Tiền Bối không dám tiến lên thêm một bước, bởi trước cửa nhà cô có một người.
Nên biết rằng, cô đã tới khu chung cư này được gần một năm.
Trừ người chuyển phát nhanh và nhân viên đưa thư ra, không có bất kỳ một sinh vật nào chủ động đến nhà tìm cô.
Ngay cả biên tập cũng chỉ liên lạc qua mạng.
Tiên Bối cảnh giác đứng nguyên tại chỗ, nhìn chằm chằm vào bóng lưng đứng trước cửa nhà kia.
--- Một bóng lưng không biết là nam hay nữ.
Người đó có mái tóc dài tầm ngang vai, được búi một nửa – đây là đặc trưng của phái nữ.
Nhưng tỉ lệ cơ thể, bề rộng vai của người này trong nghệ thuật phác họa con người, lại hoàn toàn là một hình thể phái nam đầy duyên dáng.
Hai tay trống trơn, thể hiện rõ đó không phải là người chuyển phát nhanh hay nhân viên đưa thư.
Người đó vẫn còn đang gõ cửa.
Trái tim Tiên Bối run lên.
Tiếng gõ cửa đáng sợ, đồng nghĩa với một hình phạt giao tiếp lại bắt đầu.
Năm ngoái, hai người phụ nữ biết ăn biết nói, mặc quần áo lịch sự tới đây thu phí vật nghiệp.
Hai cô ấy chia làm hai bên trái phải, kẻ thì xướng người thì họa, ca công tụng đức, tâng bốc độ an toàn của khu chung cư lên tận thành tường hào giữ nước, không gì phá nổi; còn kéo cô vào bài diễn thuyết của hai cô ấy, đồng ý quan điểm của các cô ấy…
Khiến cô kiệt sức, không hoàn thành cả một ô trên bản thảo.
Ngẫm lại mà kinh.
Không biết người này còn định đứng đấy bao lâu.
Tiên Bối vịn vào sau lan can cầu thang, khẽ rụt eo lại.
Người đó bỗng không gõ cửa nữa.
Lấy điện thoại ra, nghiêng đầu.
Tiên Bối lập tức cúi người thấp xuống, định che mình đi.
Cũng vì thế mà thấy được mặt người nọ.
Đó là một người đàn ông xa lạ.
Có một sống mũi cao thẳng, chóp mũi dọc vừa đúng cằm, gương mặt tuấn tú, cùng với bộ râu quai nón cạo bằng đẹp đẽ, khiến con người nhã nhặn thêm phần vô lại.
Sau nửa tiếng, Tiên Bối mới lề mà lề mề về đến nhà.
Co rúc vào góc cầu thang, nghe ngóng hồi lâu, xác nhận trong vòng năm mét không có ai, cô mới lấy chìa ra, mở cửa vào nhà.
Đóng cửa lại, Tiên Bối thở phào nhẹ nhõm một hơi, lấy lại được nửa cái mạng.
Trong phòng rất tối, rèm dày nặng che hết ánh sáng, như là nơi nuôi một con ma cà rồng không thể sống dưới ánh mặt trời.
Tiên Bối không bật đèn, hai mắt cô thích ứng rất nhanh với hoàn cảnh.
Cô đứng trước bàn, lấy mấy tờ list mua sắm gấp trong túi quần, mở chúng ra, để lên bàn; vừa bày đồ từ trong túi ra, nhỏ giọng đọc từng cái một, so sánh đối chiếu.
… A! Tiên Bối vỗ đầu, lại quên mua kem đánh răng…
Lần thứ hai rồi…
Tiên Bối lê dép, chậm rì rì đi vào phòng tắm rửa mặt.
Đứng trước bồn rửa mặt, Tiên Bối lấy tuýp kem đánh răng trong cốc ra, mở nắp, nặn bóp mãi, nhưng vẫn không có tý kem nào ló lên.
Cố dùng thêm sức, mặt đỏ hết cả lên, nhưng vẫn không thấy ra tẹo kem nào.
Dứt khoát bóp chút kem còn lại xuống phần đuôi tuýp, dùng kéo cắt cái “xoẹt” ngay giữa, cho bàn chải vào quét một vòng, lại giơ lên xem.
Lượng kem còn lại, chưa chắc đã đủ đánh một lần…
Xem ra hôm nay lại phải đi siêu thị chuyến nữa…
Nắng bên ngoài rất gắt, vẫn nên tối mới ra ngoài thôi…
Nghĩ vậy, Tiên Bối về phòng ngủ, ngồi xuống trước bàn máy tính, vừa sờ vào bút cảm áp*, trên mạng đã có người nhắn cô.
(*) bút cảm áp: tên gọi tắt của bút cảm ứng áp lực, dùng để vẽ phác thảo
Mở máy, là biên tập Viên Viên của team Nguyên Quang.
Viên Viên: Hôm nay chủ biên nói chuyện với tớ về “Kỳ Tà”.
Viên Viên: Cậu xem comment chưa? Tháng này tất cả độc giả đều mắng cậu đấy.
Viên Viên: Có chuyện gì xảy ra với tình tiết của cậu vậy?
Viên Viên: Gần đây cậu sao thế?
Tiên Bối gõ: Tớ…
Xóa.
Tiên Bối: … Thật xin lỗi.
Viên Viên: Vấn đề không phải là xin lỗi hay không, sao bản thảo hôm nay cậu gửi cho tớ lại vẽ Chu Viễn Sơn chết?