.
Điều khiến Minh tò mò nhất là căn gác mái. Ông luôn dặn:
"Đừng lên đó khi chưa đến lúc."
Minh từng hỏi "đến lúc" là khi nào, nhưng ông chỉ cười.
Một buổi chiều, trời bất ngờ đổ cơn mưa lớn. Gió mạnh làm cánh cửa gác mái bật mở. Sợ đồ đạc bị ướt, Minh chạy lên đóng cửa.
Đó là lần đầu tiên cậu bước vào căn phòng bị khóa suốt nhiều năm.
Bụi phủ kín mọi thứ. Những chiếc rương cũ, vài giá sách đã mục và hàng chục bức tranh phong cảnh được xếp ngay ngắn trong góc phòng.
Ở giữa căn gác là một chiếc hộp gỗ nhỏ có khắc hình ngôi sao tám cánh.
Khi Minh vừa chạm tay vào, chiếc khóa đã gỉ sét bỗng tự bung ra.
Bên trong chỉ có một lá thư và một chiếc la bàn màu bạc.
Lá thư đã úa vàng theo thời gian.
"Minh.
Nếu cháu đọc được lá thư này, nghĩa là thời điểm đã đến.
Có một bí mật mà cả gia đình chúng ta đã gìn giữ suốt hơn một trăm năm.
Chiếc la bàn này không chỉ dùng để tìm phương hướng. Nó sẽ chỉ cho cháu con đường đến nơi mang tên Thung Lũng Ánh Sáng.
Ở đó có câu trả lời về mẹ cháu, về dòng họ chúng ta và về lời hứa mà ông chưa thể hoàn thành.
Nhưng hãy nhớ.
Con đường ấy chỉ mở ra cho người dám lựa chọn điều đúng đắn thay vì điều dễ dàng."
Minh đọc đi đọc lại bức thư nhiều lần.
Đó rõ ràng là nét chữ của ông ngoại.
Nhưng điều kỳ lạ là phía cuối thư ghi ngày viết cách đây mười lăm năm.
Đúng vào năm Minh vừa chào đời.
Tiếng bước chân vang lên phía cầu thang.
Ông ngoại đứng ở cửa, không hề tỏ ra bất ngờ.
Ông nhìn chiếc hộp rồi mỉm cười rất nhẹ.
"Cuối cùng... cháu cũng tìm thấy nó."
"Ông... chuyện này là sao? Mẹ cháu là ai? Thung Lũng Ánh Sáng là nơi nào?"
Ông ngoại im lặng rất lâu.
Rồi ông đặt tay lên vai Minh.
"Ngày mai, chúng ta sẽ rời thị trấn."
"Đi đâu ạ?"
"Đến nơi mà gia đình ta đã chờ suốt một thế kỷ để quay lại."
Đêm hôm ấy, Minh không sao ngủ được.
Chiếc la bàn đặt trên bàn học bỗng phát ra ánh sáng xanh nhạt.
Kim la bàn không chỉ về hướng Bắc.
Nó xoay rất nhanh rồi dừng lại, chỉ thẳng về phía khu rừng cấm phía sau ngọn đồi.
Ngoài cửa sổ, một bóng người mặc áo choàng đen đang đứng dưới gốc cây.
Người đó ngẩng đầu nhìn căn phòng của Minh.
Đôi mắt màu vàng phát sáng trong màn đêm.
Rồi chỉ trong chớp mắt...
Bóng người biến mất.
Minh nắm chặt chiếc la bàn, linh cảm rằng chuyến đi sắp tới sẽ thay đổi cuộc đời mình mãi mãi.
Hết Chương 1.