Chương 2:
*Đêm trước ngày dọn đồ lên thành phố, căn phòng của tôi chìm trong thứ ánh sáng mờ của chiếc đèn bàn. Xung quanh là những thùng carton xếp chồng lên nhau, đồ đạc đã gom lại gọn gàng. Chỉ còn vài ngày nữa thôi, một hành trình mới đầy rẫy những lo âu và thay đổi sắp bắt đầu. Đứng trước bước ngoặt lớn ấy, lòng tôi cứ thắt lại từng cơn vì ngộp thở.
• Nhưng đêm qua, tôi lại mơ thấy cậu ấy. Đây là lần thứ năm.
• Khi tỉnh dậy, tôi phải ngồi lặng đi trên giường rất lâu, hai tay ôm lấy ngực. Ký ức về những sự việc trong giấc mơ có thể đã bị nhịp sống hối hả ngày hôm nay làm rơi rụng bớt, nhưng cái cảm xúc chắc chắn ấy thì vẹn nguyên. Đó không phải là một sự mơ hồ, không phải là một cảm giác quen thuộc thoáng qua. Tôi chắc chắn một trăm phần trăm, không một chút nghi ngờ: đó chính là cậu ấy — cậu bạn năm cấp 1 của tôi.
• Trong thế giới bảng lảng sương mù của giấc mơ, tiềm thức của tôi kiên quyết khước từ phiên bản trưởng thành của cậu ấy trên Facebook. Cậu ấy không xuất hiện với gương mặt của một người lớn xa lạ ngoài đời thực. Trước mắt tôi, cậu ấy mãi mãi là đứa trẻ chín tuổi của ngày xưa, với gương mặt bầu bĩnh, ngây thơ và thanh tú.
• Chúng tôi đứng đối diện nhau giữa khoảng sân trường tiểu học ngập nắng vàng. Hai đứa không nói với nhau câu nào. Giấc mơ im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng lá bàng rơi xào xạc. Nhưng sự im lặng ấy không hề ngột ngạt, nó được lấp đầy bằng những cái nhìn thật sâu. Cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt ấm áp, trong trẻo và tràn đầy sự thấu hiểu, hệt như những ngày thơ ấu.
• Ánh mắt ấy làm thức dậy trong lòng tôi một vùng ký ức xa xôi. Ngày còn nhỏ, tôi từng có một sự ích kỷ vô cùng đáng yêu đối với cậu ấy. Tôi thích chơi với cậu ấy hơn tất cả những người khác, không muốn cậu ấy thân thiết hay nói chuyện nhiều với ai ngoài mình. Cảm xúc độc chiếm ngây ngô ngày ấy, tưởng đã bị thời gian vùi lấp, hóa ra vẫn được cất giữ vẹn nguyên dưới dưới sâu trong tim.
• Tôi biết, ngần ấy năm trôi qua, ai rồi cũng phải lớn lên, thay đổi và hoàn thiện một cuộc sống riêng. Tôi sợ nếu một ngày hai đứa thực sự đối diện nhau giữa lòng thành phố vội vã, sự ngượng ngùng của hai người lớn sẽ đập tan tành ánh mắt ấm áp của cậu bé chín tuổi đêm qua. Tôi không muốn thực tế làm vỡ vụn mảnh gương ký ức lấp lánh mà mình đã nâng niu suốt ngần ấy năm. Vì vậy, tôi chọn cách lướt qua trang cá nhân của cậu ấy một cách lặng lẽ, giữ cho thế giới của hai đứa hiện tại là hai đường thẳng song song.
• Tôi bước đến bên bàn học, cầm chiếc hộp gỗ nhỏ chứa những món đồ kỷ niệm cũ kỹ. Tôi khẽ vuốt ve chiếc hộp, trân trọng và dịu dàng như đang đóng khung bức tranh tuổi thơ đẹp nhất của đời mình. Tôi nhận ra, việc cậu ấy liên tục xuất hiện vào những ngày tôi áp lực nhất chính là cách mà tiềm thức bảo vệ tôi. Cậu ấy không còn là một con người bằng xương bằng thịt để tôi tìm kiếm ở hiện tại, mà đã hóa thành một "vị thần hộ mệnh" thầm lặng trong tâm hồn tôi.
• Mỗi khi thế giới ngoài kia quá mệt mỏi, tôi biết mình luôn có một lối về. Ở nơi đó, có một cậu bạn nhỏ với ánh mắt ấm áp vẫn luôn đứng đợi tôi, nhắc nhở tôi rằng tôi từng được yêu thương một cách thuần khiết nhất.
• Tôi cất chiếc hộp gỗ vào góc sâu nhất của balo, kéo khóa lại, rồi mỉm cười nhìn ra bầu trời hửng sáng. Kỷ niệm này, tôi sẽ giữ lại cho riêng mình, sống mãi với thời gian, để nuôi dưỡng tâm hồn tôi mãi mãi ấm áp trên mọi chặng đường phía trước.
< CẢM ƠN ĐÃ DÀNH THỜI GIAN ĐỌC TÁC PHẨM CỦA TÔI , CHÚC CÁC BẠN MỘT NGÀY TỐT LÀNH >
[ Tác phẩm: Ký Ức Chiếc Ngăn Khóa.
Tác giả: Người Cất Giữ Tuổi Thơ.
Ngày hoàn thành: Mùa thu, năm 2026.]