[ Truyện Ngắn] Tao Không Kịp Nói Thích Mày
Tác giả: Ngữ Ngôn Tỷ Tỷ
Ánh đèn sân khấu nhấp nháy cùng tiếng nhạc xập xình của quán bar khiến đầu óc nó quay cuồng . Nó day day trán rồi đeo cái cặp lên vai , bước ra ngoài . Nó vừa đẩy cánh cửa ra , một bàn tay to lớn kéo nó lại , giọng nói cổ hét lên bên tai nó :
- Mày đi đâu đấy , Dạ Hân ? [Nó quay người , nheo mắt nhìn người đối diện] . Là Lâm Nhân thằng bạn ngồi cùng bàn với nó . Nhận ra hắn , nó cười cười rồi đáp :
- Về chứ đi đâu ?
- Đang vui sao về ?
- Tạo mệt .
- Ờ .
Thằng bạn cùng bàn buông bàn tay nó ra , nó đẩy cửa tiếp tục bước ra bên ngoài . Ở ngoài quán bar ồn ã ấy , không khí tĩnh lặng và dễ chịu hơn một chút . Ánh đèn ban đêm cũng có đôi chút mờ ảo , lấp lánh , nhưng lại khiến đôi mắt nó thoải mái hơn .
Về đến nhà , nó thả phịch người xuống chiếc giường êm ái.Nó ôm chầm lấy con gấu bông trên giường sung sướng , về nhà quả thật rất dễ chịu . Nó mò cái điện thoại không biết đã ném ở chỗ nào , có một tin nhắn mới . Nó mở tin nhắn , cảm thấy hơi lạ , thằng bạn cùng bàn chả mấy khi nhắn tin cho nó , vậy mà hôm nay tin nhắn của tên đó lại có chút kì kì .
- Tao muốn nói với mày một chuyện . Mày nói xem tao có nên nói cho mày biết không ?
- Mày bị điên à ??? Cái đó sao lại hỏi tao chứ ? [Nó nhanh chóng rep lại tin nhắn ]
- Không . Tao hỏi nghiêm túc đấy .
- Tao chịu mày rồi . Muốn nói gì nói đi .
- Hứa với tao là mày biết rồi thì không được bơ tạo .
- Lắm chuyện . Cứ biết thế .
- Hứa đi .
- Mệt mày nhỉ ? Mày rắc rối lắm chuyện thế này từ bao giờ thế ? Thì tao hứa , được chưa ?
- Ừk.. . [Nó suýt khóc . Nó đã hứa rồi mà tên bạn cùng bàn đáng ghét vẫn chỉ rep lại một tiếng “ Ừ ” cụt lủn] .
Mặt nó nghệt ra nhìn cái điện thoại , miệng chuẩn bị buông mấy câu chửi rủa . Chuông tin nhắn lại reo , tin nhắn từ hắn khiến cơn bực dọc trong nó hạ xuống , nhưng khi đọc rồi . Nó lại á khẩu .
- Dạ Hân . Tao thích mày ....
Vẫn còn nhớ cái hồi chân ướt chân ráo lúc mới vào trường , hắn hiền khô ,đến cả việc mượn nó cái bút hay cái thước cũng hỏi han rất nhẹ nhàng , rụt rè . Nhưng rồi lâu dần , có lẽ do quen chỗ , cũng có thể do nó quá hiền mà hắn lấn tới . Suốt ngày cãi nhau , chửi nhau ầm ĩ . Nó vẫn còn nhớ sáng hôm tổng kết lớp , nó muốn ôm chia tay tất cả mọi người , ai cũng gật đầu ôm nó thật chặt . Chỉ duy nhất có hắn lắc đầu quầy quậy khi nó hỏi câu quen thuộc .
- Này , tao ôm mày một cái được chứ ?
- No , No. Đừng có mà lợi dụng tao = ) ) [Nghe xong câu đó , mặt nó nóng bừng thẳng chân đá vào chân hắn rồi quay lưng bỏ đi . Từ lúc ấy cũng chẳng thèm nói chuyện với hắn nữa .]
Nhưng bây giờ , hắn lại nói ra cái điều đó . Nó tin nổi không ?
- Thôi ngay cái trò chém gió không biên giới của mày đi . Tao đang buồn ngủ lắm lắm mà cứ phải ngồi đọc mấy tin nhắn dở hơi của mày thế này à ?
- Mày không tin tao à ? Mày bảo tao tin được không ?
- Tất nhiên là không . Haha . Tao lừa mày đấy .
- Tao biết ngay mà . Tắt đài đi nhá , tạo đi ngủ đây .
- Ừ . Ngủ ngon nha mày .
- Lắm chuyện . Mày cũng ngủ ngon .
Nó ném bay điện thoại vào góc giường rồi ôm chầm lấy con gấu bông chìm vào giấc ngủ . Nó thấy hơi hụt hẫng , thế mà lúc đọc cái tin nhắn mà hắn nói hắn thích nó , nó cũng đã hơi hồi hộp , cảm thấy có chút vui vui cơ đấy . Nhưng mà ... hắn vẫn chỉ là thằng bạn cùng bàn , thích trêu trọc nó thôi , và chuyện ... chỉ có thể ! Đã năm ngày trôi qua kể từ ngày nó bị thằng bạn cùng bàn lừa đảo .
Vẫn như mọi ngày , hắn vẫn chẳng thèm nhắn tin cho nó . Thì đúng mà , bình thường vẫn thế đó thôi . Nó thấy ghét không chịu được . Đúng ra mà nói , ba năm cấp ba ngồi cùng nhau thì cũng phải thân thiết một tẹo chứ nhỉ?phải thân thiết một tẹo chứ nhỉ ? Đằng này hắn và nó lại vô tâm vô tính như vậy , có được coi là khác biệt quá không . Nó còn đang mải suy nghĩ với vấn thì chuông điện thoại lại rung lên bần bật . À , cả con nhóc bạn thân này nữa , cũng năm ngày nay rồi có thèm nhắn tin cho nó đầu ...
- Gì đấy ?
- Dạ Hân à ? Tao Tú Nghi đây . .
- Tao có lưu số mày rồi . Mà hôm nay tự dưng gọi là có việc gì ? [Nó hỏi ].
- Có việc mới gọi à ?
- Thì chả .
- He . Thể tối nay mày định mấy giờ đi . Qua đón tao đi ké với nha .
- Tiếng cô bạn đầu dây bên kia hí hửng .
- Đi đâu ? [Nó nhíu mày] .
- Sinh nhật thằng Lâm Nhân .
- Sang tuần mới sinh nhật nó mà ? [ Nó thắc mắc ].
- Nó tổ chức sớm mà ? Nó không bảo mày à ?
- Không mời .
- Không mời mày à ?
- Ừ . [Nó ảo não]
- Mày mà không mời á ?
- Tao còn phải nhắc lại bao nhiêu lần nữa đây con điên kia ? [ Nó gần nhưu gào lên] .
- À không . Vậy thôi mày nhá . [Đầu dây bên kia dập vội , nó thấy bực mình khó hiểu ].
"Tối nay hắn tổ chức sinh nhật à ?" Kể cả có ghét nó đến mấy thì cũng phải mời nó đi sinh nhật chứ ? Đằng này không thèm mời nó . Được lắm , chuông điện thoại lại reo lên từng hồi , Tú Nghi gọi , nó mở máy hét lầm vào điện thoại .
- Còn gọi gì nữa ?
- Có khi thằng Nhân nó chưa mời mày thôi , tao cũng mới được mời mà .
- Nó không mời tao thì kệ xác nó . Tao không quan tâm . [Nó phũ phàng dập máy , bạn cùng bàn , ít nhất cũng phải mời từ sớm rồi chứ ? Giờ muộn rồi ]
> . < Nó đợi điện thoại của kẻ mang tên bạn cùng bàn kia cả chiều . Vẫn chẳng thấy đâu , chả liên quan đến nó , không mời nó thì nó đỡ mất một khoản tiền . Nhưng chả hiểu sao nó lại thấy bực mình , tức giận như thế . Nó đấm con gấu bông thùm thụp khiến cả con gấu cũng phải méo mặt . Tự dưng nó thấy bản thân nó đúng là có vấn đề .
19 giờ 15 phút.
Chuông điện thoại reo ầm ĩ .
Lại là Tú Nghi . Nó chán nản nhấc máy rồi rệu rạo lên tiếng :
- Gọi gì mày ?
- Tao đang dưới nhà , xuống mở cửa .
Nó lôi xác xuống nhà , mở cánh cửa ra với bộ dạng lôi thôi lếch thếch nhất có thể , Tú Nghi tròn xoe mắt nhìn nó rồi vội vã hét ầm lên
- Ơ cái con này tao bảo mày rồi mà sao bây giờ mày vẫn trong bộ dạng này hả ? Vào thay quần áo nhanh đi bọn nó đang đợi rồi kìa !
- Tao bảo tao ko đi rồi mà , có được mời đâu mà đi , mày đi thì đi đi nhanh nhanh biến khỏi nhà tao để tao còn ngủ .
Không cho con bạn kịp phản ứng gì nó nhanh chóng đóng sập cửa lại để mặc nhỏ bạn thân ngẩn tò te trước cổng nhà nó . Ôm cục tức bước vào phòng nó mở máy tính đi đọc truyện , xem phim bây giờ mới có 20 giờ kể ra đi ngủ sớm cũng không tốt . Nhưng không hiểu tại sao nó vẫn cảm thấy điều gì đó khó chịu . Hazzi , hôm nay ta làm học sinh ngoan nào . Nó tắt máy tính lối sách vở ra học . 30 phút trôi qua ....
“ Sao bài này mình làm mãi không ra nhỉ ? Theo lí mà nói thì câu kiểu này không được phép bỏ qua chứ ? Hay hôm nay ngủ nhiều quá nên đầu mình có vấn đề rồi ? ”
Ngồi trên bàn học nó ôm đầu nghĩ ngẩn ngơ một hồi và đi đến quyết định sáng suốt là trèo lên giường ngủ tiếp . Màn đêm tĩnh lặng bao trùm khắp căn phòng nó , chắc giờ này bọn lớp nó đang vui vẻ lắm đây . Tự dưng nó cảm thấy cô đơn , trống vắng hẳn , cả tập thể lớp 54 đứa chẳng nhẽ Lâm Nhân ghét nó đến mức ngay cả sinh nhật cuối cùng nó cũng không được mời . Mà có phải ai xa lạ đâu ngồi cùng bàn tận ba năm cơ mà , dù gì thì nó cũng đã giúp đỡ hắn rất nhiều đấy chứ . Nghĩ lại nó bất giác nở nụ cười , nhưng quay trở về hiện tại không hiểu sao nước mắt nó lại trào ra nó cảm thấy tủi thân , chẳng nhẽ ba năm học rồi mà nó không có một chút ấn tượng nào trong lòng Nhân hay sao ? ...
Bao câu hỏi xuất hiện trong đầu nó và rồi nó cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ .
Tại quán bar .
Duy vừa hò hét ầm ĩ , người ngợm nhớt nháp mồ hôi . Ngó vào góc tối của quán bar . Tên chủ xị kiêm thằng bạn thân đang ngồi im bất động . Duy bước lại gần Nhân , cố hét vào tai thằng bạn :
- Minh , ra nhảy đi ngồi đây làm gì ?
- Mày cứ ra đi lát tao ra ?
- Hôm nay mày làm sao thế , sinh nhật mày mà mày cứ ỉu xìu như cơm nguội thiu thế , thất tình à ?
- Ừ , cũng gần như vậy . Thôi hôm nay tạo hơi mệt bọn mày cứ chơi đi nhá tạo về trước , mai còn đi sớm mà .
- Ơ cái thằng này từ từ đã . Mày là chủ xị của bữa tiệc mà .... Không kịp cho thằng bạn thân nói hết câu Nhân chạy một mạch ra cổng , có lẽ Nhân thực sự mong ai đó đến . Vì có khi sau hôm nay , không biết bao giờ Nhân mới có thể gặp lại cô bạn cùng bàn , gặp lại cô bạn vừa dễ thương vừa tốt bụng nhưng đôi khi lại trẻ con vô cùng .
Bầu trời đêm tháng 6 mang chút nóng nực của hè Hà Nội nhưng không hiểu sao đi giữa thành phố tấp nập với những ánh đèn rực rỡ Nhân lại cảm thấy lạnh , phải chăng đây là cảm giác hụt hẫng , cô đơn , trống trải của một chàng trai mới lớn . Hân không đến dự sinh nhật Nhân , chẳng lẽ ba năm học Nhân vẫn chỉ là cái gai trong mắt Hân ? Ngay đến hôm nay , một ngày quan trọng thể mà Hân còn không thèm đến . Nhân đã nói hết tất cả với Hân , chẳng nhẽ Hân vẫn không chịu hiểu nhân sao ? Nghĩ một hồi , không hiểu sao hắn lại đang đứng trước cửa nhà Hân , căn phòng nhỏ giờ này đã tắt đèn . Qua hôm nay hắn sẽ đi, hắn sẽ quên hết tất cả ở nơi này , quên đi những ngày tháng mệt mỏi , quên đi thành phố phồn hoa nơi đô thị và quên cả Dạ Hân nữa .
Lâm Nhân ngước mắt nhìn căn phòng nhỏ ấy một lần nữa , khóe môi run lên khe khẽ :
- Nhân sẽ làm được . Phải không Lý Dạ Hân ?
Sáng hôm sau 8 giờ.
- Mệt quá ! Tối qua mình đi ngủ sớm mà sao hôm nay vẫn mệt nhỉ ? Hân ôm con gấu bông ngồi dậy ngáp một hơi , hôm nay là kỉ lục đấy nó dậy sớm hơn mọi hôm những một tiếng rưỡi cơ mà . Nhanh chóng bước xuống giường làm vệ sinh cá nhân và tất nhiên nó tiến thẳng xuống nhà bếp bê cái bánh mì cùng cốc sữa to bự lên phòng .
- Hazzi ! Lâu lắm rồi không vào facebook nhỉ ? Hôm nay vào xem có gì mới không nào ?
Trước đây Hân là một con sâu nghiện facebook , một ngày mà nó không vào trên năm lần thì nó không chịu được . Nhưng từ đầu học kì hai đến giờ , nó bị bố mẹ la mắng nhiều vì cái tội kết quả học tập giảm sút nó quyết định cai nghiện facebook . Lại vì sự nghiệp đại học của nó , nó phải hi sinh thôi . Và nó đã làm được , cả học kì hai đèn kết nối facebook chưa lần nào sáng . Nhưng hôm nay rảnh mà , vào thử xem sao ? Hàng loạt các thông báo hiện ra những mục tin nhắn thì chỉ có một , nó tò mò nhấp chuột vào . Vẫn là tin nhắn làm nó hơi tò mò và ngạc nhiên . Tin nhắn đến từ thằng bạn cùng bàn , kẻ mà chả mấy khi chịu nhắn tin cho nó .
” Hân à ! Mày có tin những lời tao nói hôm nọ không ? Hôm đấy tao bảo lừa mày là tao nói dối đấy . Hehe . Mày biết không ? Hình như tao thích mày thật đấy ! Cũng không biết từ lúc nào nữa , nhưng bây giờ mà tao không nói tao sợ tao sẽ hối hận . Ngày kia tao đi rồi cả nhà sẽ qua Mĩ sống , không biết bao giờ mới gặp lại mày nữa ? Mày ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe nha , nhất là bệnh cúm của mày ấy suốt ngày khụt khà khụt khịt . A mai là sinh nhật tao đấy mày nhớ đến nha dù gì tao với mày cũng ngồi với nhau ba năm rồi , mày không đến là coi như mày không coi tao ra gì đấy . Mà mày cũng là nhân vật mà tao mong nhất đấy nhá ! Thôi tao đi ngủ đây mày cũng đừng thức khuya mà đọc truyện xem phim nữa , ngủ sớm đi không thì lôi sách vở ra mà học . Sau này giỏi thêm tí nữa thì có tranh cái học bổng , sang đây với tao . Tao đợi mày . Chào mày nha , pye pye !!!!!!!!!! À , còn nữa . Nhất định phải đến sinh nhật tao . Không được bơ tao đâu đấy . Mày hứa với tao rồi mà J ”
Cái gì thế này ? Đây là Lâm Dân viết sao ? Viết từ hôm kia , vậy là hôm nay , hôm nay Dân đi sao . Nó khựng người lại , nó vẫn đang còn mơ màng về những gì trước mặt . Vội vã gọi điện thoại cho Duy , giọng nó lạc đi :
- Dân .... Dân ...
- Ra sân bay rồi .
- Đã đi chưa ?
- À ....
Nó dập máy , vội vàng chạy thẳng ra cửa bắt taxi đến sân bay . Lâm Dân đang ở đâu ? Chẳng nhẽ ông trời không cho nó được nói lời xin lỗi với Dân hả ? Khuôn mặt nó trắng bệch , bộ dạng thật kì cục bộ quần áo ngủ cộng đôi dép lệ khiến nó trở thành tâm điểm của mọi người . Nhưng nó hình như không quan tâm đến điều đó , quan trọng là giờ này Dân đang ở đâu , Nước mắt nó bắt đầu rơi , tim nó bắt đầu đập nhanh hơn , một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai nó . Bờ vai nó run lên từng đợt , nó khe khẽ quay người là Dân , nó ôm chầm lấy thằng bạn , khóc òa lên như một đứa trẻ .
- Làm gì mà lâm li bi đát thể ?
- Lần này mày không cho tao ôm thì tao cũng cứ ôm mày , đứng yên đi . Xin lỗi vì tao tới muộn , xin lỗi vì tao không đến sinh nhật mày . Xin lỗi , xin lỗi mày vì tất cả
- Không sao Hân đến tiễn Dân là tốt rồi .
“ Chuyến bay chuẩn bị cất cánh mời tất cả hành khách vào trong”
Nó nới lỏng vòng tay của mình ra khỏi Dân , nó nhìn Dân gạt nước måt .
- Thôi mày đi đi không muộn .
- Sao vẫn còn xưng mày tao với Dân chứ ?
- Quen vậy rồi .
- Vậy thôi . Dân đi nhá Hân ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe , phải vào đại học đấy nha . Dân vẫy tay chào tạm biệt nó lần cuối , bước đi có đôi chút lưỡng lự .
- Dân này ! Sinh nhật 22 của Dân , Hân không tới . Nhưng đến sinh nhật 23 , Hân nhất định sẽ đến dù Dân ở bất kì nơi đâu !!!! [Trên khuôn mặt Lâm Dâm khẽ nở nụ cười mãn nguyện],
Dân khẽ gật đầu . Bóng chàng trai gầy gầy cao cao dần mất hút giữa dòng người phía trước . Bước ra sân bay , Hân đi bộ trên con đường quen thuộc . Ngước nhìn lên bầu trời , một chiếc máy bay đang bay qua , phải chăng đây là Dân ? Tim Hân khẽ rung động .
“ Dân ơi hãy đi và thực hiện ước mơ của mình nhé . Có một điều tao còn chưa kịp nói với mày , để khi nào gặp lại mày tao nói mày nghe nhé . Chắc chưa muốn đâu nhỉ ? Dân ơi , hình như ... tao thích mày.