Trong một buổi biểu diễn nhân dịp kỉ niệm trường, anh trong vai hoàng tử hỏi cô phù thủy nhỏ rằng :
“Tại sao em không chọn vào vai một công chúa ?”
Cô gái nhỏ hếch cằm lên, tràn ngập dáng vẻ lưu manh chỉ vào chàng trai
“Bởi vì làm phù thủy mới có thể bắt anh đem về nhốt !”
Chàng trai bật cười, đi đến xoa đầu cô. Cô khó chịu phồng má , trừng mắt nhìn anh
“Bỏ ra, đầu của lão tử anh có thể tuỳ tiện sờ sao !”
Anh giơ hai tay lên đầu, làm tư thế đầu hàng
“ Anh sai rồi, không sờ nữa ...”
Từ xa vang lên tiếng gọi, cắt đứt màn tiểu kịch trường bên trong phòng hoá trang. Dàn diễn viên năm cuối tiến lên sân khấu với sự chào đón của đàn em khoá dưới
“Và sau đây là màn trình diễn cuối cùng của buổi biểu diễn ngày hôm nay, xin mời tập thể lớp 12a2 với tác phẩm < Nếu không là công chúa > “
Giọng nói ngọt ngào của cô nàng phát thanh viên trường vang lên, báo hiệu tiết mục sắp sửa bắt đầu
Chàng hoàng tử đứng trước mặt công chúa, đôi mắt hoa đào mỉm cười như nước hồ mùa xuân.
Trong khi học sinh hò hét công chúa và hoàng tử hôn nhau thì bất chợt, hoàng tử vượt qua người công chúa, tiến tới chỗ phù thủy ngự trị xa xa.
Chàng quỳ xuống, đặt lên tay phù thủy một nụ hôn, trao cho nàng lời thề nguyện
“Ta muốn được mãi ở bên nàng, cô phù thủy nhỏ của ta. Ta yêu em “
Sau một giây bất ngờ là hoàng loạt những tiếng hét hào hứng của các bạn học sinh.
Phù thủy nở nụ cười tà mị, cánh quạt xếp nhẹ nâng cằm chàng hoàng tử lên
“Ta muốn giam ngươi vào phòng tối, để ngươi mãi mãi thuộc về ta “
Chàng hoàng tử rũ mi, bộ dáng thập phần nhu thuận, thanh âm mềm nhẹ như mèo kêu cào vào lòng phù thủy nhỏ lưu manh
“ Tuân lệnh, darling “
Trong tiếng hò hét chói tai của khán giả, tiết mục kết thúc.
Cô gái nắm lấy tay chàng trai, vò đến rối tung mái tóc mềm mại, nhéo nhéo đôi má như bánh bao của anh,tà tứ nói
“Bảo bối thật ngoan , lát nữa sẽ có thưởng “
Chàng trai bất đắc dĩ cười cam chịu, kéo kéo tay nhỏ của cô nắm chặt.
Trong ánh hoàng hôn của ngày lễ tốt nghiệp, bóng đáng hai người lồng vào nhau tạo thành một khung cảnh đẹp đẽ đến lạ.
Chàng trai quay đầu nhìn cánh cổng lần cuối, nắm chặt lấy bàn tay của cô gái nhỏ kế bên. Ánh chiều tà hắt lên người cô, như vệt sáng tỏa ra ấm áp.
Cuộc đời vốn dĩ là một vở kịch, chỉ xem đến cùng ai diễn tốt hơn ai
Thật may vì em đã đến, xoá tan đi phiền muộn nơi đáy lòng,
Chẳng có công chúa hay hoàng tử,
Chỉ có phù thủy và nam nhân của cô ấy.
-The end-