- Cả lớp trật tự nhé, trống đánh tan thì các em được về, lớp trưởng trông lớp hộ cô đừng làm ồn đến những lớp khác.
- Vâng.
Cô giáo giao phó xong thì đi ra lớp. Anh đi lên bục giảng gõ gõ thước nói.
- Cả lớp trật tự, giữ im lặng.
- Giữ im lặng thì chán lắm, dù gì cũng là giờ sinh hoạt mà lớp trưởng. Chơi trò gì đi ..
Cả lớp đồng tình với ý kiến của cậu bạn kia, anh nghe vậy suy nghĩ một lúc rồi nói.
- Định chơi trò gì.?
- Thật hay Thách, dùng chai này quay, đầu chai hướng về ai thì hỏi người đó.
Cậu bạn kia vừa nói vừa lôi ra một chai thủy tinh, cả lớp reo lên đồng tình. Tất cả mọi người kéo bàn kéo ghế, rồi ngồi túm tụm lại thành một vòng tròn lớn.
Cô vẫn do dự không biết có nên chơi cùng hay không, tính cô trong lớp ai cũng biết, rất nhát. Suy đi tính lại cô quyết định không chơi, đang định đi ra khỏi lớp thì bị một bàn tay nắm lại.
- Hân, mày định đi đâu đấy?
- Ờm ...tao ..
Cô bạn Hương nắm tay cô giữ lại khi thấy cô định bỏ đi.
- Mày lại không chơi à, thôi mà cả lớp chơi mà mày cùng chơi đi, nha nha.
Hương năn nỉ cô, trong lớp Hương hiểu rõ tính cô nhất. Là bạn ngồi cùng bàn với cô. Cũng tạm coi là bạn khá thân, Hương ghé sát lại gần cô thỏ thẻ.
- Với lại crush của mày cũng chơi đó.
Hương nhìn cô cười khúc khích, Hương biết cô thích Hoàng - lớp trưởng của lớp, đẹp trai, ngoài lạnh trong lạnh nốt, nhà giàu, cao mét mốt à nhầm cao gần mét 8.
Cô nghe Hương nói vậy thì nhanh chóng phản bác.
- Làm ..làm gì có, tao đâu có thích Hoàng đâu, mày đừng nói lung tung.
- Có mày nói lung tung ấy, mày thích Hoàng từ hồi lớp 10 đúng chứ. Ngày nào mày chả len lén theo sau cậu ấy, ngồi học toàn nhìn trộm cậu ta. Ai nhìn chả biết mày thích Hoàng, mà này cũng sắp cuối cấp rồi mày không định tỏ tình à.?
Cô nhìn Hương lắc đầu, Hương cũng bất lực với cô kéo tay cô đi lại chỗ ngồi để chơi trò chơi không cho cô có ý từ chối, vừa đi cô vừa nhìn anh, bên cạnh anh còn có mấy bạn nữ ưu tú xinh đẹp ngồi cạnh.
Cô cũng muốn ngồi cạnh anh, nhưng chân không dám bước. Ước gì cô xinh đẹp như những bạn nữ khác, ước gì cô học giỏi, can đảm tiến lại ngồi cạnh anh. Cô cúi đầu cười nhạt, thở dài một hơi, Hương với cô ngồi xuống cách chỗ của Hoàng tầm 14 - 15 người quay đầu cũng có thể nhìn thấy đối phương.
Sau khi ổn định tất cả bắt đầu chơi cậu bạn bước ra xoay cái chai thủy tinh, cả mấy chục con mắt dán vào cái chai. Xoay một lúc thì chai thủy tinh dừng lại, cảm đám nhìn theo đầu chai hướng về ai, cô cũng tò mò không kém, cũng ngó ra để nhìn.
- Ô hô, mới đầu đã trúng lớp trưởng rồi, nào Hoàng chọn đi Thật hay Thách.
Cả lớp hướng mắt về Hoàng, anh nhìn đầu chai đang chỉ thẳng mình, rồi nhìn cậu bạn kia.
- Thật.
Cả lớp reo ồ lên, cậu bạn kia ra hiệu trật tự rồi nhìn anh.
- Vậy Hoàng này, mày có muốn hôn ai trong lớp không.?
Cả lớp ô lên một lần nữa, anh nghe xong câu hỏi không do dự mà nhìn thẳng về một con người, đang cố né tránh ánh nhìn của anh trả lời.
- Có.
Cả lớp : Oh...oh...oh....ohhhhhhh.
Anh là một học sinh xuất sắc trong lớp, được nhiều người thầm thương trộm nhớ, cho nên khi anh trả lời là có, khiến nhiều người cũng tò mò người đó là ai.
- Là ai vậy lớp trưởng?
- Phải đó là ai vậy ?
- Là con gái.
Anh nhìn người hỏi trả lời ngắn gọn, ánh mắt lại chuyển sang nhìn thẳng lên người nào đó không rời
Trò chơi tiếp tục cho đến khi nghe thấy tiếng trống, thì mọi người đứng dậy thu dọn lấy cặp sách đi về.
Đi gần đến cổng trường, cô mới phát hiện ra cô để quên điện thoại ở lớp, nhanh chóng quay lại chạy lên lớp để lấy. Mới chạy đến cầu thang thì bước chân cô dừng lại, khung cảnh trước mắt cô là hình ảnh anh đang nhận quà của một bạn nữ khác.
Cô nhanh chóng núp vào một góc nào đó ló cái đầu ra nhìn. Vì đứng xa quá cô không nghe được hai bọn họ nói gì, chỉ thấy anh nhận quà của bạn ấy rồi mỗi người mỗi hướng. Nhận thấy anh đang đi lại hướng của cô, cô nhanh chóng rời đi chạy đến lớp để tìm điện thoại.
Tìm một lúc không thấy, cô bắt đầu cảm thấy lo, nhỡ ai thấy được hình nền điện thoại cô thì toang.
- Tìm cái này sao.?
Cô quay lại thì thấy anh đang dựa người ở tường, tay cầm điện thoại giơ lên nhìn cô.
- Đưa cho tớ.
- Biết thừa là tôi sẽ không đưa một cách dễ dàng, cậu nói câu đó cũng vô dụng.
- Hoàng, cậu vô lý vừa thôi.
Anh trưng bộ mặt trêu ghẹo nhìn cô, đóng cửa lớp từng bước tiến lại chỗ cô.
- Này cậu đóng cửa làm gì, còn nữa trả điện thoại tớ đây
- .......
Anh bước cô lùi, lùi mãi cũng sẽ có điểm dừng. Anh thấy phía sau cô có bàn đang chắn ở đó nhanh chóng dồn ép cô, bước chân càng nhanh hơn.
Cô cứ lùi đến khi hông chạm vào cạnh bàn, nỗi sợ, thẹn thùng đột nhiên dâng lên. Cô chưa kịp chạy khỏi thì anh đã kéo cô lại giam cô ở giữa hai tay.
- Lén la lén lút, ý đồ gì đây.?
Khoảng cách giữa anh với cô bây giờ rất gần,
khiến cô càng ngượng ngùng hơn.
- Lén lút ...... lén lút cái gì.?
- Lúc ở chỗ cầu thang.
- À thì ....
- Không nói được, vậy lúc trong lớp giờ sinh hoạt cậu sao không giám nhìn tôi?
- Sao cậu biết tôi tránh không nhìn cậu.?
- Thì ra là thấy tôi nhìn thì né.
- Không phải là né tránh, mà là ..... Mà cậu trả điện thoại cho tớ, tớ còn về.
- Trả, được thôi. Vậy Hân này, cậu giải thích cái hình nền hộ tôi.
Anh cầm điện thoại của cô lên, bấm nút màn hình hiện ra, là hình anh.
- Tớ...
- Cậu thích tôi à.?
Cô cúi mặt, tim đập loạn xạ, tai với mặt cô đã đỏ nay còn đỏ hơn.
- Nào trả lời đi.
Anh càng dí sát lại mặt cô hơn, trong lúc bối rối cô chợt nhớ lại trò chơi ở tiết sinh hoạt, anh bảo là có muốn hôn một người ở trong lớp, cô đoán chắc là hoa khôi của lớp, nếu anh đã có người trong lòng, còn gặng hỏi cô có thích anh không làm gì.
- Cậu ưu tú như thế, có nhiều người thích cậu cũng là điều bình thường .
- Cậu còn nhớ trò chơi ở giờ sinh hoạt chứ.?
Anh đột nhiên đổi chủ đề.
- C...có.
- Tôi bảo là muốn hôn một người trong lớp, cậu vẫn nhớ đúng không.?
- Ừm nhớ.
- Nếu tôi bảo tôi muốn hôn cậu thì sao.?
- Thì vui.
Cô nhỡ lời nói ra, nhanh chóng dùng tay bịt miệng lại thì bị anh gỡ ra nắm chặt.
- Vậy nếu giờ tôi hôn cậu thì cậu sẽ vui.?
- Ơ..không..ý tớ là....um ..
Anh nắm chặt tay cô bằng một tay, tay còn lại giữ cằm cô và rồi ..chụt ..
Anh buông cô ra, nhìn khuôn mặt đỏ ửng đó mà thích thú
- Vui không?
- ....
Cô trợn tròn mắt, mặt đơ ra. Anh đưa tay vỗ vỗ nhẹ má cô khiến cô thoát khỏi trạng thái hoang mang, cô được crush hôn. Úi .. thích quá, thích thì thích nhưng có hơi ngại, dù gì cũng nà nụ hôn đầu của cô.
- Được rồi về đi không muộn.
Anh thấy cô như thế cũng không giữ lại nữa, hôm nay thế là đủ rồi. Anh đưa điện thoại cho cô rồi định bước đi thì quên điều gì đó. Dừng lại mở cặp lấy ra 1 cái hộp rồi ném cho cô.
- Cho đó, ăn đi, tôi không thích đồ ngọt.
Cô đỡ lấy cái hộp anh ném qua, nhìn quen quen.. À thì ra là hộp quà mà bạn nữ tặng anh ở cầu thang.
- Cậu không thích ăn đồ ngọt thật à.?
- Ừ.
Cô còn định nhân dịp nàm làm bánh ngọt để tặng anh mà...
- Nhưng nếu là cậu làm thì tôi thích.
Cô nghe anh nói thì cười ngượng.
- Mà này là của bạn nữ ấy tặng cậu mà, cậu vẫn nên giữ lại để ăn.
Cô chĩa hộp quà về phía anh, dù gì cũng là quà cuả người ta tặng anh, cô với anh có liên quan gì đâu mà anh lại đưa cô ăn hộ.
- Tôi muốn bồi bổ cho vợ tương lai mà khó khăn vậy.
- Vợ ... vợ tương lai.
- Cậu nhìn xem cậu gầy sắp thành bộ xương rồi, cái này là tôi nhờ nhỏ lớp dưới mua, nghe bảo mấy đứa con gái thích ăn mấy thứ này lắm, ăn nhiều sau này còn tốt cho thai nhi....à không tốt cho sức khoẻ. Nào vừa đi vừa ăn, tôi đưa cô về nhà tiện thể gặp ba mẹ vợ luôn.