Truyện kia mk lỡ Ấn gửi ik mong mọi người thông cảm. Nhớ tim và bình luận😊
1.MA CHẾT NƯỚC
Câu chuyện xảy ra vào khoảng năm 1994 – 1995 gì đó mình không nhớ rõ lắm. Mình ở quê hương miền Trung đầy gió lào và mưa bão nên những câu chuyện của mình cũng ma mị như vậy như những giải đất ấy.
Hôm đó vào tầm khoảng tháng 9, trời mưa rất to ông ngoại mình mới đưa vó đi cất (đi bắt cá đó các bạn). Ông mình đến chỗ quen thuộc vẫn thường hay đánh vó và vẫn làm như mọi khi. Nhưng hôm đó mới lạ lùng làm sao, trời mưa rất to nhưng bắt mãi chả được con cá nào, mọi khi như vậy thì cá rất nhiều. Ông mới lấy làm lạ và định ra về thì bỗng thấy một người trên cây cầu gần đó và đang từ từ tiến về phía ông.
Ông hỏi: Trời mưa đi mô đó.
Người đàn ông: Đi chăn vịt mà mưa to quá, mi rảnh thì xắn dùm tao cái quần cái nó vướng quá.
Ông tôi nhiệt tình nhận lời và xắn quần giúp, nhưng vừa đưa ống quần lên thì thấy chân ông đó rất là nhớt và khi xắn thêm thì thấy thịt trên chân đang rơi ra. Và theo kinh nghiệm của ông tôi thì đã gặp thứ dữ rồi, đó là con ma chết trôi lên chọc người và bắt người đi theo. Lúc đó nếu như ông tôi bỏ chạy thì rất dễ bị bắt dìm xuống sông. Ông đã làm một điều theo kinh nghiệm là lấy ít muối để trong túi xát vào hai tay và xát vào ống chân ông đó, thế là người đàn ông đó biến mất. Ông tôi cũng về nhà ngay lúc đó và không bao giờ ra khúc sông đó đánh cá nữa. Bởi vì theo quan niệm quê tôi, nó đã theo mình thì trước sau nó cũng bắt mình, cách đề phòng tốt nhất là không ra chỗ mình bị “gặp” nữa.
2.NGHĨA TRANG
Một đêm mưa, có một người tài xế taxi đi ngang qua con đường tối tăm không một bóng người. Nó xuyên suốt qua một nghĩa trang lớn phía trước, lạnh lẽo, rùng rợn rộng hàng nghìn mét vuông.
Người tài xế bỗng thấy bên đường có một thứ gì đó đang bước đi. Ông quan sát kỹ lại thì nhận ra đó là một cô gái có đôi mắt xanh, mái tóc vàng hoe, mặc một chiếc đầm trắng, đi chân trần lảng vảng trên đường.
Ông ta khá run sợ nhưng cố gắng tự trấn an mình rằng đây chỉ là một người dân đang đi dạo ban đêm mặc dù gần đây hầu như rất ít căn nhà nào. Cô gái ấy đứng từ xa vẫy tay với ông, đây là ký hiệu của người xin đi nhờ xe.
Người tài xế tấp xe vô lề đường rồi mời cô gái ngồi phía dãy ghế sau. Ông tài xế cất lời hỏi thăm để xua đi nỗi sợ hãi khi đi xe một mình trong đêm mưa gió vắng người thế này:
“Cô đi đêm thế?”
“Vâng, cảm ơn và phiền anh đưa tôi đi một đoạn, nhà tôi ở ngay phía trước”. Giọng cô gái khá mềm mại, khẩu âm có chút lạnh, có lẽ ảnh hưởng bởi đứng dưới trời sương đêm quá lâu.
Người tài xế vui vẻ nhận lời, ông ta rất mừng vì có người đi chung xe để giám bớt nỗi sợ hãi lo lắng trong lòng, mặc dù cô gái này có vẻ rất ít nói. Đi ngang đoạn nghĩa trang vắng lặng, người tài xế cố kìm chế để khỏi rung mình vì cái lạnh thấu xương tỏa ra. Những ngôi mộ san sát nhau, xung quanh cỏ um tùm, khói trắng hòa lẫn vào không khí giá lạnh.
Cuối cùng, chiếc xe cũng an toàn xuyên qua nghĩa trang rộng lớn, người tài xế lập tức quay sang dãy ghế sau định nói chuyện thì phát hiện ra cô gái đã biến mất từ lúc nào…