Thành phố đón cơn mưa đầu mùa bằng những đợt gió rét căm căm. Trần Thị Phương Thảo đứng trú mưa dưới mái hiên của một quán cà phê cũ, đôi mắt thơ thẩn nhìn theo những giọt nước tí tách rơi xuống mặt đường.
Ở tuổi hai mươi sáu, Thảo có trong tay mọi thứ mà người khác mơ ước: sự nghiệp ổn định, sự trưởng thành và một vẻ ngoài điềm đạm. Thế nhưng, sâu trong lòng cô luôn có một khoảng trống hoác mà thời gian chẳng thể lấp đầy.
"Cho hỏi... chị có dùng khăn giấy không?"
Một giọng nói trong trẻo, vừa xa lạ lại vừa quen thuộc đến xé lòng vang lên bên cạnh. Phương Thảo giật mình quay sang. Giây phút hai ánh mắt chạm nhau, dường như cả thế giới xung quanh đều ngừng đọng.
Là Nguyễn Lê Ngọc Ánh Sáng.
Ánh Sáng của năm mươi hai tháng mười hai, Ánh Sáng của những năm tháng thanh xuân nồng nhiệt, và cũng là Ánh Sáng mà cô từng yêu hơn chính sinh mệnh của mình.
Nhưng Ánh Sáng của hiện tại nhìn cô bằng ánh mắt lịch sự, xa cách, không một chút gợn sóng. Em không nhận ra cô. Hay đúng hơn, em đã chọn cách quên đi cô sau ngần ấy năm cắt đứt liên lạc.
"Cảm ơn em, chị không cần đâu."
Thảo nghe giọng mình run lên, cố nén giọt nước mắt chực trào. Em mỉm cười nhẹ, gật đầu rồi quay người bước đi khi xe taxi vừa đến.Hóa ra, sau tất cả những lời thề non hẹn biển, họ lại trở thành những "người lạ từng quen" đúng nghĩa nhất.
Trở về căn hộ đơn độc, Phương Thảo run rẩy mở chiếc hộp gỗ cũ kỹ giấu sâu trong tủ quần áo. Bên trong là cuốn nhật ký phủ đầy bụi và những tấm ảnh polaroid đã phai màu.
Trong ảnh, Phương Thảo và Ngọc Ánh Sáng của tuổi mười chín, đôi mươi đang ôm lấy nhau cười rạng rỡ dưới bầu trời đầy sao.Năm đó, tình yêu của họ vấp phải sự phản đối kịch liệt từ gia đình. Ánh Sáng khi ấy còn quá nhỏ, trước áp lực nặng nề từ những người thân yêu và tương lai mịt mờ, em đã khóc nức nở trong vòng tay Thảo trước ngày bị ép ra nước ngoài định cư
"Thảo ơi, đợi em nhé? Nhất định em sẽ về tìm chị."
Thảo đã đợi. Cô dùng năm năm thanh xuân đẹp nhất của người con gái để đổi lấy một lời hứa hẹn mơ hồ. Cô chăm chỉ làm việc, tích góp từng chút một với hy vọng xây dựng một tương lai cho cả hai.
Nhưng cô đâu biết rằng, ở nơi xứ người xa xôi, Ánh Sáng đã phải trải qua một trận bạo bệnh và một tai nạn nghiêm trọng. Biến cố đó không lấy đi mạng sống của em, nhưng lại xóa sạch ký ức của em về một người con gái tên Phương Thảo.
Gia đình Ánh Sáng đã giấu nhẹm sự tồn tại của Thảo. Họ để em bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống không có cô, không có những tổn thương và định kiến.
Ba tháng sau cuộc gặp gỡ tình cờ dưới mưa, Phương Thảo bất ngờ nhận được một cuộc gọi từ số máy lạ vào một buổi tối muộn. Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, chỉ có tiếng thở khẽ khàng nhưng lại khiến lồng ngực Thảo đập liên hồi.
"Thảo ơi..."
Giọng nói ấy cất lên, không còn là sự lịch sự xa cách của người lạ, mà là sự run rẩy, nghẹn ngào của Ánh Sáng mà cô hằng đêm thương nhớ.Hóa ra, sau ngày gặp lại dưới hiên mưa ấy, một cảm giác nhói đau vô thức dâng lên trong lòng Ánh Sáng khiến em không thể ngó lơ. Bộ não có thể quên do tổn thương vật lý, nhưng trái tim và cơ thể thì không. Những giấc mơ về một dáng người cao gầy, ấm áp che chở cho em suốt những năm mươi hai tháng mười hai cũ liên tục hiện về.
Ánh Sáng đã âm thầm tìm kiếm, lục tung những món đồ cũ từ thuở thiếu thời còn sót lại ở Việt Nam và tìm thấy số điện thoại của cô được chép tay nắn nót ở trang cuối một cuốn học trò.Ngay trong đêm đó, Thảo lao ra khỏi nhà như một kẻ điên. Cô chạy đến quán cà phê cũ — nơi duy nhất em hẹn cô gặp mặt.
Dưới ánh đèn đường vàng hắt hiu, Ánh Sáng đứng đó, chiếc khăn len quen thuộc năm nào quàng trên cổ, đôi mắt nhòe đi vì nước mắt. Thấy Thảo, em không kìm được nữa mà lao thẳng vào lòng cô, ôm thật chặt như sợ người trước mặt sẽ biến mất.
"Em xin lỗi vì đã quên chị... Em xin lỗi vì đã bắt Thảo phải đợi lâu như thế..."
Ánh Sáng nức nở, vòng tay siết chặt lấy bờ vai đã gồng gánh bao cô đơn suốt năm năm qua.Phương Thảo vùi mặt vào mái tóc thơm mùi nắng của em, những giọt nước mắt hạnh phúc cuối cùng cũng rơi xuống. Cô siết nhẹ vòng tay, thì thầm
"Không sao cả, Ánh Sáng của chị. Chỉ cần em quay về, dù là người lạ hay người quen, chị vẫn sẽ yêu em lại từ đầu."
Trải qua giông bão và sự nghiệt ngã của số phận, những người yêu nhau cuối cùng cũng tìm lại được nhau. Dưới bầu trời thành phố đã tạnh mưa, ánh sáng của họ lại một lần nữa rực rỡ, sưởi ấm cho đoạn đường dài phía sau.
-Hết-