Ở một bệnh viện lạnh lẽo, có thể là nơi chứa những nỗi buồn nhưng cũng có thể là nơi mang lại niềm vui.
________
• nguyễn quang anh: một bác sĩ trẻ yêu nghề, mong muốn mang đến niềm tin cho những người bệnh
• hoàng đức duy:một đứa trẻ vui tươi nhưng quá khứ đau thương khi bố mẹ mất,em còn bị bệnh ung thư máu
_________
anh từ phòng bệnh bước ra đọc to tên người khám tiếp theo
-hoàng đức duy
-dạ
em bước vào phòng khám
anh cầm tờ giấy khám của em trên tay ,gương mặt có chút lo lắng
- em bị ung thư máu rồi
- ở lại hoá trị nhé
-dạ...
anh có chút bất ngờ vì hiến khi thấy có bệnh nhân ung thư muốn ở lại viện để hoá trị cả
anh dẫn em đi làm dấy tờ nhập viện,mang chút thắc mắt anh lại hỏi em
-ba mẹ em đâu mà đi có một mình vậy?
-...
em có chút hơi bối rồi
-dạ mất rồi ạ
-anh xin lỗi nhé
-dạ
anh cảm thấy áy náy
dù gì anh cũng sẽ là người phụ trách việt hoá trị cho em mà
anh đưa em đến phòng bệnh
căn phòng lạnh lẽo nhưng ít nhất vẫn có chút hơi ấm của một cụ già giường bên.
__________
1tuần sau
anh và em càn thân nhau hơn khi ngồi lại tâm sự mỗi đêm ,về những câu chuyện buồn,vui,những điều khó khăn trong cuộc sống làm anh và em thương nhau hơn
nhưng nói về bệnh tình của em thì ko đỡ hơn mà còn nặng thêm
gương mặt anh nhìn em lo lắng vì sợ mất em
bà cụ giường bên cũng đã qua đời được 2ngày
_
hôm ấy em ngỏ lời rụt rè hỏi anh.
- anh có thể đi dạo cùng em ở vườn hoa hướng dương sau bệnh viện ko ạ?
em có chút lo vì với bệnh tình của em thì khó mà anh lại cho đi.
-được
em hớn hở cùng anh đi dạo
những bông hoa hướng dương mọc lên rực rỡ dưới nắng ấm
-em có thích hoa hướng dương ko?
-dạ có ạ
-vậy thì lúc em khoẻ lại anh sẽ hái cho em một bó nhé*cười*
nụ cười nhẹ dịu dàng nhưng không phải là nụ cười của bác sĩ và bệnh nhân mà là một cảm giác khác có thể là
tình yêu🩷
-dạ..
em không dám chắc rằng em sẽ khoẻ lại được và có thể nhận được bó hoa ấy
em đi đến hái vài bông hoa đang thành vương miện
thân hình bé nhỏ nhón lên đội cho anh
-tặng anh à*cười*
-mẹ em nói niếu em thương ai thì người ấy sẽ được đội vương miện bằng hoa mà em làm
__________
3tuần sau
bệnh tình em ko giảm mà còn nặng hơn trước
giờ đi lại với em là điều khó khăn
tối đấy anh nhìn em nằm trên giường bệnh trong lòng chua sót biết bao
nước mắt anh bất chợt rơi xuống
em cảm thấy những giọt nước ấm nóng nhỏ trên tay lại khẻ mở mắt
nhìn anh khóc mà lòng em cũng đau
em cố đưa đôi tay lau đi những giọt nước mắt
-duy..
-em hứa rồi mà
-đừng bỏ anh
-em...
-em sẽ khoẻ lại mà nên đừng khóc nữa
một lời nói soa dịu anh
nhưng nhìn em bây giờ xem
ốm yếu làm khó ai tin được em có thể khoẻ lại
- em hứa đó nha
-ùm
_________
hôm ấy...
bệnh tình em trở nặng hơn nữa
anh loay hoay tìm cách nhưng ko có
em cố gắng đến tối
anh ngồi bên cạnh em ,đôi mắt ngấn lệ nước
-anh....quang anh
giờ em nói còn khó khăn
-sao vậy đau chổ nào à
-hay mệt
anh lo lắng nước mắt cũng đã rơi
- em...không trụ được nữa
-không duy
-đừng bỏ anh
em cố hết sức lực đưa bàn tay nhỏ bé lau nước mắt cho anh
-em hứa sẽ khoẻ lại mà*khóc*
-em xin lỗi*thều thào*
em thật sự đã quá mệt
-quang anh...em yêu anh lắm
-cảm ơn anh nhé
em từ từ nhâm mắt
nhịp thở yếu đi rồi vụt tắt
máy đo nhịp tim bên cạnh ko còn tiến bíp bíp của sự sống
-duy...
anh không khóc ,không phải khóc mới là đau nhất
mà là sự im lặng
em đi rồi...
trên môi còn mỉm cười
Trong thật đáng yêu và thanh thản
_________
2tuần sau khi em mất
anh cầm một bó hoa hướng dương đến góc cây nhỏ gần vườn hoa hướng dương
anh đặt xuống trước mộ em
-em đúng là đồ thất hứa
anh ngồi bên cạnh đó nói chuyện như vẫn còn em bên cạnh
-duy anh yêu em...
______
Nếu trong chuyện có câu nào sai hay ko đúng thì cho tui xin lỗi nha