Hôm ấy , trời mưa to , tôi ngồi trong phòng suy nghĩ . Cx là cuối cấp rôi nhưng tôi vẫn chưa thể chắc chắn sau kì thi tôi có còn đi học , tôi thik một ng nhưng liệu giờ có còn tâm trí cho việc yêu? Tôi vẫn luôn thắc mắc tại sao ngkh lại có những thứ mà tôi phải mệt mỏi gào thét cầu xin mới có nhưng họ lại có một cách dễ dàng . Thời gian đâu có thể đứng im và nó đâu thể chờ đợi ai thêm đc nx . Tôi buồn chán cầm cặp sách của mình lên , tôi dến thư viện, nơi mà ấp ủ thứ kỉ niệm của tôi và anh ấy. Quay ngc lại 3 năm trc , Cố Minh Ngôn- một ng dịu dàng , anh ấy toát lên vẻ lạnh lùng nhưng quen rồi mới bt bên trong lại là một kẻ khờ dịu dàng , chúng tôi bên nhau , từng hẹn thề, từng ước mơ . Rồi đến một ngày trời nắng đẹp , anh hẹn tôi ra thư viện học bài , tôi vui vẻ đồng ý nhưng chiều hôm đó , tôi chờ rất lâu, rất lâu nhưng anh vẫn chưa xuất hiện . Tôi trở về nhà nhắn tin , gọi điện cho anh nhưng chỉ bang lên tiếng tút tút mà không nhận lại đc hồi âm , tôi có linh cảm xấu , tôi chạy qua nhà anh thì đã thấy một đội công nhân đang bên trong, tôi lao vào hỏi họ xem anh đã ở đâu , hỏi ra mới bt , căn nhà này đã đc bán và chuẩn bị bị rỡ bỏ . Quay trở về hiện tại , cho đến nay tô vẫn chx nhận đc thông tin j từ cố ngôn. Tôi rất muốn cạnh anh , nhưng tiếc là h ko thể bt anh đang bơ vơ ở chốn nào ! 5tháng sau: tôi đã dần quên đc anh , tôi cx đã có ng khác , anh ấy có vẻ trông hơi ngỗ nghịch nhưng sâu bên trong lại là gã khổng lồ mít ướt . Một ngày nọ , tôi đang dạo bước cùng Bạc Châu Thanh -ny hiện tại của tôi thì từ xa một bóng hình, một bóng hình quen thuộc , cố ngôn bước tới đưa tay ra như muốn đi cùng anh , tôi kinh ngạc trợn tròn mắt lùi lại , Bạc thanh thấy vây liền đứng che trc tôi , tôi khẽ kéo ống tay của bạc thanh nói anh rời đi , trc khi đi tôi vẫn chx tin vào thực tại , vẫn ngoái lại dụi mắt nhìn cố ngôn . Quay trở lại hiện tại, thật ra nhưng chuyện đó giờ đã 8 năm trc rồi , h tôi cx đã trưởng thành và đây là lần cuối cùng tôi có thể nhìn thấy cố ngôn nhưng chỉ là qua di ảnh , anh ấy đã mất do vụ tai nạn xe vào tuần trc và cho đến cuối cùng thì ng ở lại lại là ng đau nhất