Hắn nghĩ hắn đã chiến thắng.
Khi nắp rương gỗ nặng nề sập xuống, nuốt chửng thứ ánh sáng cuối cùng của căn phòng, tôi đã nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm của hắn. Tiếng bước chân hắn lùi dần, tiếng chìa khóa xoay trong ổ sắt vang lên khô khốc, và rồi tất cả chìm vào hư không. Hắn bước ra ngoài kia, tiếp tục đóng vai một người chồng suy sụp, một kẻ si tình đau đớn vì người yêu mất tích đột ngột, với nụ cười ngạo mạn giấu kín sau chiếc khăn lau nước mắt.
Hắn đã tính toán tất cả. Hắn lau sạch từng vết máu, dùng chất tẩy rửa mạnh nhất để xóa sạch dấu vết trong căn phòng, phi tang chiếc điện thoại, và giấu tôi ở một nơi mà hắn tin rằng bóng tối sẽ nuốt chửng sự thật vĩnh viễn.
Nhưng hắn quên mất một điều: Người chết không bao giờ hoàn toàn im lặng.
Tôi nằm đó, trong không gian chật hẹp và lạnh ngắt của chiếc rương. Khi ánh sáng rực rỡ đột ngột dội vào mắt, tôi biết hành trình của mình đã bước sang một chương khác.
Không còn là căn phòng tối mịt nữa. Xung quanh tôi giờ đây là mảng tường trắng toát, mùi thuốc tẩy lẫn mùi hóa chất nồng nặc của phòng khám nghiệm pháp y. Chiếc đèn mổ công suất lớn treo lơ lửng trên trần nhà, rọi ánh sáng trắng lạnh lẽo gắt gao xuống tấm bàn inox – nơi tôi đang nằm im lìm.
Một người đàn ông trung niên mang găng tay cao su màu xanh bước lại gần. Tấm biển tên trên ngực áo ông ghi ngắn gọn: Bác sĩ Pháp y.
Lúc này đây, hắn – kẻ sát nhân – có lẽ đang ngồi ở phòng điều tra, thong dong nhấp từng ngụm trà, tự tin vào kịch bản hoàn hảo mà mình đã tạo ra. Hắn khẳng định tối hôm đó tôi đã bỏ đi sau một cuộc cãi vã. Hắn không có vết thương nào lớn, không để lại bất kỳ hung khí nào. Nhưng hắn làm sao biết được, ở trong căn phòng vô trùng này, một cuộc đối thoại thầm lặng sắp sửa bắt đầu giữa tôi và người bác sĩ ấy.
"Chào cô. Tôi đến để giúp cô nói ra điều cuối cùng."
Người bác sĩ thì thầm, giọng ông trầm ấm và kính cẩn đến lạ. Ông cúi người, bắt đầu quá trình khám nghiệm tỉ mỉ.
Ông không vội vã. Bàn tay bọc cao su nhẹ nhàng kiểm tra từng phân-ti-mét trên cơ thể tôi. Hắn đã cố tình hủy hoại khuôn mặt tôi, biến tôi thành một thi thể vô danh hòng kéo dài thời gian điều tra. Hắn tự tin rằng không có tên tuổi, không có nhân dạng, vụ án sẽ nhanh chóng rơi vào bế tắc. Nhưng hắn quá xem thường sức mạnh của khoa học hiện đại.
"Nạn nhân nữ, khoảng 20-25 tuổi. Nhận dạng bề mặt tổn hại nghiêm trọng. Bắt đầu thu thập dấu vết sinh học." – Giọng vị bác sĩ vang lên đều đặn, ghi âm lại từng thao tác.
Tôi nhìn ông cầm chiếc kính phóng đại đặc chủng, soi từng li từng xíu trên da tôi. Hắn tưởng hắn đã xóa sạch tất cả? Không.
"Chú ý khu vực bàn tay." – Bác sĩ nói.
Tim tôi như nín thở – dù nó đã ngừng đập từ lâu. Đúng rồi! Hãy nhìn vào bàn tay tôi đi!
Nhớ lại đêm hôm ấy, khi bàn tay gân guốc của hắn siết chặt lấy cổ tôi, trong cơn tuyệt vọng và bản năng sinh tồn trỗi dậy mãnh liệt, tôi đã dùng chút sức lực cuối cùng quào mạnh vào cổ tay hắn. Hắn chửi rủa, giằng ra, nhưng hắn không hề hay biết rằng, dưới những nếp móng tay của tôi, một phần "sự sống" của hắn đã bị giữ lại.
Viên bác sĩ cẩn trọng dùng một chiếc que lấy mẫu vô trùng, cẩn thận nạo từng chút, từng chút một lớp tế bào biểu mô và vết máu khô đọng lại dưới kẽ móng tay tôi. Đó là những tế bào da của hắn. Những giọt máu của hắn.
Hắn xóa được mặt tôi, hắn xóa được tin nhắn trong điện thoại, nhưng hắn làm sao xóa được thứ mã di truyền độc bản mà tự nhiên đã khắc sâu vào từng tế bào của hắn?
"Mẫu ADN từ dị vật dưới móng tay nạn nhân. Đưa vào ống nghiệm số 01."
Mỗi giọt hóa chất nhỏ vào ống nghiệm là một nấc thang đưa sự thật bước ra ánh sáng. Trong thế giới của người sống, hắn có thể xảo ngôn, có thể khóc lóc giả tạo để qua mắt trinh sát. Nhưng trong thế giới của pháp y, ADN không biết nói dối. Nhịp sóng đồ thị ADN của hắn chính là bản án không thể tranh cãi.
Chưa dừng lại ở đó, người bác sĩ tiếp tục di chuyển chiếc đèn mổ xuống vùng vai và cánh tay tôi. Hắn đã lau chùi cơ thể tôi bằng cồn, nhưng dưới ánh sáng tử ngoại (đèn UV) đặc chủng mà bác sĩ đang chiếu vào, những vệt ố mờ bắt đầu phát quang.
Đó là dấu vân tay!
Khi hắn bế tôi bỏ vào rương, trong phút chốc hoảng loạn, hắn đã lỡ tháo găng tay để dễ thao tác. Một dấu vân tay khuyết, dù bị cồn làm mờ một phần, vẫn bám chặt vào vùng da khô ở mạn sườn tôi nhờ lớp mồ hôi và chất nhờn tự nhiên của cơ thể.
Bác sĩ dùng lớp bột từ tính chuyên dụng, nhẹ nhàng quét một lớp mỏng lên vùng da ấy. Những đường vân hình xoáy hiện lên rõ mùng một dưới ống kính chụp hình chuyên dụng.
"Dấu vân tay đường nét rõ ràng. Đã thu thập xong mẫu đối xánh."
Tôi nhìn nụ cười kín đáo xuất hiện đằng sau lớp khẩu trang y tế của vị bác sĩ. Ông đứng thẳng người dậy, cởi găng tay ra. Buổi khám nghiệm kết thúc.
Sự thật đã được trích xuất hoàn toàn. Không phải bằng lời khai đầy gian dối của kẻ thủ ác, mà bằng chính thứ ngôn ngữ thầm lặng nhưng đanh thép mà cơ thể tôi để lại.
Cảnh chuyển sang phòng hỏi thi công an.
Hắn vẫn ngồi đó, lưng tựa vào ghế, gương mặt điềm nhiên đến phát sợ. Hắn trả lời từng câu hỏi của điều tra viên với thái độ hợp tác đầy kịch sĩ:
"Tôi thề là tôi không biết cô ấy đi đâu... Chúng tôi chỉ cãi nhau vài câu rồi cô ấy bỏ đi..."
Cánh cửa phòng hỏi thi bật mở. Vị bác sĩ pháp y bước vào, trên tay cầm một tệp hồ sơ màu vàng.
Ông không nói một lời buộc tội nào. Ông chỉ lặng lẽ đặt hai tờ giấy xuống trước mặt hắn.
Tờ thứ nhất: Kết quả giám định ADN. Tỷ lệ trùng khớp giữa mẫu tế bào da dưới móng tay nạn nhân và mẫu máu của hắn là 99,99%.
Tờ thứ hai: Hình ảnh dải vân tay. Điểm đặc trưng trên mạn sườn nạn nhân trùng khớp hoàn toàn với ngón trỏ tay phải của hắn.
Căn phòng rơi vào một khoảng không im lặng đến ngạt thở.
Nụ cười tự tin trên mặt hắn khựng lại. Ánh mắt hắn dại đi, nhìn trối trệ vào những con số và hình ảnh đen trắng trên mặt giấy. Dải cơ trên mặt hắn giật giật. Chiếc mặt nạ vô tội mà hắn dày công xây dựng suốt nhiều ngày qua bắt đầu rạn nứt, vỡ vụn từng mảng.
"Không... Không thể nào... Tôi đã rửa sạch rồi mà..." – Hắn thốt lên một câu thì thào, vô thức để lộ sự thật trước khi kịp nhận ra mình vừa tự thú.
Hai viên cảnh sát lập tức đứng dậy, chiếc còng số 8 vang lên tiếng clắc lạnh ngắt, ôm trọn lấy hai cổ tay hắn.
Từ khoảng không vô hình, tôi đứng nhìn hắn bị dẫn đi trong sự bàng hoàng và sụp đổ hoàn toàn. Hắn tự cho mình là kẻ thông minh, coi thường pháp luật và tưởng rằng bóng tối sẽ che giấu được tội ác. Nhưng hắn đâu ngờ rằng, chính những chi tiết nhỏ nhất – một vết cào, một dải vân tay, một vài tế bào mắt thường không thấy được – lại là chiếc bẫy gài chặt lấy hắn.
Chiếc khăn trắng được đắp lên che khuất cơ thể tôi trên bàn inox.
Ánh đèn mổ tắt phụt. Căn phòng trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có.
Tôi cảm nhận được một luồng hơi ấm nhẹ nhàng lan tỏa. Sự uất hận, đau đớn và lạnh lẽo tích tụ suốt những ngày qua dần dần tan biến. Sự thật đã thắng. Công lý đã được thực thi.
"Cảm ơn bác sĩ," tôi thì thầm vào khoảng không, rồi mỉm cười quay lưng bước đi về phía ánh sáng.
_Lấy idea từ sách "Những kì án pháp y_