lúc đêm khuya nhất cũng là lúc những giác quan của chúng ta trở nên nhạy bén đến quá đáng với những nỗi chênh vênh.Lòng người co về một mảnh giấy bé tẹo chỉ đủ để những nổi cô đơn và le loi cự quậy trong màn đêm.Ánh mắt chạm vào đâu nước cũng rơi lã chã và mệt mỏi đến tận cùng.Ký ức và kỉ niệm va phải nhau cũng chỉ thấy nứt vẻ và toan tác.Nỗi cô đơn và màn đêm như người bạn cũ lâu lâu năm của nhau