1. Lại là một ngày ẩm ương nữa của Hà Nội. Người ta chẳng mấy quan tâm hôm nay là thứ Hai cuối cùng của năm 2020, chỉ biết là hôm nay lại phải đi làm và trở lại với cuộc sống bon chen, tất bật. Nếu như Chủ nhật là một ngày hiếm hoi trong tuần để có thể ngủ hoặc đi chơi thoải mái thì thứ Hai - tôi cho rằng - lại là một ngày tuyệt vời để reset mọi thứ, để lại bao mệt mỏi chán nản của một tuần tệ hại sau lưng và bắt đầu những ngày mới - có lẽ sẽ tốt đẹp hơn.
"Change your thought and you change the world."
2. Những ngày cuối cùng của năm 2020,
Một năm vừa qua có lẽ là một năm đáng quên với khá nhiều người, có cả tôi trong đó. Những ngày buồn đến mức có thể nhìn rõ sự yếu đuối và ngu ngốc của chính mình như thế nào, những ngày mưa dài buồn bã không có tên trong bất kì bản nhạc nào đã từng mở. Tôi thường nghe đi nghe lại bài hát "You are the reason" của Callum Scott, If I could turn back the clock, I'd make sure the light defeated the dark, và nghĩ về nhiều chuyện đã qua.
Một người từng hỏi tôi rằng nếu có thể quay ngược thời gian thì anh sẽ làm gì? Tôi nghĩ một lát rồi trả lời: anh chẳng làm gì cả.
Có lẽ đối với nhiều người quá khứ đau buồn và lầm lỡ là một thứ gì đó rất khủng khiếp mà họ sợ đến mức muốn trốn tránh và muốn thay đổi nó. Tôi cũng đã rất sợ hãi khi nghĩ về những ngày đã trải qua, nhưng cũng rất ngạc nhiên về sức chịu đựng của chính mình, mọi thứ tệ hại có thể gây cho bản thân những nỗi đau nhưng cũng cho tôi những bài học quý giá, để sau này sẽ không ngu ngốc một lần nữa. Có một nhà văn đã nói: đôi lúc cuộc đời phải dở một chút, để chúng ta trân trọng niềm vui; phải chông chênh một chút để chúng ta khao khát bình yên đến vậy. Điều gì dễ dàng đều nhàm chán. Thứ gì quá an toàn đều tẻ nhạt. Nếu không gặp hàng loạt quái vật trên đường, việc cứu công chúa sẽ còn gì ý nghĩa với Mario?
Thật tốt khi ngã một vài lần, bị đau rồi lại đứng lên, thậm chí đi lạc đường vẫn có thể quay lại. Không có hại gì cả. Quá khứ sẽ ở lại sau lưng, nhưng những vết sẹo vẫn còn ở đó, để con người biết sống trọn vẹn với cảm xúc của bản thân mình và để sống mỗi ngày một tốt hơn.
Không ai đứng mãi dưới mưa
Không ai nhớ mãi ngày xưa thế nào.
3.|29.12.2020|
Hôm nay lại là một ngày nắng mặc cho đài báo từ cuối tuần sẽ có không khí lạnh. Tôi dậy sớm hơn mọi khi, ngắm những tia nắng đầu tiên ló sau những tòa nhà cao tầng và đọc tin nhắn từ D sẽ tới gặp tôi lúc 9 giờ. Tôi đồng ý, dù sao thì hiện tại tôi cũng không phải làm việc theo giờ hành chính – có thể coi như là đang trong một kì nghỉ đi - còn D chưa bao giờ là người làm việc theo những quy tắc ấy cả. D tự do hơn tôi.
Đã một thời gian dài tôi chưa gặp cậu ta từ sau chuyến đi Mộc Châu vài năm trước, tôi tự hỏi D dạo này trông thế nào. Vừa chạy xe tôi vừa đuổi theo những suy nghĩ về D, về những chuyến đi dài trước đây của chúng tôi. Nắng nhàn nhạt trải dài khắp đường phố đang rõ là nhộn nhịp, tôi cầm theo một cuốn sách của Oscar Wild đang đọc dở để đỡ rảnh tay nếu D đến trễ, bỏ thêm vào túi một vài thứ linh tinh khác nữa mà có thể D sẽ thích.
Tuy nhiên thì D đã ở Nola khi tôi đến rồi, cậu ta đang ngả người khoan khoái trên ghế bành, tôi lại gần và ngồi xuống. Tôi vẫn thường hay tới đây vào cuối tuần, ngồi uống rượu một mình và tận hưởng chút riêng tư hiếm hoi ở cái thành phố đang sống quá nhanh này, nơi mà chúng tôi đã gặp nhau nhiều lần vào nhiều năm trước. D không khác nhiều lắm, nhưng cậu ta già hơn, mà có lẽ là cả tôi và cậu ta đều già đi, điều ấy cũng dễ hiểu đối với một kẻ thì mãi chìm ngập trong công việc và một kẻ thì lang thang khắp những vùng đất lạ, đi nhiều hơn nghỉ. D đặt lên bàn một chai rượu suối mang về từ một nơi nào đó mà cậu ta đã đi qua, chúng tôi chậm rãi nhấp từng ngụm nhỏ, lắng nghe giai điệu cũ kĩ từ cái loa cổ trong quán, I hope life treats you kind, and I hope you have all you've dreamed of rồi trò chuyện, lắng nghe những gì mà cả hai đã trải qua thời gian vừa rồi. D nói chỉ ghé qua Hà Nội để gặp tôi một chút rồi lại đi, còn nhiều nơi mà D muốn đến, muốn trải nghiệm trước khi đôi chân không còn đủ sức để đi mãi không nghỉ nữa. Điều này làm tôi nhớ đến chính bản thân mình trước đây, cũng trẻ và nhiệt huyết như cơn gió tự mãn thổi qua nhiều miền đất để lấp đầy đi cái bóng sau lưng. Nhưng như người ta vẫn hay nói đấy, cuộc sống này đôi khi thật đáng sợ, chẳng ai có thể làm theo ý mình mãi được, tôi chọn dừng lại và bắt đầu lo toan cho cuộc sống thay vì sở thích của mình sớm hơn D, tôi vẫn viết, vẫn đi café, vẫn ghé qua Nola vào cuối tuần nhưng chỉ đi loanh quanh Hà Nội thay vì mọi nơi như tôi vốn làm.
D rời đi và để lại cho tôi chiếc máy ảnh của cậu ta cùng nhiều thước phim về những nơi mà có thể tôi sẽ muốn đến. Cậu ta nói rằng đã chán ngấy những truyện ngắn về tình yêu của tôi rồi, có lẽ việc chôn chân quá lâu ở một thành phố chật chội bon chen đã làm tôi hao mòn ý tưởng. D vẫn hy vọng tôi có thể một lần nữa đi đâu đó, tôi trả lời cậu ta rằng có lẽ khi chuyến tàu điện trên không đầu tiên bắt đầu chạy, tôi sẽ ngồi lên và đi vòng quanh thành phố này vài lần, đủ để cảm thấy yêu thương và lạ lẫm lướt qua tâm trí, đủ để tạm dừng mọi công việc và những tất bật lo toan về mọi thứ một thời gian. Khi ấy, có lẽ tôi sẽ thấy đủ, sẽ đứng lên, lần nữa mình vào những hành trình không Hà Nội.
Có một điều thật sự rõ ràng là D tự do hơn tôi, cậu ta có thể lang thang khắp nơi suốt một thời gian dài nhưng mỗi khi tôi cần D vẫn luôn xuất hiện, dù chỉ để ngồi với tôi một lúc và lắng nghe những câu chuyện của tôi, và là người hiếm hoi dù chán ngấy những thứ tôi viết nhưng vẫn đọc đi đọc lại chúng rất nhiều lần, nhiều đến nỗi mà cậu ta còn thuộc câu chuyện ấy hơn cả chính tôi. Zest từng viết: Một số người gặp bạn khi họ rảnh. Một số người tạo ra thời gian rảnh để gặp bạn. Có lẽ sau thời gian này tôi cũng sẽ viết về những thứ khác đi thay vì mấy chuyện yêu đương, có thể sẽ là về gia đình, về tình bạn hay về những nơi mà tôi sắp đến.
Cũng có thể là về D và tôi của trước đây, của cả sau này.
4. |31.12.2020|
Ngày cuối cùng trong năm.
Có lẽ với đa số người hôm nay là một ngày thật đặc biệt vì nó là ngày cuối cùng của một năm. Người ta cảm ơn năm cũ, viết lời chia tay năm cũ hay đơn giản là động viên bản thân. Tôi đã dành hơn một ngày dài để suy nghĩ về quá khứ và hiện tại, có thể coi bài viết cách đây vài hôm của tôi là những cảm nhận của bản thân về năm vừa rồi đi. Trong một đêm ngồi thật yên lặng với làn khói thuốc mơ màng để nghe gió bão gào từng hồi ngoài cửa, mưa rả rích cả đêm và đến sáng hôm sau cái lạnh đã quá rõ ràng thì tôi nghiệm ra rằng chẳng cần dành thêm một lời nào để tri ân hay oán trách những gì đã qua. Tôi đã đi qua những người tôi từng yêu thương và những người tôi đang yêu thương vẫn ở lại bên cạnh, đó có lẽ đã là một niềm an ủi thật lớn rồi.
Hôm qua tôi có ngồi Carambola rất muộn với Long và thằng em, tình cờ là cả ba đều thích tận hưởng một ly cacao sữa nóng ở tít góc trong cùng của quán, chậm rãi lắng nghe từng chút nhạc từ chiếc máy hát tỏa đi những mùi vị hoài cổ cũ kĩ như không gian của nơi này. Chúng tôi trò chuyện về công việc, gia đình, tình yêu và cả những thứ đã để lỡ, có vẻ như mọi người đều cần chia sẻ những câu chuyện của bản thân mình, chỉ là chia sẻ nó với ai mà thôi. Có người từng nói: Thay vì mất công mở rộng những mối quan hệ, tìm kiếm những người bạn mới có thể khiến mình cảm thấy hào hứng, hãy cố gắng giữ những người bạn cũ, những mối quan hệ cũ. Điều đó dạy cho tôi tính gắn bó, sự kiên nhẫn, lòng khoan dung và sự bình thản với cuộc sống vốn có rất nhiều đổi thay không lường trước.
Hôm nay vẫn có nắng dù trời rất lạnh, tôi tránh mọi người và cả chính bản thân mình một chút, dậy muộn hơn mọi khi, đọc vài tin nhắn, check vài cái mail, tận hưởng một buổi sáng bình yên, nghĩ về nụ cười lướt qua của một cô gái ở một quán café từng ngồi và mỉm cười. Người ta chẳng thể nào thay đổi những điều đã xảy ra trước đó mà chỉ có thể đi tiếp con đường mà người ta đã vô tình thấy mình tỉnh dậy ở đó, đây hình như là một câu tôi từng đọc ở một cuốn sách mà tôi cũng không còn nhớ được tên, vậy nên thay vì hối tiếc và đau buồn vì những gì đã qua thì có lẽ con người vẫn phải tiếp tục hành trình tìm kiếm bình yên cho mình, dù cho nó chỉ ngắn ngủi như mặt hồ đang phẳng lặng.
Giữa một ngày có thể là đặc biệt đang dần trôi qua này, tôi lại nhớ đến những giai điệu của bản Mưa Hồng:
Người ngồi xuống xin mưa đầy
Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru, cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.