Duyên âm
Trời về chiều đường phố Sài Gòn lại càng trở nên đông đúc . Từ ngã ba đường những phương tiện giao thông ùa ra chen lấn như hòa vào nhau. Tiếng còi xe bấm inh ỏi khiến dòng người cũng hối hả như không thông cảm cho một ai
Vừa từ nhà văn hóa quận đi ra , hòa mình vào dòng người đông đúc tôi cũng bon chen như cuốn vào họ . Đang đi thì có bàn tay vỗ vào vai , giật mình ngoảnh lại thì ra là anh Hoàng
Anh Hoàng là công an mới tốt nghiệp ra trường anh về Phường của tôi công tác. Lúc nãy ngồi trong nhà văn hóa tập văn nghệ thấy ánh mắt của anh nhìn tôi ,tôi biết anh có ý với mình và tôi cũng có cảm tình với anh . Tôi quay mặt ra chỗ đám bạn thân cười nói vui vẻ lơ đi ánh mắt anh đang nhìn ấy .
Ngồi cạnh anh Hoàng là anh Tú. Hai người là bạn thân với nhau vậy mà trong mắt tôi anh Hoàng trầm tính ít nói bao nhiêu thì anh Tú lại vui vẻ và hoạt bát hơn hẳn bấy nhiêu . Anh Tú ngồi bá vai anh Hoàng rồi nghêu nghao hát bài hát mà cả đội của chúng tôi sẽ phải thi với quận khác vào tuần sau
-Liên!
-Sao em đi nhanh thế ?
Quay mặt lại cười : Anh Hoàng !
Anh Hoàng :
- đi ăn kem với anh không?
- hôm nay thì không được em phải về nhà rồi
- Vậy hôm nào đi ăn kem với anh nha.
- Dạ..
- cho anh số điện thoại của em đi. Biết nhau lâu rồi mà anh chưa có số dt của em đấy.
Mỉm cười rồi đọc cho anh số dt của mình
. Thường ngày ai xin số dt tôi cũng khước từ nói họ cho tôi số của họ để lát về tôi sẽ gọi lại sau , nói là tôi sẽ gọi lại sau chứ thật ra tôi sẽ chẳng gọi cứ để vậy chẳng bao giờ nhớ tới , vậy mà không hiểu sao hôm nay tôi lại ngoan ngoãn nghe lời anh mà đọc số điện thoại của mình cho anh như vậy. Đọc nhanh dãy số nghĩ anh sẽ chẳng thể nào nhớ nổi số điện thoại của tôi đâu. Vậy mà về đến nhà vừa ngồi bệt xuống ghế sofa thì thấy tin nhắn hiện ra
Em về nhà chưa ? Anh Hoàng nè
Mỉm cười pha chút ngạc nhiên vì anh nhớ được số điện thoại của tôi . Tôi nhắn lại
- Em về nhà rồi anh.
Chưa kịp bỏ điện thoại xuống bàn thì tin nhắn lại đến
- Vậy anh yên tâm rồi, tối anh nhắn tin cho em nhé.
-Dạ.
Tắm táp cơm nước xong lên phòng bắt đầu học bài.
Trong bóng tối yên tĩnh những con chữ nhảy múa làm tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Trong cơn mơ tôi thấy anh Hoàng đang mỉm cười với tôi . Ánh mắt của anh nhìn tôi như tiếc nuối điều gì mà không nói ra được. Anh nhìn tôi tôi nhìn anh. Hai ánh mắt nhìn nhau. Bỗng tôi nhìn thấy áo anh bắt đầu có vết máu chảy ra. Tôi hoang mang sợ hãi hét lên thì giật mình tỉnh dậy. Nhìn đồng hồ lúc này đã là 12h đêm. Thì ra chỉ là giấc mơ. Tôi thu dọn sách vở rồi đi xuống nhà , lướt qua phòng ba mẹ và các chị tôi khẽ đóng cửa rồi đánh răng lên giường đi ngủ.
hôm sau đến nhà văn hóa tập văn nghệ Không khí hôm nay hơi lạ. Bỗng Nhung tiến lại gần ghé sát vào tai tôi Nhung nói : anh Hoàng chết rồi!
Tôi phá lên cười : con điên này , mày giỡn kiểu gì vậy , tối qua tao và anh Hoàng còn mới nhắn tin với nhau mà.
Nhung nghiêm mặt nói : hôm qua anh Hoàng bị tai nạn chết lúc 12h đêm. Đêm hôm qua mọi người không ai dám báo cho mày sợ mày bị sốc vì hôm nay mày còn phải đi thi.
Rụng rời chân tay tôi lấy điện thoại ra gọi vào số máy của anh . Bên kia đầu dây là giọng ba anh cất lên : nó đi vào đêm qua rồi con ạ
Tất cả bọn tôi vội vàng vào nhà xác gặp anh lần cuối.
Lúc nhìn thấy anh nằm đó tim tôi nhói đau bao lời luyến tiếc chưa kịp nói gì.
100 ngày mất của anh . Tôi và mọi người hẹn nhau lát cùng qua nhà thắp cho anh nén nhang thì mệt quá tôi ngủ thiếp lúc nào không hay. Trong mơ tôi thấy anh . Anh mặc một chiếc áo sơ mi mầu trắng và mỉm cười nói với tôi anh nói :
Liên, em vô nhà thay quần áo đi rồi anh chở em đi ăn kem.
Trong mơ tôi vẫn nhớ mình nói với anh : ủa anh Hoàng , anh chết rồi mà sao anh lại về được đây
Anh nói : về vẫn được mà, anh phải về để thực hiện lời hứa chở em đi ăn kem chứ. Anh không về anh sợ em chờ anh.
Trong thần thức tôi biết anh đã chết vậy mà không hiểu sao tôi vẫn leo lên xe anh ngồi như bị thôi miên.
Ngồi trên xe anh chở nhìn ra đường phố nơi đây nhà cửa tuy san sát nhau nhưng hình thù của cảnh vật không được rõ nét như ở Trần gian. Không khí cũng mờ ảo giống như là có lớp sương khói bao quanh . Đang ngồi bỗng tôi thấy lạnh hết cả sống lưng tôi nói :
- Anh Hoàng , sao em thấy lạnh sống lưng quá.
Anh quay lại nói với tôi : không sao đâu, em quay đầu lại chào bà í một câu đi.
Quay đầu lại một khuôn mặt hình lưỡi liềm dí sát gờm gờm tôi chằm chằm.
Rùng mình ôm chặt lấy anh.
Anh nói : bà ta đi rồi
Anh nắm chặt bàn tay tôi Anh nói :
Liên, anh thích em em có muốn làm bạn gái anh không ?
tựa đầu sát vào lưng anh chỉ cảm giác thương thương mà thôi.
Đến trạm xe buýt , anh nói tôi xuống xe đợi anh, anh đi gửi xe rồi anh sẽ quay lại ngay
Ngoan ngoãn bước xuống xe đứng đợi . Xung quanh bao bóng người qua lại nhưng dường như tôi không nhìn rõ được hình hài của họ . Đợi một lát thì anh tới , Anh nói : chuyến xe búyt đến rồi
. Anh lên xe nói : lên đây, lên đây anh đưa em đi .
Vừa nắm lấy bàn tay lạnh toát của anh định bước lên thì có một bàn tay giữ tôi lại. Đó là anh Tú anh nói :
Hoàng , mày tha cho Liên đi, Liên nó còn nhỏ nó còn phải đi học.
Mày cầm lấy tiền bạc này mà chia cho mọi người trên xe. Mày yên tâm mà đi đi, Liên có tao lo cho nó .
Hoàng buông tay tôi ra rồi nói : Liên ở lại với Tú nhé, nói xong anh quay ra nói với anh Tú :
mày chăm sóc Liên thay tao nhớ thôi tao đi đây.
Bật tỉnh dậy thấy người ướt đẫm mồ hôi ngồi bên cạnh tôi là anh Tú đang nắm tay tôi lay dậy y trong mơ . Anh và mẹ tôi nói : lúc anh qua nhà đón tôi sang nhà anh Hoàng thì thấy tôi nằm bất động dưới đất, gọi mãi mà tôi không trả lời anh gọi ba mẹ tôi về mẹ định đưa tôi đi bệnh viện thì mẹ thắp nén nhang trên bàn thờ tổ tiên gần đó. Mẹ khấn gia tiên mong độ trì cho tôi vượt qua kiếp nạn này.
Vừa khấn xong thì tôi bật tỉnh dậy người ướt đẫm mồ hôi.
Sau này tôi và đám bạn mới nghe anh đội trưởng của anh Hoàng kể lại rằng trong cơ quan anh Hoàng chơi thân nhất với anh Ba đội phó . Hôm 100 ngày mất của anh , ngoài rủ tôi ra thì anh còn có hiện về rủ thêm anh Ba đi cùng. Anh Ba thần trí mạnh hơn tôi anh nói : mày đi đi, tao còn ba mẹ già với vợ con còn phải lo. Tao không đi được . Nói rồi anh Ba ôm anh Hoàng chào anh lần cuối. Anh Hoàng tan vào lớp sương khói mở ảo rồi biến mất luôn. Kể từ đó tôi không bao giờ mơ thấy anh nữa.
Sau này tôi và anh Tú cũng lấy nhau thật nhưng tình duyên lận đận tôi và anh cũng phải chia xa . Đi coi khắp nơi ai cũng bảo tôi bị Duyên âm.
Truyện ngắn viết vui thôi chứ đôi khi ngẫm ma và người liệu ai đáng thương hơn ai . Ma cũng như người ng cũng như ma cũng đau khổ cũng lưu luyến để rồi cố chấp ko luân hồi vất vưởng lại làm ma.