Kẻ Độc Sủng
Tác giả: Mèo Trái Đất 💃
Ngôn tình
Biển người tấp nập tại buổi tiệc rượu thượng lưu, ai cũng biết Tô Uyển là vị hôn thê ngoan ngoãn, sắp kết hôn với người thừa kế tập đoàn họ Trịnh. Nhưng ít ai biết rằng, đứng ở góc tối của ban công tầng thượng lúc này lại là Phó Thận Hành, người đàn ông quyền lực nhất thành phố, đồng thời cũng là chú ruột danh nghĩa của vị hôn phu của cô.
Tiếng giày cao gót khẽ vang lên. Tô Uyển bước ra ngoài hóng gió, chưa kịp hoàn hồn thì cổ tay đã bị một lực đạo cực mạnh kéo giật vào góc khuất sau cột trụ lớn.
Hơi thở nồng đượm mùi rượu vang đắt đỏ và á phiện pha lẫn chút lạnh lẽo phả thẳng vào vành tai cô. Tô Uyển hoảng hốt định hét lên, nhưng một bàn tay to lớn, nóng rực đã che chặt miệng cô lại.
– Muốn để cả cái buổi tiệc này biết em đang trốn tôi ra đây à, tiểu bảo bối?
Giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ cợt nhả nhưng vô cùng nguy hiểm vang lên bên gò má. Tô Uyển trừng lớn đôi mắt ngấn nước, nhìn rõ khuôn mặt góc cạnh sắc bén của Phó Thận Hành dưới ánh đèn mập mờ.
– Phó... Phó thúc thúc...
Cô run rẩy gọi, từ ngữ vừa thốt ra đã bị anh dùng ngón tay thô ráp miết mạnh lên đôi môi đỏ mọng.
– Đừng gọi tôi cái danh xưng ghê tởm đó.
Ánh mắt Phó Thận Hành tối sầm lại, hệt như dã thú đang nhìn con mồi đã lọt vào tròng. Hắn cúi đầu, chóp mũi cọ sát vào chiếc cổ trắng ngần của cô, giọng nói khàn đặc mang theo sự ghen tuông điên cuồng:
– Hắn ta sắp cưới em? Em nghĩ mình gả nổi sao, Tô Uyển?
– Anh điên rồi... Em là vị hôn thê của Trịnh Hạo...
Nước mắt Tô Uyển tuôn rơi, sự bất lực và sợ hãi bao trùm lấy tâm trí cô.
Phó Thận Hành bật cười khẽ, một tiếng cười mang theo sự cay đắng và độc chiếm đến cùng cực. Hắn nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện thẳng với ánh mắt đỏ ngầu vì dục vọng và sự cuồng nộ của mình:
– Đúng, tôi điên rồi. Từ ngày đầu tiên nhìn thấy em cười với hắn, tôi đã muốn hủy hoại cả thế giới này để nhốt em vào lồng. Chú út? Hôn thê? Em thử bước chân lên lễ đường xem, tôi sẽ biến tập đoàn họ Trịnh thành tro bụi, rồi kéo cả em xuống cùng tôi chôn chung một chỗ.
Nói đoạn, hắn không cho cô một cơ hội phản kháng nào nữa, cúi đầu mạnh mẽ cướp đi hô hấp của cô. Nụ hôn mang theo sự bá đạo, cường thế và gặm nhấm đến đau đớn, như muốn nuốt chửng cả linh hồn cô vào bụng.
Tô Uyển giãy giụa trong vô vọng, nhưng đôi tay yếu ớt của cô nhanh chóng bị hắn kẹp chặt ra sau lưng. Cảm giác vừa sợ hãi, vừa run rẩy, lại vừa bị thứ tình yêu lệch lạc, đen tối này cuốn trôi khiến cô hoàn toàn sụp đổ.
Bên dưới, tiếng nhạc chúc tụng vẫn vang lên tưng bừng. Còn ở góc khuất không ai thấy ấy, người đàn ông quyền lực nhất thành phố đang từng chút một lột sạch lớp phòng bị cuối cùng của cô, biến cô thành tù nhân độc quyền trong chiếc lồng giam của riêng hắn.
Ngay tại góc khuất tối tăm của ban công thượng uyển, nơi ánh đèn rực rỡ từ buổi tiệc bên dưới chỉ hắt lên những cái bóng chập chờn, mờ ảo
Nụ hôn bá đạo và cuồng nhiệt của Phó Thận Hành dần chuyển sang một sự uy hiếp trầm đục, nguy hiểm. Hơi thở nóng rực của hắn phả sát bên vành tai cô, khiến toàn bộ da gà trên người Tô Uyển đều dựng ngược.
– Tránh... tránh ra...
Cô nức nở, giọng nói nghẹn ngào vì tủi hờn và sợ hãi. Đôi tay nhỏ bé cố gắng đẩy lồng ngực rắn chắc của hắn ra, nhưng đối với Phó Thận Hành, sức lực ấy chẳng khác nào gãi ngứa.
Hắn khẽ cười trầm thấp, một tiếng cười mang đầy tính chiếm hữu. Bàn tay to lớn, thô ráp của Phó Thận Hành không còn kiên nhẫn giữ cổ tay cô nữa mà trượt thẳng xuống, siết chặt lấy vòng eo thon gọn, không chút khách khí nhấc bổng cô lên, đặt thẳng ngồi vắt vẻo lên thành lan đai kính cường lực của ban công tầng thượng.
Tô Uyển hoảng hốt thét nhỏ một tiếng, đôi chân vô thức bấu chặt lấy vạt áo vest của hắn để tìm kiếm điểm tựa, trong khi bên dưới lưng cô là vực sâu gió lộng.
– Chỗ này... người ta sẽ thấy...
Cô hoảng loạn nhìn xuống khoảng không gian mờ tối bên dưới, nước mắt tràn mi.
– Sẽ không ai dám nhìn lên đây đâu, tiểu bảo bối.
Phó Thận Hành cúi người, chôn toàn bộ khuôn mặt vào hõm cổ trắng ngần của cô, hít hà mùi hương hoa lài nhè nhẹ pha lẫn chút hoảng loạn từ cơ thể cô.
Hắn cắn nhẹ một đường dọc theo xương quai xanh mảnh dẻ. Cảm giác đau nhức nhè nhẹ kết hợp với sự tê dại lan truyền khiến Tô Uyển run rẩy bật ra một tiếng rên rỉ nhỏ nhoi. Chiếc váy dạ hội lệch vai nhanh chóng bị lực đạo cường thế của hắn kéo tuột xuống, để lộ bờ vai trần mướt mịn dưới ánh trăng mờ ảo.
Phó Thận Hành ngẩng đầu lên, ánh mắt đã đỏ ngầu vì dục vọng bị đè nén lâu ngày. Hắn áp sát, đem toàn bộ sự bất mãn và cuồng nhiệt giấu kín bấy lâu trút hết vào nụ hôn sâu thẳm, cướp đi mọi ý thức phản kháng còn sót lại của cô.
Đầu lưỡi hắn quấn quýt, dây dưa không buông, mang theo hương vị rượu vang và sự độc chiếm tuyệt đối. Bàn tay hư hỏng của Phó Thận Hành luồn vào bên trong lớp váy lụa mỏng manh, trực tiếp chạm vào làn da mịn màng đến phát hờn của cô, từng tấc từng tấc trượt lên, ve vuốt và xoa nắn khiến cơ thể Tô Uyển mềm nhũn ra như nước.
– Phó... Thận... Hành...
Cô nức nở gọi tên hắn giữa những hơi thở đứt quãng, đôi mắt long lanh ngấn lệ nhìn người đàn ông đang cuồng nộ giam cầm mình trong lồng ngực. Sự giằng xé giữa tội lỗi, sự bất lực và khoái cảm tê dại cào xé tâm can cô, khiến Tô Uyển không thể phân biệt được bản thân đang chìm đắm trong địa ngục hay thiên đường.
Phó Thận Hành dừng lại một nhịp, áp trán mình vào trán cô, ngực cả hai phập phồng kịch liệt. Hắn giơ tay lau đi giọt nước mắt trên gò má cô, giọng nói trầm khàn, tà mị vang lên sát bên môi:
– Nhớ lấy cảm giác này, Tô Uyển. Em là của tôi. Dù có xuống hoàng tuyền, em cũng chỉ có thể mang danh nghĩa là người của Phó Thận Hành này.
Khoảng không gian chật hẹp phía sau cột trụ ban công như bị cô lập hoàn toàn khỏi thế giới ồn ã bên dưới. Tiếng nhạc du dương từ buổi tiệc vọng lên càng làm tăng thêm sự kích thích đến nghẹt thở trong không gian mờ tối.
Lực đạo của Phó Thận Hành càng lúc càng trở nên bá đạo và không cho phép chối từ. Bàn tay to lớn của hắn không còn dừng lại ở sự ve vuốt ngoài da, mà trực tiếp nâng bổng cơ thể Tô Uyển lên thêm một chút, ép chặt cô dán sát vào lồng ngực rắn chắc của mình. Hắn hôn dọc từ vành tai mẫn cảm của cô xuống tận chiếc cổ thiên nga, mỗi một cái chạm đều mang theo sức nặng của sự độc chiếm cực đoan.
– Đừng... ở đây... – Tô Uyển run rẩy bấu chặt lấy bờ vai rộng của hắn, móng tay cào nhẹ lên lớp vải áo vest đắt tiền đến mức bật cả nếp nhăn. Sợ hãi và khoái cảm đan xen tạo thành một thứ dòng điện chạy dọc sống lưng, khiến đôi chân đang quấn quanh eo hắn vô thức siết chặt lại.
Phó Thận Hành bật cười trầm thấp, tiếng cười mang theo sự đắc ý của kẻ săn mồi đã ép được con mồi vào bước đường cùng.
– Sợ sao?
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt thâm trầm đảo qua đôi môi đỏ mọng đang sưng tấy vì hôn của cô.
– Lúc em nhận nhẫn của thằng nhãi đó, sao không nghĩ đến việc sợ tôi phát điên?
Nói đoạn, hắn không cho cô cơ hội đáp lời. Bàn tay hư hỏng luồn sâu vào lớp lụa mỏng manh, dùng một lực vừa đủ để tước đoạt toàn bộ sự phòng thủ cuối cùng của cô. Cảm giác trần trụi và nóng rực khiến Tô Uyển thảng thốt phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Tấm lưng cô ngả rạp lên mặt kính lan can lạnh buốt, nhưng sự lạnh lẽo ấy nhanh chóng bị đốt cháy bởi hơi thở bỏng rát và thân hình cuồng nhiệt đè nặng lên người cô của Phó Thận Hành. Hắn tách đôi chân run lẩy bẩy của cô ra, từng động tác vừa dứt khoát vừa cường thế, triệt để phá vỡ mọi lằn ranh đạo đức vốn dĩ mỏng manh.
– Phó Thận Hành... anh ác lắm...
Nước mắt Tô Uyển rơi lã chã xuống gò má, rơi thẳng lên bờ ngực trần của hắn, vừa oán hận vừa tuyệt vọng.
– Phải, tôi ác đấy.
Hắn cúi đầu, hôn cạn đi những giọt nước mắt cay đắng trên khóe mi cô, giọng nói khàn đặc vang lên bên tai như một lời nguyền rủa ngọt ngào:
– Nhưng tôi thề, ngoại trừ tôi ra, trên đời này không ai có quyền yêu em, hay chạm vào em thế này nữa.
Trong màn đêm u tối, tiếng thở dốc hòa lẫn với tiếng gió lộng trên tầng thượng như một bản giao hưởng của tội lỗi và sự hoan lạc không lối thoát. Cô mặc cho hắn dẫn dắt chìm sâu vào cơn bão tình ái điên cuồng ấy, hoàn toàn biến thành một đóa hoa tàn lụi nhưng rực rỡ trong tay kẻ độc tài.
Tiếng chuông điện thoại từ trong chiếc ví cầm tay của Tô Uyển đột ngột vang lên, phá vỡ bầu không khí đặc quánh và cuồng loạn trên tầng thượng.
Màn hình hiển thị cái tên "Trịnh Hạo" nhấp nháy liên hồi giữa ánh đèn mập mờ.
Phó Thận Hành dừng lại một nhịp, ánh mắt tối sầm nhìn xuống màn hình điện thoại đang phát sáng.
Sự ghen tuông điên cuồng vừa mới được xoa dịu lập tức trỗi dậy, sắc bén và lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn không nói hai lời, tiện tay vứt chiếc điện thoại sang một góc khuất của ban công, mặc cho âm thanh gọi đến cứ thế vang lên rồi chìm vào im lặng.
– Anh... anh làm gì vậy?
Tô Uyển thở dốc, lồng ngực phập phồng liên hồi, đôi mắt long lanh ngấn lệ nhìn hắn đầy bất an. Hắn dám cắt đứt liên lạc giữa cô và vị hôn phu ngay trước mặt cô sao?
– Đừng nhắc đến cái tên đó khi đang ở trong vòng tay tôi.
Phó Thận Hành cúi đầu, cắn nhẹ lên môi cô một cái để trừng phạt.
Hắn không cho cô thời gian để suy nghĩ hay hoảng loạn thêm nữa. Cơn cuồng nộ và dục vọng chưa được thỏa mãn lại bùng lên mãnh liệt hơn. Trong căn phòng kín gió của bóng đêm và sự cấm kỵ, hắn tiếp tục kéo cô chìm sâu vào một tầng hoan lạc mới, triệt để xóa sạch mọi hình bóng hay ràng buộc của kẻ khác khỏi tâm trí cô.
Thời gian trôi qua, khi gió lạnh từ tầng thượng thổi thốc qua làm dịu đi cái nóng rực trên da thịt, buổi tiệc bên dưới cũng dần tàn.
Phó Thận Hành tự tay chỉnh lại chiếc váy dạ hội đã xộc xệch của Tô Uyển, kéo lớp vải che đi những dấu vết ái muội chi chít trên bờ vai và xương quai xanh của cô. Hắn vuốt lại mảng tóc mai lòa xòa trước trán cô, ánh mắt dịu dàng đến đáng sợ, thứ dịu dàng độc quyền chỉ dành riêng cho cô.
– Đi thôi, tiểu bảo bối của anh.
Hắn thì thầm, ôm eo cô bước ra khỏi góc khuất tăm tối.
Tô Uyển cúi gằm mặt, bước đi có phần lỏng lẻo và rã rời. Cô biết, từ giây phút này trở đi, cuộc đời cô đã thực sự rơi vào tay ác ma. Cô không còn đường lui nữa, mà dường như sâu thẳm trong tâm hồn, sự kháng cự yếu ớt cuối cùng cũng đã bị thứ tình yêu lệch lạc và cực đoan này nuốt chửng hoàn toàn.