Sau khi phát hiện người bạn cùng phòng lạnh lùng của tôi là nam phụ pháo hôi trong một cuốn truyện ngọt, để tránh kết cục thê thảm của cậu ấy.
Tôi nói cậu ấy là cong.
Nữ chính không tin: “Vậy cậu ấy có người yêu chưa?”
Tôi cắn răng: “Có, ông đây chính là người yêu của cậu ấy.”
Cuối cùng nữ chính cũng từ bỏ, còn tôi hài lòng xoay người—
Liền nhìn thấy người bạn cùng phòng pháo hôi của tôi đang dựa vào khung cửa, nhìn tôi như cười như không:
“Buổi tối tốt lành nhé, bạn, trai?”
1
Khi biết Lục Kinh là nam phụ pháo hôi si tình trong một cuốn truyện ngọt nhỏ, tôi không tin.
Trong truyện, người bạn cùng phòng lạnh lùng của tôi, Lục Kinh, sẽ nhất kiến chung tình với nữ chính.
Thậm chí còn như bị úng nã /o, muốn nhốt nữ chính lại.
Kết quả cuối cùng bị nam nữ chính liên thủ chỉnh đến phá sản.
Buồn cười ch /ết mất, tôi làm bạn cùng phòng kiêm bạn tốt với Lục Kinh lâu như vậy, đừng nói đến chuyện giam cầm nữ chính, ngay cả tay con gái cậu ấy còn chưa từng chạm vào.
Cuốn truyện này chắc chắn là giả.
Cho nên tôi cũng không để trong lòng.
Cho đến khi tôi và Lục Kinh đến nhà ăn ăn cơm, gặp phải nữ chính trong truyền thuyết.
Đúng lúc giữa trưa, nhà ăn đang vào giờ cao điểm dùng bữa.
Tôi chiếm chỗ xong, chuẩn bị đi mua một chai nước với Lục Kinh trước.
Kết quả vì quá đông người, trong lúc xô đẩy, cơm của một cô gái không cẩn thận đổ lên người Lục Kinh.
Tôi vừa định tìm giấy giúp cậu ấy lau một chút, giây tiếp theo đã nghe thấy một giọng nữ trong trẻo:
“Xin lỗi xin lỗi, tôi không cố ý đâu, bạn học, cậu không sao chứ?”
Lục Kinh nhíu mày, nhìn về phía cô gái kia.
Trong lòng tôi thầm nghĩ: Xong rồi.
Đại thiếu gia này xưa nay tính tình kém, đừng dọa người ta khóc đấy.
Tôi vội vàng mở miệng muốn hòa giải, liền nghe thấy Lục Kinh nhàn nhạt nói một câu:
“Không sao, lần sau chú ý một chút.”
Hửm?
Tính tình của cậu ấy từ khi nào lại tốt như vậy?
Tôi mang theo nghi vấn, giúp Lục Kinh lau sạch vết cơm trên người.
Cô gái dường như vẫn rất áy náy:
“Bạn học, thêm phương thức liên lạc nhé, tôi giặt quần áo xong sẽ trả lại cho cậu, thật sự xin lỗi.”
Tôi càng ngày càng cảm thấy cảnh tượng này quen thuộc.
Trong khoảnh khắc chớp nhoáng, tôi bỗng nhớ ra, đây chẳng phải chính là lần đầu gặp gỡ của nữ chính và Lục Kinh trong truyện sao!
Cô gái vẫn đang hỏi: “Có được không, bạn học?”
Đến lời thoại cũng khớp luôn!
Tôi ổn định tinh thần, quyết định thăm dò sâu hơn một chút.
Vì vậy tôi chủ động mở miệng nói: “Bạn học, bọn tôi đã chiếm chỗ rồi, nếu tiện thì có thể vừa ăn vừa nói chuyện.”
Lời vừa dứt, ánh mắt đánh giá của Lục Kinh lập tức rơi lên người tôi, cậu ấy nhíu mày, nhưng không ngăn cản.
Tôi quan sát vẻ mặt của cậu ấy, trong lòng chuông báo động vang lớn.
Không phải chứ, không phải thật sự nhất kiến chung tình rồi chứ?
Sau khi ngồi xuống, tôi liền bắt đầu moi chuyện từ cô gái kia.
Moi chuyện nửa ngày, tôi biết được cô ấy tên là Hạ Nhiễm, học thiết kế thời trang, còn có một thanh mai trúc mã tên Âu Dương Thành.
Hoàn toàn có thể khớp với cốt truyện trong sách…
Trái tim đang treo lơ lửng của tôi hoàn toàn chế /t lặng.
Cho nên sau khi ăn cơm xong, khi Hạ Nhiễm lại một lần nữa đề nghị thêm WeChat, tôi vội vàng mở miệng trước Lục Kinh:
“Ngại quá, hôm nay cậu ấy không mang điện thoại.”
Trong chốc lát, cả hai người đều nhìn về phía tôi.
Tôi cắn răng chịu đựng, cố gắng chữa cháy: “Cái đó… cậu có thể thêm phương thức liên lạc của tôi trước.”
Hạ Nhiễm “ồ ồ” hai tiếng, thêm WeChat của tôi xong thì chào tạm biệt chúng tôi rồi rời đi.
Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu lo lắng sau này nên làm thế nào.
Kết quả vừa ngẩng đầu, liền thấy Lục Kinh đang mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm tôi.
Tôi vừa nghĩ đến thái độ hòa nhã vừa rồi của Lục Kinh với nữ chính, liền cảm thấy hận sắt không thành thép, tức giận nói:
“Nhìn tôi làm gì?”
Lục Kinh lạnh mặt, quanh người mang theo áp suất thấp, gằn từng chữ hỏi tôi:
“Cậu thích cô ấy?”
Tôi chậm rãi gõ ra một dấu hỏi: “?”
Cậu ấy cười lạnh một tiếng: “Thái độ với cô ấy tốt như vậy, còn mượn cớ thêm WeChat của cô ấy?”
Tôi ngây ra đủ ba giây mới phản ứng lại.
Ông đây vắt hết óc giúp cậu ấy, vậy mà cậu ấy lại trách tôi phá hỏng chuyện tốt của cậu ấy?!
Mới gặp một lần, cậu ấy đã bảo vệ nữ chính như vậy rồi, về sau còn thế nào nữa?
Từ khi quen biết Lục Kinh lâu như vậy đến nay, đây vẫn là lần đầu tiên tôi tức giận đến thế, tức đến mức nói không lựa lời:
“Thì! Sao! Nào! Cậu quản tôi có thích cô ấy hay không à!”
2
Thế là chúng tôi bắt đầu chiến tranh lạnh.
Cố tình Hạ Nhiễm còn gửi tin nhắn cho tôi: “Chào cậu, cậu có thể đẩy WeChat của Lục Kinh cho tôi không?”
Tôi chỉ cảm thấy đầu mình sắp nứt ra, ném điện thoại sang một bên không trả lời, lại lôi cuốn truyện ngọt kia ra bắt đầu nghiên cứu.
Không xem thì không biết, vừa xem mới phát hiện, hóa ra ngay từ đầu nữ chính đã có thiện cảm với Lục Kinh rồi.
… Càng xong đời hơn rồi.
Tin nhắn của Hạ Nhiễm lại hiện lên: “Tôi đang ở dưới lầu ký túc xá của các cậu rồi, có thể gọi Lục Kinh xuống một chút không?”
Tôi lại quay đầu nhìn Lục Kinh, phát hiện Lục Kinh cũng đang nhìn tôi.
Sau khi chạm phải ánh mắt tôi, cậu ấy vẫn lạnh mặt như cũ, mất tự nhiên dời mắt đi.
Tôi thở dài một hơi.
Haiz, cứ xem như tôi tốt bụng đi, cứu cậu ấy một lần.
Tôi hạ quyết tâm, định làm một vố thật ác.
Sau khi xuống lầu, tôi tìm thấy nữ chính đang đứng chờ dưới tán cây.
Hạ Nhiễm nhìn thấy tôi thì hơi nghi hoặc: “Lục Kinh đâu?”
Tôi hít sâu một hơi, nghiêm túc nói:
“Cậu ấy không muốn xuống, bảo tôi nói thay cậu ấy một câu.”
“Ngại quá, cậu ấy là cong, hai người không thể nào đâu.”
Hạ Nhiễm đột nhiên bị vạch trần tâm sự, mặt đỏ bừng.
Nhưng cô ấy dường như không tin lời tôi nói, vẫn đỏ mặt hỏi tôi:
“Vậy cậu ấy có người yêu chưa?”
Tôi nghĩ đã diễn thì phải diễn cho trọn, hoàn toàn cắt đứt ý niệm của nữ chính, để bọn họ không còn liên hệ gì nữa.
Để khí thế của mình thật đầy đủ, tôi cắn răng, giọng cũng cao lên một độ:
“Có chứ, cậu ấy đẹp trai như vậy đương nhiên là có rồi!”
Tôi suýt nữa cắn trúng lưỡi mình, nhưng vẫn kiên trì nói:
“Ông, ông đây chính là người yêu của cậu ấy!”
“Xin cậu sau này đừng đến quấy rầy bọn tôi nữa.”
Hạ Nhiễm hoàn toàn ngây dại.
Cô ấy nhìn chằm chằm mặt tôi hai giây, cuối cùng cũng tin, hồn bay phách lạc nói: “Được… được rồi, xin lỗi, là tôi đường đột.”
Cuối cùng nữ chính cũng rời đi.
Tảng đá trong lòng hoàn toàn rơi xuống đất, tôi thở phào một hơi thật dài.
He he, âm thầm giúp bạn cùng phòng giải quyết một nguy cơ lớn!
Tôi đúng là lợi hại thật!
Miệng ngân nga hát, tôi hài lòng xoay người.
Sau đó liền nhìn thấy người bạn cùng phòng lạnh lùng vừa rồi còn chiến tranh lạnh không để ý đến tôi, lúc này đang dựa vào khung cửa, nhướng mày nhìn tôi.
Cậu ấy dường như tâm trạng không tệ, như cười như không nói:
“Buổi tối tốt lành nhé—”