ɖâʍ nữ… Này không phải được rồi, còn đau sao? Nhìn xem chủ nhân thao cúc huyệt của ngươi đi!" Ôm ʍôиɠ nàng, nhẹ nhàng thọc vào rút ra. Nếp uốn bao vây lấy côn thịt, tràng dịch chảy ra khiến cho hắn ra vào cũng dễ dàng hơn…
Trì Tố Tố xoay đầu nhìn Tiêu Vu Uyên, "Chủ nhân, có thể cởi bỏ dây thừng cho nô được không? Tay nô tê rồi."
Tiêu Vu Uyên túm lấy nữ hài bắt nàng ngồi quỳ trêи giường, lưng dựa vào hắn. Tiểu huyệt bị côn thịt cắm vào càng sâu hơn, nữ hài kinh hô…
Hôn lên khuôn mặt nhỏ của nàng, Tiêu Vu Uyên nhanh chóng cởi dây thừng, "Bảo bối, nhìn xem bộ dáng mình hiện tại đi. ɖâʍ hay không ɖâʍ?"
Trì Tố Tố bị hắn ôm, đỏ mặt gật gật đầu. Trong gương nửa người trêи của nàng tất cả đều là vệt đỏ do dây thừng thít chặt mà ra, trêи ngực thậm chí còn viết to hai chữ: "ɖâʍ nữ"
Phía đùi bên dưới cũng có vệt đỏ, hiện tại hai chân đang bị tách rộng ra quỳ trêи giường đối diện với gương. Bên trong đùi viết cũng viết: "Bình nước tiểu" Thậm chí còn vẽ thêm một mũi tên hướng lên tiểu huyệt.
Côn thịt cắm vào trong tiểu ƈúƈ ɦσα không ngừng ra vào. Sáp nến sau lưng rơi xuống chỗ hai người giao hợp, đỏ rực giống như dòng máu đang chảy…
Tiêu Vu Uyên bất mãn vì sự im lặng của Trì Tố Tố, hung hăng thúc mạnh, "Nói chuyện, không cần gật đầu, nếu không chủ nhân thao chết ngươi."
Trì Tố Tố bị đâm cho kinh hãi, "Ô… Ô… Chủ nhân… Nhẹ chút…" Đưa tay về phía sau túm lấy eo hắn. Lỗ hậu cũng bởi vì vậy mà co lại ép chặt côn thịt, làm hắn thiếu chút nữa bắn ra.
"Bang…" Nam nhân bất mãn đánh vào ngực nàng khiến cho hai bên ngực đong đưa. Lúc này trêи mặt nàng đã ngập tràn nước mắt, "Chủ nhân… Đừng…"
Hắn đem nàng đẩy ngã ở trêи giường, bắt lấy eo xoay người nàng xuống. Côn thịt cũng vì vậy mà xoay qua một vòng, nàng chịu không nổi hô đau, "Chủ nhân… Đau… Đau quá…"
"Không sao cả… Ngoan… Một lát liền hết đau." Tiêu Vu Uyên cúi người hôn lên môi nàng, túm chân Trì Tố Tố vắt lên vai hắn, tay bóp chặt eo nhỏ hung hăng dùng sức đâm vào…
"A…… A… A a… A… Chủ… Ngài… Nhẹ… Chút…" Trì Tố Tố cắn môi rêи rỉ. Côn thịt luận động càng lúc càng nhanh, tràng dịch chảy ra cũng càng ngày càng nhiều, tiểu huyệt cũng bị kϊƈɦ thích tới chảy ra mật dịch…
"Chủ nhân… Tiểu… Tiểu… Huyệt… Ngứa… Ngứa…" Tiêu Vu Uyên bóp eo nàng hung hăng va chạm, "Lẳng lơ, mới thao ƈúƈ ɦσα mà tiểu huyệt đã liền phát ɖâʍ, tự mình giải quyết đi." Hắn kéo tay Trì Tố Tố tự đặt lên tiểu huyệt mình, nàng đỏ mặt, thẹn thùng híp mắt, ngón tay cọ xát môi âʍ ɦộ để giải khát.
"Lấy tay còn lại tự xoa lấy ngực."
"Vâng… Chủ nhân." Tay còn lại tự động đưa lên ngực mà nắn.
"Nhéo đầu иɦũ ɦσα." Hắn túm eo nàng ra lệnh.
"Ô… Ô… Thật thoải mái…" Nàng tự bóp đầu иɦũ ɦσα mình.
"Dùng sức, bằng không lát nữa chủ nhân sẽ tự mình nhéo." Tiêu Vu Uyên nhìn nàng nhẹ nhàng véo, cảm thấy không hài lòng.
"Ngô… Vâng… Chủ nhân…" Trì Tố Tố tăng thêm lực đạo, nàng không muốn Tiêu Vu Uyên nhéo đâu! Nếu nàng nhéo thì cùng lắm nơi đó của nàng cũng chỉ to hơn hạt đậu một tẹo, nhưng Tiêu Vu Uyên mà nhéo chắc nơi đó trở thành quả anh đào to đùng mất…
Vừa đỏ vừa sưng, sao mà mặc được nội y kia chứ.
"A… A… A a… A… Thật sướиɠ…" Trì Tố Tố bị đâm cho sảng kɧօáϊ, bóp đầu иɦũ ɦσα tay dần dần dừng ở chăn thượng, tiểu huyệt cắm ba ngón tay, mật dịch dính đầy toàn bộ bàn tay… Gắt gao cắn ngón tay, tiểu ƈúƈ ɦσα cũng gắt gao cắn côn thịt.
Tiêu Vu Uyên nhìn nữ hài liếc mắt một cái, biết nàng sắp cao trào, lấy ra ngón tay đang cắm trong tiểu huyệt của nàng, tăng thêm lực đạo…
"A ~~~~" Mật ngọt phun đầy lên bụng Tiêu Vu Uyên. Hắn cũng không thể nhịn được nữa, một luồng tϊиɦ ɖϊƈh͙ nóng bỏng bắn sâu vào cúc hoa của nàng, kɧօáϊ cảm ập tới quá nhiều khiến Trì Tố Tố liền hôn mê bất tỉnh.
Tiêu Vu Uyên rút côn thịt ra, nếp uốn bên trong lập tức khép lại, tϊиɦ ɖϊƈh͙ hoàn toàn bị bao vây ở bên trong, một giọt cũng không thấy chảy ra.
Lật lên một bên chăn chui vào, hắn ôm chặt nàng rồi nhắm mắt lại…
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~