Trời trở đông, lạnh lắm, nhớ mặc áo ấm nhé. Đó là câu cậu nói với tui, cậu thương tui lắm đúng ko? Ờ chắc v .
Tui là bi, nói đúng thì là Bảo. Tui bt yêu từ cái thời mà mấy đứa bằng tuổi tui còn phi phai đồ các kiểu, tui cx ko chắc nhưng mà tui thích thk Tin(bd tui đặt cho Hoàng) , có lí do đàng hoàng nghen :))) .
Chuyện là hôm đó tui bị gv nhờ đi bưng sách, đang bưng ngon lành, quẹo trái một cái- Rầm! - trời mía đau, sách đổ tùm lum, tui còn định chửi ngta mù à, ngước lên,dính ngay thk Tin 😭 . Nó, nó đó, nó học giỏi, tài, đẹp,cao, nhà khá giả,... Có nhiều đứa bánh bèo thích nó lắm, mà nó hỏng ngó ngàng gì tới hết trơn, có thể nói là biết mà giả ngu. Lúc đấy nó cx lụm giùm tui vài cuốn sách rơi.
Tin -"Lần sau đi đứng cẩn thận"
-"à ờ ờ "
Khúc đó đang mê nên khờ lắm, cứ ừ ừ vài cái r th, mà đứng lên là tui chỉ muốn ngồi xuống lại, chả hiểu sao mình nhỏ hơn ổng có tuổi mà ổng cao hơn mk hẳn cái đầu, buồn.
-"c-cám ơn..."
Tin -"ừm... lùn dữ..."
Ổng nói nhỏ lắm, mà tui nghe đc, thế mặt tui xị một đống, lách qua ổng rồi ôm chồng sách chạy mất hút.
Tin-"hơ... lùn mà chạy nhanh gớm, Bảo lớp...à"
Xong , tưởng đâu hết duyên rồi, ra chơi, chạy hí ha hí hửng xuống căn tin mua ổ bánh mì gặm cho đỡ đói thì va ngay Tin 😭, đau mũi lắm 🙏, đâm vào luôn mà .
"Áh!?... ui da"
Tin-"bộ lùn quá hỏng thấy đường ha gì?"
Hỏi câu gợi đòn thiệt chớ, tui xoa mũi, trợn mắt nhìn ổng, ngước lên muốn gãy cả cổ, mà Tin nhéo cho cái muốn lõm má:)))
Tin -"có trợn lòi,tròng cx ko cao thêm đc đâu " r phì cười
Bi điên lắm rồi
Mà đếch lm j đc T-T