Khải Vương và Lãnh Liên ngồi trên ghế đá công viên, đêm nay trời đêm ít sao hơn hẳn mọi ngày......Cả hai cứ ngồi lặng yên không ai nói với nhau Lời nào ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên nửa kia của mình trong một ngày cuối tuần mát mẻ....
- "Chán thật sự luôn ấy". [ Lãnh Liên vừa nói vừa ngước nhìn lên khoảng không của bầu trời sao xa xăm]. "Ước em có một người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui..."
- "Anh nghĩ chúng là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao...." [ Khải Vương vẻ mặt chán nản nói cả hai im lặng một lúc lâu]
- "Này! Em có một ý kiến, hãy chơi một trò chơi đi!" [ Lãnh Liên nói]
- "Trò chơi gì cơ???"
- "Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, hẹn hò yêu đương 100 ngà, .anh nghĩ sao??"
-" .....Được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng không có kế hoạch gì cả". [ Khải Vương trả lời]
- "Hì hì, sao cứ như đây là điều anh mong đợi vậy, hì.. thế hôm nay hẹn hò buổi đầu tiên của chúng ta đi...Anh muốn đi đâu nào??"
- "Em nghĩ sao về một bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem một bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu..."
- " Vậy cũng được đi luôn đi ,mình đi thôi cũng sắp hết ngày rồi còn đâu"
Khải Vương và Lãnh Liên đi xem phim...
Buổi hẹn hò đầu tiên không có gì đặc biệt, vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang người yêu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.
Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Khải Vương mua cho Lãnh Liên một con gấu bông rất xinh......
Ngày thứ ba Lãnh Liên rủ Khải Vương đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung một cây kem và bạn của Lãnh Liên không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau.
Ngày thứ sáu, cả hai leo lên một ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Khải Vương bảo Lãnh Liên nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Lãnh Liên ước....
Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Lãnh Liên túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..
Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua một ngôi nhà mà lần trước bạn của Lãnh Liên nói có một bà thầy bói hay lắm...Lãnh Liên rủ Khải Vương vào xem thử...Bà ta nói với cả hai: "các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà
Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng.
Ngày thứ 99, Khải Vương nói chỉ muốn có một ngày đơn giản....Khải Vương đèo Lãnh Liên đi loanh quanh và vào công viên ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 00h.
1 giờ 23 phút
- "Em khát quá" [ Lãnh Liên mè nheo]
- "Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??"
- "Mua cho em một chai nước khoáng đi"
1 giờ 45 phút
Lãnh Liên ngồi chờ Khải Vương đã quá 20 phút, Khải Vương đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Lãnh Liên:
- "Này em, vừa rồi ở ngoài kia có một người bị ôtô đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh không nhầm thì đó là bạn của em"
Lãnh Liên chạy đi theo anh chàng lạ, đến một chiếc xe cứu thương...Lãnh Liên thấy Khải Vương mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Lãnh Liên lên xe và đến bệnh viện với Khải Vương.........Lãnh Liên ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ.
11 giờ 55 phút trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra:
- "Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được một lá thư trong túi áo của anh ấy."
Bác sỹ đưa bức thư cho Lãnh Liên và dẫn cô vào thăm Khải Vương vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Lãnh Liên có thể nhìn thấy Khải Vương rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có một cái gì đó thanh thản....Lãnh Liên bóc bức thư ra và đọc.
" Liên Liên à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là một cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là không được nghĩ đến gì khác ngoài một trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em một điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Lãnh Liên, anh yêu em!!!"
11 giờ 58 phúc
-"Khải Vương" [ Lãnh Liên bật khóc nức nở, tim như ai bố nghẹn nói trong nước mắt]
-"....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng không..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh không thể bỏ em như vậy được ..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh..."
Đồng hồ chỉ 12h chiều
....tim của Khải Vương ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!
Lãnh Liên gào khóc cứ như đang cố gọi nếu kéo sự mất mát này, tại sao lúc còn bên nhau họ không thể mạnh dạng tỏ bày để giây phút cuối này hối tiếc liệu có còn cơ hội.
Khải Vương vừa mới xây lên trong lòng Lãnh Liên một vườn hoa vừa chốn nở, sao nhẫn tâm làm nó héo tàn nhanh như vậy.. Từ ngày Khải Vương đi Lãnh Liên vẫn không tin được sự thật này, vẫn ghế đá cũ ngoài công viên, vẫn bầu trời sao, nhưng bên cạnh không còn anh nó còn cô đơn, đau lòng, tủi thân và đáng sợ hơn nhiều so với trước đây chưa có người yêu.. Lãnh Liên lẩm bẩm : "Vương vô tâm, đi rồi nhớ mỉm cười vui vẻ. Nơi đây em sẽ sống hạnh phúc như ngày ta bên nhau, nhớ anh!"...