(Mình bị bắt cóc hả? Tối thui, đau ê ẩm cái cổ)
/Bịch//Bịch//
(! Có tiếng bước chân?!)
/Xoạt, loạt xoạt//
Bất Ngờ Chưa~
Hả???!!!! (Là giọng của anh Kami! Và...?)
Sao mời bé Poppy mà bịt mắt trùm bao như bắt cóc vậy, quý ông Rapunzel?
?! (Chị Sérina à!)
Chị Sérina ới, bưng cái này giúp em với~
Ôi, để chị.
?? (Ai vậy?)
Úi, em là Poppy đây sao, hì hì. Nhìn mặt cưng thế, phù hợp với bộ~~~ Wa & Qi Lolita à nhaaa.
...Hở??!!!
[Itami ngước mặt lên, hai tay chống xuống sàn gỗ. Chị ta lại cúi xuống nhìn ngắm cái bộ dạng nhếch nhác hoang mang ngỡ ngàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra]
Em ấy chạy bây giờ Yue.
Em có sẵn lưới rồi!
Cô Yue định bắt cún con nhà tôi à, tôi không cho phép đâu nhá.
Hí hí hí~ Anh ra vẻ tổng tài với ai chứ.
[Yue che miệng cười sằng sặc]
(Có vẻ là một người dễ cười chăng?)
Xin lỗi, cậu đứng lên được không?
[Kami đưa tay kéo cậu dậy, sắc mặt trông rất buồn, anh cười nhẹ]
Anh...bị thương à? Có vết-
-! À, không sao, bị xước nhẹ thôi.
[Itami đưa tay tính sờ lên má thì Kami túm lại, đôi mắt đanh lại, thoáng mở to]
(Anh ấy bị giật mình á??)
Vậy...hả.
Ừm.
Iii---da...
Cậu bị đau ở đâu à?
À, cổ có hơi...
Cho tôi xem chút nhé.
À, ừm.
Đấy, anh bạo lực quá đó.
[Sérina bưng mấy mâm đĩa, đũa ra đặt trên bàn rồi quay lại xem Itami chui từ trong bao tải ra]
Cái này...đâ-u- tôi lỡ tay. Xin lỗi cậu nhé, Itami.
À...bình thường, không sao. Còn hơi đau thôi. (Cái người thanh niên đó là anh à?) Mà, hôm nay có việc gì à? Sao tôi ở đây?
À, đây là nhà của Sérina. Chủ quán bar đó đó, quý cô cười tủm tỉm một mình trước cửa quán.
Hả? Bớt khịa người khác lại.
Hôm nay là sinh nhật chị đó, bé Poppy.
Poppy!... À dạ, chúc mừng sinh nhật chị-...
-Chị là Yue, Hanazora Yue, người may cho em bộ đồng phục thủy thủ dễ thương đó đấy. Vừa vặn không nà?
À vâng, vừa khít ạ, cũng dễ...thương lắm ạ. Em cảm ơn chị ạ.
Ui trời, cái giá phải trả rất xứng đáng luôn. Chị cảm ơn em nhá.
Dạ?
Vì tư liệu thu thập được rất ư là xinh xắn. Tại chị chưa may đồ cho nam bao giờ.
..!
Thôi ra ngoài nào, Yue. Xong rồi đó em.
Vâng~ nào mình đi ăn, bé Poppy.
...Dạ.
Phòng vệ sinh đằng đó quẹo phải là tới, cậu đi được chứ?
Đi được.
Ừm, vậy tôi ra trước. Tôi còn chuẩn bị vài thứ.
Chuẩn bị?
Khi nào ra cậu sẽ biết.
[Itami chợt nắm lấy gấu áo Kami mà không hề có suy nghĩ gì. Níu anh quay lại muốn hỏi điều gì nhưng lại thôi, bất giác buông ra, cậu gượng cười rồi đi đến toilet]
Ờ, tôi...anh đi- ừm... Tôi đi toilet chút. A ha ha. (Nãy mình bị gì vậy ta??)
... (Để cậu ấy phải lo mất rồi. Phải làm sao đây?)
〜〜〜
♪Happy birthday to you
Happy birthday to you
Happy birthday, Happy birthday
Happy birthday, dear Yue~
/Bạch bạch bạch bạch bạch//
Chúc mừng sinh nhật em, Yue yêu dấu của chị. Quà của em đây.
Oa~ Em cảm ơn, yêu chị quá Rina ơi.
Chị cũng yêu em nữa.
//Bạch bạch, bạch///
Em...chúc mừng sinh nhật chị Yue ạ. Xin lỗi, em không mang theo gì hết...
Không sao, không sao. Một lát nữa, nếu cho chị mượn em thì chị không đòi quà đâu.
Ừm-hừm, quà đây cô nương.
Ồ cảm ơn nha, quý ngài Rapunzel.
Hả...à...cũng...->
Tại ổng có nói tên đâu mà biết.
[Sérina khui nước ngọt đổ vào các ly đá đầy]
Thì có biệt danh nghe cũng hay mà, phải không cô Yue.
Hửm, quý ngài Rapunzel á hả. Nghe như chuyện cổ tích, hay mà.
Hờ...(Nhìn lại thấy cũng đúng lắm, cái tên Rapunzel tóc màu đen)
[Itami nhìn lên chằm chằm mái tóc Kami]
/Róc rách//
[Những vắt mì chảy xuống theo dòng nước từ trên cửa sổ tầng hai, lượn trái lượn phải rồi quay ba vòng trước khi có người gắp được]
Vậy...ạ! Nhưng mà tại sao lại làm mì trôi ống tre vào cái thời tiết se lạnh mùa thu vậy ạ?
À ha ha tại chị thèm á.
[Yue gắp được vài cọng, nhúng vào bát nước chấm tsuyu có màu nâu cánh gián. Khuôn mặt rạng rỡ cười khi ăn miếng đầu tiên]
Áaa mát lạnh luônnn~
Em muốn gì chị cũng chiều được hết á.
Ui trời, mua có mấy gói mì somen với chai nước chấm thôi mà. Nhìn đi, cái khung tre này á.
Hả? Rồi sao.
[Sérina lườm lên lầu]
Còn có đèn led nhấp nháy tăng thêm sự lãng mạn.
Thì sao, có mấy khúc tre thôi mà.
[Sérina chỉ quan tâm tới việc chiều chuộng cô người yêu thôi chứ cực khổ của ai kia thì không để tâm. Kami đứng kể khổ, cà khịa Sérina vô tâm. Trông hai người cứ như bạn bè lâu năm, rất thân thiết. Itami chỉ đứng chờ mì rồi nhìn Kami thả mì xuống, lúc gắp được lúc không. Cậu không biết nói gì, cũng không biết nên thảo luận chủ đề gì với hai người quấn quýt trao nhau những lời mật ngọt ở kế bên tai]
À, chị Yue ơi, vậy năm chị bao nhiêu tuổi ạ?
Hửm, em đoán xem.
Hai tám ạ?
Boo boo.
Ừm, hai lăm ạ?
Sao tụt thế, thấy chị trẻ hơn à? Hì hì hì~
Em luôn trẻ mãi trong lòng chị mà.
[Sérina vuốt tóc Yue, kẹp lên một chiếc bông cúc nhỏ xinh. Hai người cứ nhìn nhau e thẹn cười, vô cùng hạnh phúc]
Mà chị Sérina bao nhiêu tuổi ạ?
Bí mật-
-Hai chín nhá.
[Từ trên cao vọng xuống, Kami cười khịa quý cô sắp sang tuổi tam tuần]
Ê, ai cho tiết lộ thông tin cá nhân người khác.
Ai mà chẳng biết, trên tạp chí thời trang đầy.
[Anh vừa thả hai vắt mì xuống vừa vọng giọng xuống khịa lại]
Vậy là chị Yue nhỏ hơn hai chín tuổi, đúng không ạ?
Là sao, hà hà. /Sụp//
Em thấy chị gọi là chị Rina.
Ha ha há, sai bét hết rồi, chị năm nay ba mốt rồi.
Há??
Tại chị Rina ngầu quá trời mà, chị cảm nắng từ lần đầu gặp rồi á.
Nói chứ lần đầu gặp, chị có gặp em đâu, gặp được mấy dòng em khen chị, he he.
À ha, phải ha, tại lúc đó em không biết mở lời thế nào.
...
[Đến lúc tách hai con người thương nhau lắm yêu nhau nhiều này ra rồi. Kami đi xuống nhà, vớt Sérina lên tầng thả mì. Anh đứng cạnh Itami nãy giờ hóng bát cơm mèo, nghĩ chắc Sayuri thích cảnh này lắm đây]
Ngon không, cậu Itami?
...À ừm, cũng được.
Đây, cậu mặc đi.
Hả, tôi không lạnh lắm.
Mặt trời lặn rồi, sương xuống cóng người luôn đó.
[Kami cầm lấy chén nước chấm của cậu, mặc áo khoác lên người Itami. Cậu không giãy nảy gì mà ngoan ngoãn đứng bất động như con rối. Nhìn theo từng hành động của Kami, lại phát hiện thêm có vết băng bó mới trên cổ tay anh lan dài lên cánh tay]
Cái tay đó của anh...
Chặt tre, tôi đi chặt tre không cẩn thận xước vài vết thôi. Không sao đâu.
Không sao mà anh bó nhiều thế?
Chỉ là vài vết thôi, cậu không cần lo lắng.
Không cần...sao.
Ita-mi?!
[Itami nổi cáu, tránh xa Kami chút khi anh đang gắn cúc áo được nửa đường]
Vậy thì mấy ngày nay anh ở đâu? Tôi tìm mãi không thấy, gọi mãi cũng không ra...
Cậu tìm...tôi sao?
...
Xin lỗi, tôi có chút công việc bận.
"Chút công việc" cơ à.
Ừm! Cậu đang giận tôi sao?
Không có!
Sao thế hai người? Cãi nhau à?
[Yue mang hai ly nước trái cây, tới hỏi chuyện. Bầu không khí gượng gạo, căng thẳng gia tăng khi Kami quay mặt đi cười nói không có gì. Itami không ăn nữa, cầm ly nào hốc hết ly đó đi vào nhà.
Khi trời từ chập chững xanh tím rồi tối đen hẳn, cậu đã nằm gục trên bàn từ lâu. Itami đang rất đau đầu, cả đau bụng vì uống quá nhiều nước đá lạnh. Cậu ôm bụng nằm gập xuống sàn, mặt nhăn lại nhắm cả mắt, lát sau chịu hết nổi mới lết vào toilet xả.
Kami vẫn còn ở bên ngoài cùng cặp bách hợp kia. Cười nói vui vẻ trái ngược với căn phòng ảm đạm màu ấm vàng với cái con người tính khí thất thường này. Itami nghĩ lại chuyện hồi nãy, cậu tức giận cái gì chứ, thật trẻ con]
(Nhớ người ta thì bảo là nhớ được rồi, sao khó nói nói quá. Cứ mắc nghẹn một cục to tướng trong họng còn hơn cục đờm)
[Buổi tiệc sinh nhật kết thúc, ai về nhà nấy. Kami cõng Itami về tận nhà qua đường cửa sổ, bế tận lên giường. Ôm ôm ấp ấp miết, sao Itami biết được, cậu ngủ say như chết.
Nói là ôm ấp chứ thực ra chỉ là một cái ôm vài giây ngắn ngủi mà Itami chắc có thể cho phép anh làm. Anh hôn lên mái tóc một xoáy của cậu, hai tay ôm lấy cái bụng gầy phập phồng, lâu rồi chưa được gần gũi. Anh cũng rất nhớ cậu]
Cậu cũng lo lắng cho tôi sao? ... Tôi đã để cậu phải chịu khổ rồi, xin lỗi nhé Itami.