Từ nhỏ tui có 3 điều ước mà bản thân mong muốn nhất cuộc đời. điều 1 là đc làm đầu bếp. điều 2 là đc nuôi cá. điều 3 là có một gia đình trọn vẹn Như khi tui ra làm phụ bếp vì ko có tài năng làm việc chậm nên ko ai giao việc gì toàn bắt tui rửa chén từ đầu bếp trở thành phụ bếp rửa chén.Tui luôn cố gắng rửa chén cố gắng cười như đêm tui khóc vì mình là thứ vô vụng trong bếp ai cũng né ko giáo việc cho mình sợ mình làm hỏng . Nhiều lúc anh chị bếp bảo tui bỏ nghề bếp đi hoặc so sánh tui với người mới tới khiến mình tuyệt vọng . Tui giỏi nhất ngoan cố ko buông bỏ nghề bếp vì tụi yêu nó như tui ko giỏi về nó cứ đi làm phụ bếp là sẽ bị bắt rữa chén ko cho làm bếp và lại câu nói bỏ nghề bếp đi khiến mình tuyệt vọng . Lại thêm trận dịch khiến mình thất nghiệp khiến mình nhốt 6 tháng ở nhà ko đi đâu.Mình suy nghĩa mình có nên bỏ bếp hay ko như mình có thể bỏ gia đình vợ con và cá cảnh hy sinh tuổi trẻ để làm nghề bếp có khi 60 tuổi mình chỉ là một phụ bếp như mình ko hối hận chỉ mong gặp đc người có thể gặp đc người có thể giúp mình . Còn những người bếp ko thể chỉ mình mình xin lỗi vì làm họ thất vọng như với mình họ ko vĩ đại ko đáng để gọi là đầu bếp . Mình viết truyện này để gửi mình 40 năm sau dùng có thất bại nghề bếp cũng ko đc từ bỏ mãi mãi ko hối hận thân thể già đi như trái tim đập ko làm bếp thì mở quán cốc bán vẹn đường. Ko có vợ con thì có bóng làm bạn suốt cuộc đời tui của 20 tuổi ko bao giờ hối hận khi làm phụ bếp khi tuyệt vọng hãy nhớ niềm vui làm bếp gửi cậu của 40 năm sau khi còn sống hãy vui vẻ làm quan gửi cậu nụ cười của tuổi 20