Cậu ấy...là thứ tôi tiếc nuối nhất cả thời thanh xuân. Lần đầu tôi bước vào trường, những bóng hình xa lạ khiến tôi cô đơn giữa 600 học viên. Cậu chính là người đầu tiên bắt chuyện với tôi dù trên tôi 1 lớp, chỉ dẫn cho tôi học tập tốt hơn, dần dần thì 2 ta càng thân nhau hơn. Khoảng thời gian ấy đẹp đẽ biết bao nhỉ? Tôi và cậu còn chôn những lời muốn nói cho nhau nghe và hứa hẹn 3 năm sau sẽ đến đây và đào lên. Vậy mà còn chưa đủ 3 năm cậu lại bỏ tôi đi, tôi hận cậu lắm đấy, thực sự rất hận cậu....Khiến tôi thích cậu thế này rồi lại rời đi. Tôi cứ giữ suy nghĩ đó cho đến 3 năm sau tôi đến chỗ đó và đào cái hộp lên, nhìn những dòng chữ mà tôi đã viết cho cậu tôi lại không kìm được lòng. Tôi lấy mẩu giấy cậu viết cho tôi và đọc nó, chỉ vỏn vẻn 3 chữ cũng khiến tôi khóc òa lên "Tôi thích em"
Anh bỏ lỡ tôi, tôi cũng bỏ lỡ anh, chỉ trách trong khoảnh khắc ấy chúng ta đều thích nhau..nhưng cả hai đều không biết. Sự tiếc nuối hóa thành dòng nước mắt cứ thế lăn dài trên má.
- Có thể hay không?
Giọng nói vọng lên từ phía sau lưng tôi, giọng nói vừa ấm áp vừa quen thuộc, tôi quay đầu lại phía sau, trước mắt tôi chính là người con trai mà tôi chờ đợi suốt mấy năm qua. Anh ấy vẫn như vậy, nở một nụ cười ấm áp, dịu dàng trước kia với tôi :
- Có thể để tôi lau nước mắt cho em không?
Tôi không kìm được lòng mà chạy đến thật nhanh rồi ôm anh ấy thật chặt, anh ấy xoa đầu tôi
- Anh thích em, đến bây giờ vẫn còn thích em...
Sau hôm đó ngày nào tôi với anh ấy cũng ở cạnh nhau, thấm thoát đã 2 năm trôi qua, anh đã định với gia đình là đợi tôi đậu đại học sẽ lấy tôi, tôi cũng vì điều đó mà cố gắng. Đến ngày có kết quả, anh nhập viện vì bệnh nặng, tôi rất lo lắng và không chịu rời anh một bước, nhưng rồi nụ cười dịu dàng và lời nói của anh khiến tôi nghe lời. Đứng trước bản tên những sinh viên đỗ đại học, khi nhìn thấy tên mình trên đó tôi rất vui, vui vì cuối cùng tôi cũng có thể ở bênh cạnh anh. Tôi chạy thật nhanh giữa dòng người qua lại, tới bệnh viện để báo tin vui cho anh biết
- Bảo bối à, em đậu đại học rồi, em đậu rồi. Anh phải lấy em đó
Nhưng trong phòng bệnh chẳng có ai cả, sau lưng là tiếng khóc thút thít tôi quay lại, là mẹ của anh. Tôi hỏi bà ấy :
- Anh Nam đâu rồi bác, sao bác lại khóc thế kia?
Bác ấy nghẹn ngào đáp :
- Thằng Nam...thằng Nam nó...
Tôi lo lắng hỏi :
- Anh Nam làm sao ạ?
- Thằng Nam nó mất rồi, nó rời khỏi thế giới này rồi cháu ạ...
Bác ấy ngã quỵ xuống nắm chặt tay áo của tôi, khóc nấc lên.Lúc đó tôi sốc lắm, tôi không tin đến khi nhìn thấy giấy báo tử của anh. Lúc đó tôi đã khóc, khóc rất nhiều
- Anh này, em yêu anh nhiều lắm.
Em sẽ sống thật tốt và hoàn thành ước mơ của chúng mình. Em sẽ sống cả phần đời còn lại của anh và chăm sóc bố mẹ anh thật tốt. Tạm biệt anh, người mà em tiếc nuối cả thanh xuân.