Y Lét sống trong một ngôi làng tên Vân Mên, nơi chỉ có khoảng 1.000 người sinh sống, trong đó người họ Hoa lại là hiếm nhất. Dù đã bước vào thế kỷ 21, dân làng vẫn giữ nghề săn bắn và hái lượm như bao đời trước.
Y Lét sinh năm 2005, cậu có một đứa em trai họ tên Y Kal, sinh năm 2007. Hai anh em thường đi bắt cua vào ban đêm, và đêm hôm ấy cũng không ngoại lệ. Họ cầm đèn đuốc, xách giỏ đi theo lối mòn quen thuộc, hai bên đường là hàng cây xanh rậm rạp, tối om om. Điểm đến của hai anh em là một cánh đồng lớn, cách làng gần một tiếng đi bộ. Người trong làng vẫn nói, cánh đồng ấy nằm khá gần nghĩa trang của người Nam Kiêu.
Hai anh em theo nghề này đã gần 4 tháng, chưa từng gặp chuyện gì đáng sợ. Nhưng đêm nay thì khác.
Kal buồn chán, đi ra sau lưng anh, nói: “Hôm nay chắc về tay không rồi anh ơi!”
Lét đang chụp được một con cua, liền đứng dậy quay người. Ánh đèn pin trên tay cậu chiếu thẳng vào mặt Kal, khiến cậu ta chói mắt phải vội cúi đầu. Ngay khoảnh khắc ấy, sau lưng Y Kal, cách họ khoảng năm mét, có một bóng trắng lù lù đứng im lìm. Lét giật mình, tim như ngừng đập, người cứng đờ lại.
Y Kal ngẩng lên, đập nhẹ vài cái vào người anh, càu nhàu: “Đừng có chiếu thẳng vào mắt người ta chứ!”
Lét tỉnh lại, liếc em, rồi vội quay lại chỗ vừa nhìn thấy bóng trắng, nhưng chẳng còn gì. Cậu hỏi: “Em... em có thấy gì không?”
Y Kal ngược lại hỏi: “Anh thấy cái gì thế?”
Lét không trả lời, chỉ mỉm cười mệt mỏi, vỗ nhẹ vai em, rồi tiếp tục cúi xuống bắt cua.
Hai anh em đi dần về phía bờ đồng, gần khu nghĩa trang hơn. Dưới chân là khu mương nước, nước chảy róc rách, tiếng nước đổ ầm ầm. Kal bước qua, bất chợt vấp ngã, cả người cùng đuốc rơi thẳng xuống mương. Cậu kêu lên inh ỏi, vẻ mặt như đang bị đuối nước – trong khi nước chỉ sâu đến đầu gối.
Lét đứng trên bờ lắc đầu, lưỡi lướt qua mép miệng vài cái, mới bước tới kéo em lên.
Nhưng khi vừa đưa tay ra, Lét bỗng thấy sau lưng Kal có nửa khuôn mặt trắng bệch, tóc xoăn dài rối bời, đang nấp sau lưng em. Và một con mắt to tròn, lạnh lẽo, đang chăm chăm nhìn về phía cậu. Lét hoảng sợ, kêu lên một tiếng.
Y Kal chống hai tay vào bờ mương, ngẩng đầu hỏi: “Anh kêu cái gì thế? Mau kéo em lên với!”
Lét nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu, rồi mở ra nhìn lại, chẳng còn gì. Cậu kéo em lên, vẫn còn run rẩy, bèn kể lại những gì mình vừa thấy. Y Kal nghe xong, mặt không đổi sắc. Dù sao cậu ta cũng là người luôn tin vào những điều huyền bí.
“Giờ mới thấy à?” Kal nói một cách bình thản.
Thật ra, Y Kal đã nhiều lần thấy một đôi mắt lơ lửng trong đêm gần nghĩa trang này rồi. Dù sợ, cậu vẫn không bỏ cuộc. Mẹ từng nói, nếu thấy con mắt ấy, hãy lấy một nắm cát ném vào nó – trúng thì nó sẽ mù vĩnh viễn. Nhưng hai anh em chưa bao giờ làm vậy.
Họ bắt được vài con cua nữa, nhưng Lét còn vương nỗi sợ nên giục em trai về sớm. Trên đường về, hai người nhặt được một con chó con lông vàng như mật ong, mũi hồng xinh xắn vô cùng. Loài chó như thế rất hiếm ở làng, hai anh em vừa đi vừa giành giật con vật, đến nỗi nó kêu lên ỉu xìu vì đau.
Vì Kal thấy trước, nên cuối cùng Y Lét cũng nhường. Kal nói sẽ tặng con chó này cho chị gái, vì chị rất thích những thú cưng lạ mắt. Khi gần đến cổng làng, Y Kal bỗng quay đầu nhìn về phía con đường tối tăm. Từ xa, cậu thấy một bóng trắng to lớn, cao vượt lên người thường, đứng lặng im như một bức tường. Nhưng cậu ta không hề tỏ ra sợ hãi, chỉ lẳng lặng quay đi, bước tiếp.
Về đến nhà, Kal lập tức kể lại mọi chuyện cho mẹ và chị gái nghe. Chị gái tên A Rít nghe xong, sợ tới mức nổi da gà. Nhưng khi thấy con chó con xinh xắn, nỗi sợ lập tức tan biến, vui mừng khôn xiết, véo má hai em liên tục để cảm ơn.
Sau đó, Y Lét và Y Kal đổ mấy con cua vào xô, thêm một ít nước, rồi Lét mới đi về phía nhà của mình.
Sáng hôm sau, hai anh em mang cua ra chợ bán, chia tiền xong, từ đó không bao giờ quay lại nơi ấy bắt cua nữa.