Em gái cõng búp bê
Ra vườn ngắm anh đào
Búp bê òa khóc gọi “mẹ ơi”
Chim nhỏ trên cây cười ha hả
Búp bê à búp bê sao lại khóc?
Có phải nhớ mẹ rồi không?
Búp bê à búp bê đừng khóc nữa
Có tâm sự gì thì nói với tớ đi
Trước đây tớ cũng có gia đình
Có ba có mẹ yêu thương
Một hôm ba say rượu
Cầm búa đi về phía mẹ
Ba chém thật nhiều nhát
Máu tươi nhuộm đỏ tường
Đầu mẹ lăn dưới đất
Mắt mẹ vẫn nhìn tớ
Ba ơi mẹ ơi vì sao thế?
Sau đó ba bảo tớ giúp ba
Bọn tớ chôn mẹ dưới tàng cây
Sau đó ba lại cầm búa lên
Lột da tớ làm búp bê.
*Bài đồng dao trên khá nổi tiếng và có nhiều phiên bản, phiên bản thịnh hành nhất chính là câu chuyện về cô bé tên Bắc Thôn Ngọc Thượng, con của một vị tướng quân với vợ nhỏ. Lúc nhỏ Ngọc Thượng rất xấu, đến khi lớn lên vẫn còn xấu. Cho dù là ba mẹ cùng em gái cũng không thích cô cũng không muốn gần gũi cô bé, bởi vì thời đó "xấu xí" bị xem là một "căn bệnh truyền nhiễm"... Ngọc Thượng vì thế thu mình lại, người bạn duy nhất chính là con búp bê mặt cười, cô ôm nó suốt ngày.
Đến năm 15 tuổi diện mạo vẫn không thay đổi, cô bé tự ti rơi vào tuyệt vọng, treo cổ tự sát trong phòng mình. Bởi vì từ nhỏ xa lánh mọi người nên không ai phát hiện cô đã chết. Đến khi tóc rơi xuống sàn, váy trắng biến thành màu đỏ sẫm, mẹ cô bé cũng phát hiện. Mẹ cô gào khóc thảm thiết, sau khi làm đám tang cho con gái, bà vẫn không sao quên được cảnh tượng đó, bà đổ tất cả lỗi lầm lên đứa con gái thứ 2. Sau đó bà u uất lâm bệnh nặng và qua đời ở tuổi 30. Trước khi chết bà vẫn ôm búp bê cười của Ngọc Thượng và nói rằng sẽ đi tìm con gái.