Khi ý thức tôi dần trở lại, điều đầu tiên đập vào mắt không phải trần nhà quen thuộc của căn phòng nhỏ tại Nha Trang, mà là một bầu trời xanh thẳm, trong vắt đến lạ thường, như được vẽ lên bởi những nét bút tinh tế nhất. Không khí trong lành, phảng phất mùi hương hoa cỏ lẫn một chút hơi thở công nghệ hiện đại. Tôi cố gắng ngồi dậy, nhận ra cơ thể mình nhẹ nhàng hơn hẳn, và khi liếc nhìn xuống, một bộ đồng phục học sinh với thiết kế tinh xảo đang khoác lên người. Đó không phải trang phục của trường nào tôi từng biết—màu trắng chủ đạo kết hợp các đường nét màu xanh lam và bạc, toát lên vẻ thông minh và sắc sảo.
“Đây là đâu…?” Tôi thì thầm, giọng nói cũng thay đổi, trong trẻo hơn, mang nét thanh xuân. Tôi chạm vào má, cảm nhận sự thay đổi, và chợt ký ức ùa về như một cơn lũ. Tôi là Ahim—một cái tên vừa lạ vừa quen, giờ đây thuộc về một cô gái trẻ, mang trong mình một ý thức từ thế giới khác. Và nơi này… tôi nhìn những tòa nhà hình trụ cao lớn, những biển hiệu điện tử lấp lánh, không khí tràn đầy năng lượng sáng tạo. Đây là Thành phố Học thuật Kivotos, và cụ thể hơn—Trường Khoa học Thiên Niên Kỷ Millennium.
Tôi đã từng chỉ biết đến nơi này qua hình ảnh và câu chuyện, vậy mà giờ đây, chính tôi lại bước chân vào thế giới ấy. Trong túi có một chiếc thẻ học sinh ghi rõ: Ahim – Học sinh chuyên ngành Hỗ trợ & Phân tích Chiến thuật, thuộc nhóm chưa xác định rõ, nhưng được phép đi lại trong nhiều khu vực của trường. Cùng lúc đó, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên trong đầu tôi, không làm tôi ngạc nhiên—có lẽ là do sự xuyên không mang theo điều gì đó đặc biệt. “Ahim, cơ thể này có khả năng phân tích nhanh cấu trúc công nghệ, cảm nhận sự bất thường trong năng lượng. Hãy cẩn thận, dòng chảy lịch sử ở đây có thể sẽ có thay đổi.”
Tôi bước đi trên con đường lát đá sáng bóng, ngắm nhìn những học sinh khác với trang phục đa dạng, những người đang bận rộn với thí nghiệm, dự án hoặc đơn giản là vui đùa. Tim tôi đập nhanh hơn khi nghĩ về những gì sắp diễn ra—Vol.2: Câu chuyện về Bộ phận Phát triển Trò chơi, về Aris, những người bạn và cuộc đối đầu với Tsukatsuki Rio. Tôi không biết mình có thể làm gì, nhưng với vai trò là một học sinh mang kiến thức từ trước, tôi quyết định sẽ không chỉ đứng nhìn mà còn góp sức mình, giữ vững những giá trị và con đường chính của câu chuyện.
Cuộc gặp gỡ không đến quá muộn. Khi tôi đi qua khu nhà cũ, nơi có vẻ ít người qua lại, tôi nghe thấy tiếng nói ríu rít, đầy năng lượng nhưng cũng có chút lo lắng. Đó là ba cô gái: một người trông nhút nhát nhưng ánh mắt thông minh sáng suốt, hai cô gái còn lại có nét giống nhau, một người hoạt bát, một người trầm tĩnh hơn. Đó là Hanaoka Yuzu, Saiba Momoi và Saiba Midoi—ba thành viên hiện tại của Bộ phận Phát triển Trò chơi. Họ đang cầm một tài liệu cũ kỹ, có vẻ đang bàn kế hoạch xâm nhập vào một nhà máy bỏ hoang bí mật để tìm kiếm thứ được gọi là G.Bible, hy vọng cứu vãn bộ phận sắp bị giải thể.
Tôi do dự một lát rồi tiến lại gần, nở một nụ cười thân thiện: “Xin lỗi… mình có nghe các bạn nói về việc khám phá di chỉ công nghệ à? Mình tên là Ahim, mình khá giỏi trong việc phân tích an ninh và cấu trúc công trình, có thể giúp được không?”
Momoi ngạc nhiên quay ra, ban đầu có vẻ đề phòng nhưng khi nghe tôi nói về các điểm yếu trong kết cấu và cách hoạt động của hệ thống an ninh cũ—những điều tôi biết từ kiến thức về cốt truyện lẫn khả năng vừa có được—cô ấy lập tức vui vẻ nhận lời: “Thật sao? Tuyệt quá! Mình là Momoi, đây là Midori, Yuzu. Chúng mình đang cần lắm người có hiểu biết như bạn!” Yuzu cũng nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt bớt lo lắng hơn.
Và thế là, tôi trở thành người đồng hành trong chuyến đi khám phá này. Khi bước vào khu nhà máy cũ, không khí trở nên ảm đạm, bụi bặm nhưng vẫn ẩn chứa những dấu vết của sự vĩ đại trong quá khứ. Hệ thống máy móc vẫn còn hoạt động một phần, tạo ra các bẫy tự động. Nhờ khả năng phân tích, tôi nhanh chóng chỉ ra đường đi an toàn, cách vô hiệu hóa các thiết bị giám sát và cơ chế phòng thủ mà không gây ra tiếng động lớn hay làm tổn hại đến cấu trúc nền tảng. Điều này giúp chúng ta tiết kiệm được nhiều thời gian và không gặp nguy hiểm không cần thiết. Midori ít nói nhưng cũng thường gật đầu tán thành với các đề xuất của tôi, Yuzu có cơ sở để yên tâm hơn trong việc điều phối bước đi của mọi người.
Điểm khắc cốt ghi tâm chính là khoảnh khắc chúng ta tìm thấy Aris. Trong một không gian sâu thẳm, được bảo vệ nghiêm ngặt nhưng giờ đã được mở ra nhờ sự phối hợp của cả nhóm, cô bé người máy với vẻ ngoài trong sáng, tĩnh lặng đang nằm trong một buồng bảo quản. Khi tiếp cận, tôi cảm nhận được một nguồn năng lượng khổng lồ nhưng cũng đầy hỗn loạn bên trong cơ thể Aris, cùng với những dữ liệu ký ức bị khóa. Tôi chủ động tiếp cận một cách cẩn trọng, sử dụng hiểu biết về giao diện công nghệ của Millennium để thiết lập một kết nối sơ bộ, đảm bảo khi đánh thức cô ấy lên sẽ không xảy ra chấn động hay phản ứng tiêu cực.
Khi Aris mở mắt, ánh nhìn vừa bỡ ngỡ vừa tò mò, cô ấy đã trở thành một phần của bộ phận. Cùng với Sensei—người cố vấn đáng tin cậy mà tôi đã từng biết qua những câu chuyện, giờ đây được gặp trực tiếp—chúng tôi hình thành một tập thể gắn bó. Tôi dành thời gian giải thích cho Aris về thế giới, về Kivotos, về ý nghĩa của tình bạn và trò chơi, dùng những lời lẽ dễ hiểu nhất, tương tác với cô ấy một cách chân thành. Aris cũng dần tin tưởng, và tôi cảm nhận được sự trong sáng, tốt đẹp ẩn sâu trong cốt lõi của cô ấy, hoàn toàn không phải là mối đe dọa như nhiều người hiểu lầm.
Sự bình yên không kéo dài mãi. Bầu không khí tại Millennium dần trở nên căng thẳng, những tin đồn về Aris lan rộng, và Chủ tịch Tsukatsuki Rio—người luôn nhìn nhận vấn đề bằng lý trí lạnh lùng và an ninh tuyệt đối—đã chú ý. Cô ấy cho rằng sự tồn tại của Aris mang rủi ro tiềm tàng cho toàn bộ trường học và Kivotos, tiến hành cách ly và kiểm soát chặt chẽ. Bất bình bùng phát, kế hoạch Eridu được triển khai, thế nhưng cơ chế của nó lại vượt ngoài tầm kiểm soát, tạo ra nguy cơ đe dọa đến sự ổn định của khu vực và những người dân xung quanh.
Trong khoảnh khắc khó khăn đó, tôi không thể chỉ đứng nhìn. Tôi phối hợp cùng Sensei và các thành viên Bộ phận Phát triển Trò chơi, cùng các bạn khác sẵn lòng giúp sức để xây dựng một kế hoạch chu toàn. Vai trò của tôi là phân tích dữ liệu hoạt động của các thiết bị, hệ thống phòng thủ, điểm mạnh và điểm yếu trong bố trí lực lượng của Rio, cũng như dự đoán hướng phát triển của sự cố. Tôi đưa ra các đề xuất về đường đi hợp lý, cách giảm thiểu thương vong và thiệt hại vật chất, cũng như những điểm then chốt cần tập trung giải quyết để kiểm soát tình hình.
Khi xung đột thực sự bùng nổ, tôi đã tham gia vào trận chiến với tinh thần quả cảm, phối hợp nhịp nhàng với mọi người. Tôi sử dụng vũ khí và trang bị phù hợp với năng lực của mình, tập trung vào việc hỗ trợ đồng đội, phá vỡ các hàng rào kỹ thuật, tạo cơ sở để Sensei và các bạn có thể tiến vào trung tâm, đối thoại trực tiếp và giải cứu Aris. Mỗi đòn tấn công, mỗi bước di chuyển đều tuân theo nguyên tắc tôn trọng bản chất cốt lõi của câu chuyện, không làm thay đổi ý nghĩa sâu sắc mà tác giả muốn truyền tải, đồng thời thể hiện sự đóng góp chân thực của nhân vật Ahim.
Trận chiến diễn ra vô cùng căng thẳng, giữa những người cùng thuộc một ngôi trường lớn, có sự khác biệt về quan điểm nhưng đều vì mục tiêu tốt đẹp cho nơi này. Tiếng súng, tiếng máy móc va chạm xen lẫn những lời tranh luận, chứng cứ về tình bạn, về giá trị của cuộc sống và con người. Tôi tận mắt chứng kiến sự trưởng thành, lòng dũng cảm của các bạn trong Bộ phận Phát triển Trò chơi, sự kiên định của Sensei, và cả những lý do sâu sắc đằng sau hành động của Rio. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, hấp dẫn, vừa có sự đối đầu căng thẳng, vừa có những khoảnh khắc cảm động, lay động trái tim.
Khi mọi thứ dần đi vào ổn định, sự thật được phơi bày, Aris được công nhận đúng giá trị của mình, Rio cũng có những thay đổi trong nhận thức. Tôi đứng trong ánh nắng chiếu rọi của Millennium, cảm nhận sự thay đổi trong không khí, sự gắn bó hơn giữa mọi người.