Đêm tối tịch mịch , mưa bão nổi lên . Hạt mưa nặng nề rơi xuống lại có chút cuồng táo nổi lên thanh âm va chạm . Mưa như giận dữ lại như vì người mà bi , vì người mà khóc. Khi bóng đêm cùng mưa bão hoà hợp là lúc , một tiếng cười vang vọng trong không gian của đêm tối là phá lệ rõ ràng . Nó như vậy đau khổ , là như vậy bi thương tuyệt vọng , là như vậy không tự giễu không chút sinh cơ.
" Hahahahha....."
" Là ta sai rồi , Hàn Tử Dạ ta thật sự sai rồi ."
" Ta không nên ái ngươi , không nên yêu ngươi đến mù quáng ."
" Tình yêu này của ta là sai lầm ."
" Hàn Tử Dạ , ngươi lúc trước không phải nói ta tiếp cận ngươi là có mục đích sao ."
" Đúng vậy , là có mục đích . Nhưng cái mục đích kia nó chỉ là ái ngươi , chỉ là có thể lấy ngươi tâm , để có thể ở bên cạnh ngươi , giúp đỡ ngươi mà thôi ."
"Ngươi có biết hay không , Hàn Tử Dạ . Ngươi lúc trước nói ta không biết phản kháng , đến người khác sỉ nhục mà ta cũng không phản kháng là sai rồi ."
" Không phải ta không biết phản kháng . Mà nếu người dám sỉ nhục ta là người khác thì bọn chúng đã sớm chết rồi . Nhưng người đó lại là ngươi , ta không động thủ được ."
" Chính là Hàn Tử Dạ , ngươi thật sự quá vô tình . Ta chính là vì người mười năm trước một câu nói mà đến ."
" Hahahaha ....."
" Thật buồn cười , mười năm trước ngươi mới bao lớn chứ , ta mới bao nhiêu tuổi chứ . Lúc đó ta cùng ngươi mới chỉ mười ba tuổi thôi ."
" Ta không nên vì lời nói của một cái tiểu hài tử chờ đợi ngươi mười năm. "
" Hahhahah ...."
" Hàn Tử Dạ , ngươi làm được thật tốt . Tất cả đều là ta sai rồi . Mà ta cũng thật sự mệt mỏi rồi ."
" Như vậy, ta nên sửa lại sai lầm của mình , nên cho chính mình nghỉ ngơi , cho nên từ bây giờ chở đi ..."
".....Trên giới này sẽ không còn một cái yêu ngươi đến mù quáng , yêu đến chính mình mệnh cũng không cần nữ nhân nữa ."
" Bởi vì......."
" ....Nàng có thể vì người che lấp đi chính mình kiêu ngạo , bỏ đi chính mình địa vị . Hóa thân thành một cái bình phàm người để ở bên cạnh ngươi ."
" Nàng có thể đau khổ chờ ngươi mười năm ."
" Nàng có thể vì cứu ngươi lấy ra đồ vật mà nàng hàng trăm thủ hạ lấy mệnh đổi về làm giao dịch ."
" Nàng có thể vì người mà làm mọi thứ , nhưng là ngươi không nên chà đạp nàng tôn nghiêm . "
" Ngươi không nên chạm đến nàng giới hạn cuối cùng , không nên chơi đùa trên tình cảm của nàng ."
" Không nên làm nàng trái tim dần dần vỡ nứt đến tan nát không còn một mảnh ."
" Ngươi biết sao , trái tim của một người con gái a , nó dù có cứng cỏi đến đâu thì khi tan vỡ cũng khó mà lành lại được . Mà ngươi thật là làm được rất tốt . Ngươi có thể làm nó vỡ đến thành bột phấn rồi . "
" Cho nên , Hàn Tử Dạ . Tạm biệt ."
" Thế giới này giờ đây không còn có một cái yêu ngươi mù quáng nữ nhân nữa rồi . Ta nên trở về chính mình trước kia sinh hoạt thôi . Chỉ mong kiếp này đừng gặp lại. "
Nói xong một đoạn thật dài lời nói , nàng quanh thân khí chất thay đổi . Một thân lạnh băng nguy hiểm hơi thở thay thế cho trước kia nhu hòa ấm áp hơi thở lại không có một chút không khỏe cảm .Tựa như nàng vốn dĩ là như vậy nhưng lại bị che lấp đi . Nàng tựa như là một con vì chính mình bạn lữ cất dấu chình mình răng nanh sắc nhọn , buông bỏ mọi phòng bị .Nhưng nàng giờ đây bị bỏ rơi , tâm đã lạnh , hơi thở liền càng thêm lạnh băng vô tình . Nàng đang trở lại chính mình một mình sinh hoạt . Là một con ngủ đông dã thú thức dậy . Xoay người rời đi trong đêm tối mưa bão , đã không có lưu luyến cũng không còn bi thương . Như nàng chưa từng đến nơi này , người lúc nãy nói cũng không phải nàng .
Nàng nắm giữ thế giới một nửa mạch máu kinh tế . Nàng ở hắc đạo có thể hô mưa gọi gió . Mọi người gọi nàng là Tử Thần . Ai cũng nói nàng thị huyết vô tình lại ai có thể nghĩ nàng có lúc vì tình mà bi . Vì tình mà lầm bước .
Thân hình nàng dần dần dung nhập vào bóng đêm để lại một chiếc màu đen xe hơi lưu lại giữa đường .
Trong xe , Hàn Tử Dạ dựa nghiêng vào trên ghế dựa , ra hiệu cho Lãnh Kiêu lái xe . Hừ lạnh một tiếng rồi nhắm lại mắt. Hắn không biết chính mình hiện tại cảm xúc là cái gì . Chỉ biết là tâm tình rất khó chịu lại bắt không đến sâu xa cảm xúc .
Qua một lúc , trong xe yên tĩnh dị thường . Lãnh Kiêu lấy hết dũng khí mở miệng :
" Lão đại , như vậy Mạc tiểu thư là thật sự đi rồi không trở lại nữa sao."
Hắn nhìn ra nàng đối lão đại ái không phải giả . Không chỉ hắn mà bọn hắn đều nhận ra nàng ái không giả chỉ là lão đại luôn coi là nàng làm như vậy vì có mục đích . Lão đại lần này làm như vậy hắn cảm thấy có chút quá đáng nhưng là hắn cùng Mạc Tử Khuynh cũng không thục nên cũng không có bao nhiêu bất đồng .
" Nàng lúc trước không phải luôn là có một khoảng thời gian rời đi mấy ngày sau đó lại tự quay trở lại sao . Nếu đã rời đi vậy tốt nhất ." Trầm thấp từ tính thanh âm vang lên mang theo một chút không rõ nhưng lại bị che lấp đi . Mười năm trước cái kia nữ hài là nàng sao . Lúc đó nàng cứu hắn , hắn bên người không có vật gì để báo ơn . Liền như vậy nói nàng chờ hắn lớn lên sẽ cưới nàng . Mà nàng lúc đó chỉ cười không nói , hắn cho rằng nàng đã quên hắn . Ai ngờ một năm trước hắn gặp nàng , nàng lấy thân phận hợp tác liền vẫn luôn ở hắn bên cạnh .Chính là bây giờ nàng mới nói này đó , tại sao chứ. Mà thôi , lúc nhỏ lời nói ai sẽ tính đâu chứ , hắn lúc đó vô tri ,cho dù nói hắn cũng sẽ không thật sự cưới nàng . Giờờ nàng có đi rồi cũng chẳng sao , hắn đối nàng không có cảm tình mà .
Nhưng là Hàn Tử Dạ đánh giá sai hắn tâm .Tuổi nhỏ tuy vô tri nhưng mười ba tuổi người tuy vô tri lại là nhất chân thật , ý nghĩ tự nhiên cũng là nội tâm muốn rồi . Tuy nhạt lại không phải không có . Nó nhạt đến chỉ có hình ảnh , ký ức và một chút nhớ mong không rõ ràng nhưng lại có .
Một tuần sau .....
Biệt thự của Hàn Tử Dạ lạnh băng . Đã một tuần , hắn không thấy nàng bóng dáng . Hắn biết , nàng không có trở về ý định , nàng hôm đó lời nói là thật . Nàng thật sự rời đi . Mà hắn không phải nên vui vẻ sao . Tại sao lại buồn như vậy , như vậy khó chịu . Trong biệt thự hắn lại như vậy thường xuyên ảo giác thấy nàng bóng dáng . Có đêm , hắn mất ngủ vì mơ thấy nàng , mơ thấy nàng tối hôm đó lời nói.
Một tháng thời gian trôi qua....
Hàn Tử Dạ hiện tại rất khó chịu , thống khổ , hối hận . Một tháng thời gian nói dài không dài , nói ngắn không ngắn nhưng lại đủ để hắn thấy được chính mình tâm . Hắn đau khổ , hắn hối hận rồi . Hắn thử đi tìm nàng tin tức nhưng mọi thứ vô ích . Nàng như bốc hơi khỏi thế giới . Không nơi nào có nàng dấu vết , nàng tên . Cứ như thể nàng chưa từng xuất hiện vậy.
______________
Nếu muốn nói bạn cuộc đời là do bạn nắm giữ vậy trên thế giới này lại có bao nhiêu người có thể nắm giữ chính mình tâm . Lại có bao nhiêu người có thể biết rõ chính mình nhất mong muốn là gì . Lại có ai có thể chắc chắn mình không vì yêu một ai đó mà đau khổ . Nếu như vì bạn được người kia theo đuổi , luôn cảm thấy người kia là bạn phiền phức mà không nhận thấy được bạn đã yêu người kia thì bạn hãy thử xem lại chính mình cảm xúc , sớm tỉnh lại đi . Đừng để khi mất đi rồi mới biết người kia đối bạn có bao nhiêu quan trọng .