Khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng .....vô cùng quan trọng đối với bạn.Và đặc trọn tình yêu vào đó...Nhưng cuối cùng bạn nhận ra rằng...Tình cảm đó sẽ chẳng được đáp lại...Khi bạn ngồi trong góc tối.Với một cô đơn giầy vò...Với suy nghĩ...Mình là kẻ đơn độc nhất thế gian.Khi một mình đi giữa trời mưa...Bạn bỗng lạnh tê người...Với nỗi buồn giăng kín trong lòng.Khi mỗi lần bạn đi qua những nơi quen thuộc.Lại bấc giác nhớ về một vài kỷ niệm xa xâm...Rồi đành ngậm ngùi bước tiếp...Khi bạn ngã thật đau...Và chợt nhận ra...chẳng có ai bên cạnh đỡ mình dậy cả.Khi mỗi lúc nhớ về một ai đó.Điều duy nhất bạn có thể làm là...Bật một bản nhạc buồn quen thuộc,khi một ai đó đã ra đi..Và bạn biết rằng...Chẳng bao giờ gặp lại người đó nữa.Khi bạn mãi chạy theo một người...Trong khi người đó...lại chạy theo một bóng hình khác.
Bởi tình yêu...Dơn giản là sự cho đi mà ko cần nhận lại.Bởi...Yêu thương là vô diều kiện...Bởi khi một cánh cửa này đóng lại...Là cơ hội cho một cánh cửa khác mở ra.Bởi chỉ cần người ta hạnh phúc thôi...Là bạn cũng thấy hạnh phúc biết nhường nào rồi.
Hãy mĩm cười với một trái tim mạnh mẽ...Để đủ sức làm một bờ vai cho ai đó dựa vào.Đừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn còn muốn thử.Đừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn thể đạt được.Đừng nói bạn ko yêu ai đó nữa...Khi bạn ko muốn rời xa họ.Hãy cảm ơn ai đó bỏ rơi bạn...Dể bạn biết ko gì là mãi mãi.Hãy cảm ơn ai đó đã làm bạn tổn thương...Để bạn biết cách đứng dậy và mạnh mẽ hơn.Hãy cảm ơn ai đó đã lừa dối bạn.Bể bạn biết rằng ko phải thứ gì cho đi thật lòng.khi yêu một người ko nhất thiết phải có được người đó.Nhưng khi đã có một người,thì hãy biết trân trọng điều đó🙂🙂🙂🙂🙂🙂