Đến tận bây giờ tôi vẫn không dám tin đó là sự thật, dù có nghe mọi người nói hàng trăm hàng ngàn lần. Mới ngày hôm trước thôi, anh còn dỗ dành tôi bằng đủ thứ giọng ngọt ngào để "xí xóa" chuyện đến đón tôi trễ. Vậy mà...
Giờ đây anh nằm bất động, hai mắt nhắm nghiền. Anh đã chìm vào giấc ngủ mãi mãi... Anh sẽ chẳng bao giờ tỉnh dậy để nói chuyện, dỗ dành, ôm tôi thật chặt vào lòng như trước nữa..
Anh và tôi yêu nhau được gần 1 năm rồi. Anh hơn tôi 2 tuổi. Anh cũng là mối tình đầu của tôi và tôi chưa bao giờ thấy có người con trai nào tuyệt vời hơn thế. Anh vui tính, tình cảm và rất chiều tôi. Bố mẹ tôi rất quý anh và bố mẹ anh cũng vậy. Các bác hay bảo anh chở tôi về nhà ăn cơm và coi tôi như con cái trong nhà.
Nhưng niềm hành phúc của tôi sao ngắn ngủi quá!
Thế giới dường như sụp đổ hoàn toàn khi tôi nhận được cuộc điện thoại của mẹ anh...
- T bị tai nạn rồi cháu ạ..
- Dạ?!? Có nặng lắm không hả bác? Anh ấy đang ở viện nào hả bác??
-....
- Bác trả lời cháu đi!! Làm ơn mà...hức..hức
Tiếng sụt sùi của mẹ anh bỗng vang lên trong điện thoại vẫn không làm cho cái đầu "u tối" của tôi bừng tỉnh. Lúc đó, tôi chỉ cảm thấy rằng đã có một chuyện rất khủng khiếp xảy ra. Tôi có gắng loại bỏ những ý nghĩ tiêu cực nhất trong đầu tôi.
Tôi vội vã chạy đến những bệnh viện có khả năng có anh ở trong đó nhất với chiếc điện thoại đang rung chuông liên tục, lúc đó tôi không còn nghĩ được gì ngoài việc đi tìm anh và lục tung cả cái bệnh viện đó lên với hi vọng sẽ tìm được anh nhưng... không có anh trong đó. Chỉ còn lại một bệnh viện cuối cùng, tôi đứng phòng cấp cứu, tay run run mở ra.. nhưng cũng không có, tôi suy sụp hoàn toàn mùi thuốc sát trùng xộc lên khiến cho tôi có cảm giác buồn nôn, bỗng chiếc điện thoại của tôi lại rung lên lần nữa, tôi nhận ra rằng đã có người gọi vào điện thoại tôi rất nhiều lần. Lúc đấy, tôi không nghĩ gì nhiều, chỉ vội bắt máy:
- A..alo
- N đó hả cháu? mau..mau đến bệnh viện XXX đi cháu, T nó muốn nhìn thấy cháu...
Cùng lúc đó, tôi nhìn thấy bố anh. Bố anh đến và dẫn tôi đi lòng vòng qua các tầng, các dãy nhà của bệnh viện. Tôi cảm thấy sợ khi nhìn vào khuôn mặt dường như đã già đi chục tuổi của bác ấy. Anh nằm trong một căn phòng nhỏ, dáng vẻ như đang chìm vào một giấc ngủ sâu. Mẹ anh gục xuống giường và khóc...
Loáng thoáng bên tai tôi là tiếng bố và mẹ anh nói. Tôi chẳng thể nghe nổi từ nào ngoài từ "đến trễ rồi"... Mọi thứ xung quanh bồng bềnh, tôi ngã xuống và anh đỡ lấy tôi.. Cách anh cười với tôi thật tươi..
Một tuần tiếp theo, tôi không làm được gì ngoài việc nằm im ở trên giường. Tôi không ý thức được những việc gì đang diễn ra quanh mình.. Bố, mẹ, em trai thay phiên nhau chăm sóc tôi. Tôi được uống thuốc an thần mỗi ngày để tránh những cơn xúc động. Mẹ tôi ôm lấy tôi mỗi tối, thì thầm động viên tôi. Nhưng tôi chẳng nghe thấy gì hết, chẳng tin gì hết... Anh vẫn đang mỉm cười ở cạnh tôi mà..
Mọi người đến thăm tôi rất nhiều, cả bố mẹ anh nữa... Đáng lẽ, tôi phải là người động viên hai bác nhưng chính hai bác lại là người động viên. Mọi người ai ai cũng bảo: " Cố gắng lên cháu, mọi thứ dần sẽ nguôi ngoai thôi!". Nhưng đâu ai biết, chính mỗi lời động viên lại là một con dao đâm thẳng vào trái tim đang tan nát của tôi.
Nhưng liệu tôi có "nguôi ngoai" được không?!? Tôi đang mang trong mình "giọt máu" của anh. Lúc này, tôi chẳng còn thời gian để trách mình khờ dại, ngốc nghếch hay gì gì nữa. Nỗi buồn mất anh cào xé trái tim tôi và cái thai đang lớn lên từng ngày làm tôi gần như kiệt sức. Trước khi mất, anh cũng đã biết chuyện. Anh không muốn tôi bỏ cái thai. Dù anh cũng đang đi học, chúng tôi chưa thể làm gì để tự trang trải cuộc sống, nhưng anh đã hứa với tôi là sẽ nói chuyện với bố mẹ. Nếu được thì chúng tôi làm đám cưới sớm. Điều quan trọng nhất, tôi cảm nhận được trong quyết định đó của T là anh không muốn làm tôi bị tổn thương.
Anh bảo: "Em đừng lo. Đã có anh ở đây để em dựa vào rồi!".
Giờ đây tôi biết dựa vào ai? Người đã đi trước khi kịp thực hiện lời hứa. Tôi không dám nói với bố mẹ. Liệu bố mẹ có chịu nổi cú shock này không? Và tôi phải làm gì bây giờ?
Tôi không có đủ can đảm để bỏ đi cái thai này. Nó là một phần của anh... Nhìn dáng vẻ lặng lẽ của bố mẹ anh trong căn nhà vắng vẻ càng làm cho tôi thêm đau lòng. Bố mẹ anh hẳn sẽ nguôi ngoai một chút khi biết tôi đang mang giọt máu của anh.
Nhưng nếu tôi sinh đứa bé thì mọi chuyện rồi sẽ ra sao? Dù sao, tôi vẫn còn trẻ... Mọi ý nghĩ cứ quay cuồng trong đầu tôi. Tôi cảm thấy bất lực và mệt mỏi. Giá như có anh ở đây thì mọi chuyện sẽ khác!!! Anh sẽ ôm tôi thật chặt... cái ôm đó khiến cho tôi như được động viên và an ủi biết nhường nào..
Bỗng tôi cảm nhận được vòng tay của anh, tôi thì như đang ngồi trong lòng anh, cảm giác thật ấm áp. Bất giác, tôi chìm vào giấc ngủ. Trong mơ, tôi nhìn thấy anh, anh đang vẫy tay với tôi... Tôi hét to và xà vào lòng anh..
- Em biết anh chưa chết mà!!
- Không N ạ! Anh đã chết rồi, đây chỉ là linh hồn của anh mà thôi..
- không em không tin!! em đang ôm anh còn gì
- Hãy nhìn lại đi, em đâu có chạm được vào anh.
Đúng thật, tôi không chạm được vào người anh, nãy giờ tôi chỉ đang ôm khoảng không mà thôi. Những lời anh nói như đang đưa tôi về thực tại
- Anh biết em đang rất đau lòng, nhưng anh mong em quên anh đi và sống tốt cuộc sống của mình
- Em không quên anh được!!
- Vậy em hãy coi cái thai là anh, hãy chăm sóc tốt cho nó nha
Anh nhẹ nhàng mỉm cười với tôi và dần biến mất
- Không T ơi!! đưa em theo với!!
- Hãy sống tốt hơn nếu em thương anh
- Khônngggggggg
-
-
-
-
-
-
-
-N ơi!! tỉnh dậy đi con!! N!!
Tiếng gọi của mẹ tôi kéo ngược tôi về thực tại. Nhìn dáng vẻ lo lắng của mẹ tôi xót lắm. Có vẻ tình trạng của tôi đã làm anh ấy lo lắng rồi. Tôi lấy hết can đảm để nói cho mẹ về cái thai trong bụng. Mẹ không những không giận tôi mà còn khuyên tôi không nên bỏ đứa bé..
Vài ngày sau, bố mẹ anh và gia đình tôi đã biết hết chuyện. Họ rất vui mừng, Bố mẹ anh nhận tôi làm con dâu cho dù anh đã ra đi khi chưa kết hôn với tôi.
Một vài năm sau, con của tôi và anh cũng được 3 tuổi rồi. Tôi đứng trước ngôi mộ của anh và thầm nói:
- Hiện tại em đã ổn rồi và đang có một cuộc sống hạnh phúc bên con của chúng ta đấy!! Đây là điều anh muốn đúng không?
Trong tiếng gió xào xạc lại lần nữa vang lên tiếng của anh.
- Ừm, anh có thể yên tâm rồi
Tôi mỉm cười với anh trong những giọt nước mắt đang chảy giàn giụa. Anh nhẹ nhàng hôn lên trán tôi và lần nữa rời đi. Có lẽ từ giờ anh sẽ luôn ở trên cao và phù hộ cho mẹ con tôi.
"Còn tôi thì không thể yêu thêm một ai nữa ngoài anh"
HẾT.