Tôi có lời muốn gửi đến các bạn đọc:
" Có những nỗi sợ không đến từ những gì bạn thấy,mà đến từ cái cảm giác bạn bt mình ko ở một mình."
MỜI CÁC BẠN ĐỌC!
Cơn mưa tầm tã trút xuống mặt đường như muốn nuốt chửng từng bước chân run rẩy của tôi. Vừa bước ra khỏi quán ăn nhanh sau ca làm việc muộn kéo dài đến tận 12 giờ đêm, cái lạnh xộc thẳng vào sống lưng. Dưới ánh đèn đường chập chờn chớp mắt như mắt người chết, tôi lầm lũi đi bộ về nhà. Bóng tối xung quanh như đặc quánh lại rõ ràng ko có ai, nhưng tôi luôn cảm nhận được một luồng khí lạnh đè lên gáy, cùng tiếng bước chân kéo lê sột soạt ngay phía sau.
Bị ám ảnh bởi sự theo dõi vô hình, tôi cắm đầu chạy thục mạng về phòng trọ, khoá chặt cửa rồi gục xuống thở dốc
Mệt mỏi kiệt sức, tôi bật tivi lên để xua đi sự tĩnh lặng đáng sợ. Màn hình chợt hiện lên đoạn quảng cáo một loại thuốc ngủ kì lạ:
-" Giúp bạn chìm sâu vào giấc mộng vĩnh cửu, thư giãn trọn vẹn, rũ bỏ mọi lo âu...." .
Lúc đó vì quá mệt, tôi nhắm mắt lướt qua. Sáng hôm sau, nhịp sống tàn nhẫn lại lặp lại. Tôi tỉnh dậy lúc 11 giờ trưa, tiếp tục ca làm việc lê lết từ 3 giờ chiều đến 12 giờ đêm. 2 tháng trời sống như một cái xác không hồn trong vòng xoay lặp đi lặp lại khiến tinh thần tôi kiệt quệ hoàn toàn.
Trong 1 phút lơ đễnh vì đầu óc mộng mị, tôi trượt tay làm vỡ hàng loạt đĩa đắt tiền ở quán. Quyết định sa thải lập tức đc đưa ra. Cơ thể cạn kiệt năng lượng, gánh nặng tiền bạc đè nặng lên vai, tôi lết thân xác suýt ngất xỉu trên đường về nhà.
Về đến phòng, hình ảnh quảng cáo lọ thuốc ngủ lại đập vào mắt. Không chút ngần ngại, tôi đặt mua ngay lập tức với hy vọng tìm lại một giấc mơ đúng nghĩa. Chỉ ngày hôm sau, hàng đã đc giao đến. Hộp đóng gói to dị thường, nhưng bên trong chỉ có 1 lọ thuốc và tờ hướng dẫn ghi rõ:
-" chỉ uống 1-2 viên . Dùng quá liều sẽ gây tổn thương vĩnh viễn cho hệ thần kinh".
Nhưng sự tuyệt vọng đã lánh át nỗi sợ. Tôi trút ra lòng bàn tay 4 viên thuốc rồi nuốt chửng, gục xuống giường.
Đầu ốc tôi lập tức rơi tõm vào 1 khoảng không đen ngòm, sâu thẳm. Khi mở mắt ra, tôi thấy mình đang ngồi trên 1 chiếc ghế đơn độc trong căn phòng trống rỗng. Mảng tường trước mắt phủ đầy vết nứt gãy và dòng chữ viết bằng chất dịch màu đen thẫm:
-" hãy sửa tất cả máy tính trong tòa nhà, sửa xong, bạn mới đc quay về thế giới thực."
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cánh cửa sau lưng bật tung ra. Tôi bước ra ngoài và đông cứng người. Trước mặt là một hành lang dài vô tận, 2 bên là những ô cửa kính nhìn ra bầu trời đen ngòm phủ đầy mây xám. Lơ lửng giữa khoảng không vũ trụ là 1 chuyến tàu điện cũ kỹ, gỉ sét đang chầm chậm tiến lại gần. Cửa tàu mở ra, bên trong tràn ngập thứ ánh sáng vàng vọt, ma mị cùng mùi hoa ly nồng đến hắt xì - thứ mùi hương thường xuất hiện ở đám tang. Bảng điện tử trên trần tàu nhấp nháy dòng chữ đỏ quạch như máu:
-" TÒA NHÀ SỐ 1 - Đến nơi sau 5 phút".
Tôi run rẩy bước lên . Chiếc tàu lao đi vun vút giữa khoảng không trung tĩnh mịch
Khi bước xuống tòa nhà 1 , dòng chữ tiếp theo xuất hiện:
-" Cần sửa 4 máy tính".
Cấu trúc toà nhà này là 1 mê cung chật hẹp. Mới đi đc 1 đoạn ,tôi bắt gặp 1 phòng kín. Bên trong, chiếc máy tính cũ kỹ đang phát ra tiếng bíp dữ dội. Xung quanh tường ko phải là giấy dán mà là hàng trăm bức tranh vẽ những khuôn mặt người đang gào thét, mất đi con ngươi. Tay tôi run cầm cập chạm vào bàn phím. Màn hình hiện lên:
-" Đã hoàn thành 1/4" .
Leo lên tầng thượng thông qua 1 lối đi chật hẹp bẩn thỉu. Tôi thấy máy tính thứ 2 và 3 nằm giữa những dãy hàng rào kẽm gai sắc nhọn . Nhưng đến chiếc máy tính thứ 4 - chiếc cuối cùng của toà nhà 1 - nó lại nằm sâu trong 1 căn nhà gố sũng nước .
Khi tôi sửa xong, chiếc máy tính chợt phát ra tiếng cười khúc khích của 1 đứa trẻ, rồi màn hình vụt tắt. Dòng chữ trên bảng điện tử nhảy số " đã hoàn thành TÒA NHÀ SỐ 1, tiếp theo TÒA NHÀ SỐ 2"
Tàu điện tiếp tục đưa tôi đến TÒA NHÀ SỐ 2. Ngay sau khi bước xuống, dòng chữ đe doạ hiện ra :
-" Cần sửa 5 máy tính" .
Không gian ở đây biến thành 1 bể bơi đục ngầu,rộng manh mông với hệ thống cầu trượt nước chằng chịt như ruột người. Ngay đối diện là chiếc máy tính thứ nhất. Khi tôi vừa nhấn nút sửa xong, từ dưới đáy hồ bơi đục ngầu xuất hiện những bàn tay xám xịt, vươn lên chới với. Hoảng sợ tôi quay lưng bỏ chạy dọc theo hành lang tối om.
Lần này tôi nhận ra có tiếng bước chân bám theo mình. Tiếng gót giày nát vụn nện xuống sàn gạch bạch....bạch... bạch ngày càng nhanh hơn. Tôi cắm đầu chạy thục mạng, lao đại vào 1 cánh cửa bên đường.
Trong phòng chỉ có 1 chiếc giường sắt hoen gỉ và chiếc máy tính thứ 2 . Tôi vội vã bấm phím, mắt ko ngừng đảo quanh . Ngay bên cạnh bàn máy tính, một tờ giấy đc ghim chặt bằng đinh sắt:
-" Bạn ko thể thoát ra đâu . Tất cả chúng ta đều đã kẹt lại."
Sống lưng tôi lạnh ngắt. Tôi tiếp tục lao qua các ô phòng, sửa nhanh chiếc máy tính thứ ba và thứ 4 trong tiếng thì thầm ma quái vang từ các mảng tường.
Đến chiếc máy thứ 5 , căn phòng bỗng rùng rùng rung chuyển. Không còn thời gian để suy nghĩ, sửa xong, tôi vội vã lao ra lối cũ để lên tàu điện.
Trên bảng điện tử hiện lên:
-"chúc mừng bạn đã vượt qua toà nhà số 2 , tiếp theo TÒA NHÀ SỐ 3 - toà nhà cuối cùng, chúc bạn may mắn!"
Cơ thể tôi bắt đầu đau nhức dữ dội, lòng ngực nhói lên từng cơn. Một câu hỏi lóe lên trong đầu tôi:
-" tại sao mình lại bỏ tiền ra mua loại thuốc này? Rốt cuộc nơi này là đâu?" .
Cảm giác đau đớn này không phải là mơ .... Nó chân thật đến mức đáng sợ!
Toà nhà số 3 đón tôi bằng 1 khung cảnh, tường của toà nhà này dường như đc dệt nên từ những thớ thịt thối rữa đang phập phồng thở. Bảng điện tử đỏ quánh hiện ra :
-" cần sửa 7 máy tính ".
Nơi đây trông như 1 phòng mổ ma quái. Tôi cắn răng lê bước qua chiếc máy tính đầu tiên, sửa xong nó là trong tiếng van xin thảm thiết phát ra từ loa ngoài. Ngay bên cạnh là một chiếc giường bệnh phủ ga trắng đốm máu.
Mỗi lần sửa xong 1 máy tính, một cánh cửa tự dưng mọc ra từ hư không. Tôi tiến lên cầu thang xoắn ốc bằng sắt gỉ. Ở máy tính thứ 2, 3,4..6, những bóng đen cao lêu khêu ko có khuôn mặt bắt đầu vây quanh tôi . Chúng đứng sát rạt , hơi thở hôi hám phả vào gáy tôi , nhưng chúng ko hề tấn công mà chỉ chỉ tay về phía căn phòng cuối cùng ở đỉnh tháp.
Tôi run rẩy đẩy cách cửa của chiếc máy tính thứ 7 - chiếc máy cuối cùng. Căn phòng trống rỗng, ngoại trừ một chiếc bàn và màn hình máy tính đang nhấp nháy. Nhưng khi tiến lại gần, tim tôi như ngừng đập. Trên màn hình ko phải là hệ điều hành hay mã lệnh... Mà là hình ảnh phát trực tiếp (live stream) căn phòng trọ của chính tôi thế giới thực!
Trên chiếc giường trọ chặt hẹp, thân xác tôi đang sủi bọt tơi tả, mắt trợn ngược, co giật từng hồi do dùng thuốc ngủ quá liều. Cạnh giường là lọ thuốc lăn lóc. Một dòng chữ máu hiện lên trên màn hình thứ 7:
-" Mỗi chiếc máy tính bạn vừa sửa một dây thần kinh bị phá hủy. Bạn ko hề sửa chữa,... Bạn đang tự xoá bỏ từng mảnh kí ức và sự sống của chính mình. Nhấn ENTER để hoàn tất quá trình ngắt kết nối vĩnh viễn..."
Tôi bàng hoàng lùi lại, giọt nước mắt lăn dài trên má. Thì ra ko có giấc mơ nào cả. Lọ thuốc kia là cạm bẫy của một hệ thống thu thập linh hồn. Tôi ko phải là người sống sót đang cố thoát ra,mà là 1 kẻ đang tự tay "Ngắt cầu chì" sự sống của chính mình.
Ngay sau lưng tôi hàng trăm bóng đen - chính là linh hồn của những người nạn nhân trước đó - bắt đầu áp sát. Chúng đưa những bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt nắm lấy tay tôi, cưỡng ép ngón tay tôi ấn xuống phím ENTER.
"Không! Làm ơn! Tôi muốn sống! Tôi muốn tỉnh dậy!" - Tôi gào thét trong tuyệt vọng
- lạch cạch
- Tiếng ENTER vang lên đanh thép
Màn hình máy tính vụt tắt. Hình ảnh căn phòng trọ biến mất. Xung quanh tôi, mọi không gian vỡ vụn thành hàng triệu mảnh thủy tinh đen . Thân xác tôi ở thế giới thực trút hơi thở cuối cùng dưới cơn mưa tầm tã ngoài cửa sổ, trong khi linh hồn tôi vĩnh viễn bị giam cầm trong khoảng không vô tận của chiếc máy chủ ma quái!
-HẾT-