Kỳ Hiên
Tác giả: Tiếu Tiếu
Một người ngang bướng , cứng đầu với một người ôn như dịu dàng sẽ như thế nào khi họ bên nhau. Chắc chắn kẻ chịu thiệt thòi nhường nhịn nhiều nhất là người ôn nhu . Nhưng liệu anh sẽ nhịn được bảo lâu ?
Kẻ được chiều luôn được người khác nhường thì có thể sẽ sinh tính xấu , sẽ trở nên ngang ngược hơn không hay sẽ phải biết thay đổi khi bị bỏ rơi
Người luôn nhường nhịn sẽ biết vùng lên giành lại công bằng cho mình không hay sẽ tiếp tục nhường nhịn .
Không "con giun séo lắm cũng quằn " anh không nhịn được tích khí ngang ngược của cậu mà lớn tiếng quát mắng
- Tôi chiều em quá sinh hư rồi đúng không . Tiếng quát của Mã Gia Kỳ vang ra ngoài phòng khách khiến cho các khuynh đệ bên ngoài đang cười đùa vui vẻ cũng phải chạy vào
Khi họ vào đến nơi thì thấy Tiểu Mã một thân chiều bảo bối nhỏ của mình hằng ngày không giám lớn tiếng này lại nhìn thẳng mặt cậu mà to tiếng . Tống Á Hiên bàng hoàng nhìn anh . Vậy mà hôm nay Mã ca lại lớn tiếng với cậu có phải hết thương cậu rồi không . Cậu trầm lắng xuống nước mắt cũng trực rơi xuống . Mã Gia Kỳ đến một cái liếc cậu cũng không thèm nhìn bỏ lại một câu rồi rời đi
- Tự xuy nghĩ về hành động của mình đi
Mã ca rời khỏi . A Nghiêm , A Lưu ,A Trương liên đi theo hỏi chuyện với sự ra hiệu của Đinh lão đại .
Cửa phòng khẽ khép lại .A Trình cùng A Lâm bước đến chỗ cậu hỏi chuyện .
Khẽ kéo Tống Á Hiên đang đứng trời trồng ngồi xuống giường hỏi chuyện
- Tiểu Tống rốt cuộc xảy ra chuyện gì kể ca nghe ca giúp đệ . Khẽ liên tiếng xoa đầu cậu
- Hức ....... . Tống Á Hiên bật khóc run rẩy . A Trình A Lâm tá hỏa hoảng loạn vội ôn cậu dỗ dành . Đây là lần đầu họ thấy cậu khóc thảm thương như vậy
- Tiểu Tống ngoãn . Không khóc nữa ca thương . Ngoãn . Đinh nhi khẽ xoa lưng an ủi
- Tống Tống có muốn ngày mai đi chơi không nè tớ thấy chỗ này vui lắm . Hạ nhi cố gắng dỗ dành rồi đổi chủ đề khác trước vốn định đợi cậu bình tĩnh lại thì hỏi chuyện
Một lúc sau cậu ngưng khóc .
- Hai người ra ngoài đi . Đệ muốn nghỉ ngơi
- Được . Vậy có chuyện gì tìm tớ ngày nhé . Hạ nhi nói rồi nhìn lại cậu không yên tâm để cậu ở một mình lúc này vẫn không muốn đi
TrNhư hiểu ý người bạn cậu nhìn lên hai người
- Tớ biết rồi hai người yên tâm đi . Chỉ muốn ngủ một chút .
- Được vậy đệ ngủ đi bọn ta ra ngoài . Khẽ đóng cửa phòng rồi đi ra ngoài mong rằng 3 người kia hỏi được chuyện
Phía Tiểu Mã từ khi r khỏi phòng thì luôn bực tức uống rất nhiều nước làm cho 3 con người kia sợ không ai dám lên tiếng . Sau khi ổn định ảnh nhìn lên ba con người tò mò muốn hỏi chuyện kia kẽ mỉn cười ánh làm họ sợ rồi .
- Ngồi xuống đi .Anh mỉn cười nhìn đám người không biết làm thế nào kia lúng túng nhìn nhau không thôi
- Mã ca xảy ra chuyện gì vậy . Sau một hồi lâu im lặng cuối cùng A Trương cũng đánh liều hỏi một phen liều sống chết lần này vậy
- Không có gì .Anh bình thản liên tiếng
- Không có gì . Thật sự không có gì sao Mã ca chưa bao giờ anh tức giận như lần này cả chắc chắn đã có chuyện . A Nghiêm liên tiếng . Bầu không khí một lần nữa im lặng rơi vào vô định không ai lên tiếng .
- Tiểu Mã cậu mau nói xảy ra chuyện gì . Cậu đừng dấu nữa . Mọi người cùng nhau giải quyết .
- Chuyện của bọn tớ tự tớ giải quyết .
A Trình thật sự tức giận trước thái độ như không có chuyện gì từ Tiểu Mã
- chuyện các cậu tớ không quản nhưng cái này ảnh hưởng rất lớn đến nhóm tớ không thể không quan tâm Hơn nữa tiểu Tống đã khóc tờ nhất định phải tham gia vào việc lần này .
- Em ấy khóc . Mã Gia Kỳ hoài nghi nhìn A Trình
- Không cậu ấy không khóc .A Lâm khó chịu lên tiếng
Anh an tâm trở lại . Mã Gia Kỳ có thể chấp nhận mọi chuyện trừ chuyện bảo bối anh khóc .
- Mà cậu ấy khóc rất nhiều . Là rất nhiều đó anh nghe không . Tuần Lâm không sợ sệt mà lay người Tiểu Mã không thương tiếc .
Anh chết đứng . Anh như vậy mà làm tiểu bảo bối khóc .
- Nếu như vậy chuyện này là chuyện liên quan lớn trực tiếp đến năng suất của nhóm cái này không phải chuyện của riêng hai người nữa . Anh mau nói để mọi người tìm cách giải quyết .Hạo Tường khẽ tách người Tuấn Lâm ra khỏi Mã ca để cậu ngồi xuống nghe anh kể
- Chuyện là "Vừa nãy tớ có bảo Tiểu Tống đi tắm và bỏ điện thoại đi xem nhiều không tốt . Em ấy không nghe lời mà còn cố ý đưa điện thoại gần mắt em ấy cận như vậy sẽ ảnh hưởng lớn đến mắt tớ mới không vui tức giận đi lại giật máy từ tay em không ngờ em ấy lại không nghe lời đi lại mở máy tính xem tiếp lại không bảo gì tớ tớ mới tức giận rút dây điện nhìn em ấy tức giận sau đó chúng tớ lời qua tiếng lại rồi mọi người vào đó " Mã ca buồn rầu kể lại
- Chỉ như vậy cậu liền quát tiểu bảo bối của bọn tớ . A Trình nghi hoặc nhìn anh chuyện chắc chắn không chỉ có như vậy .
- Thật ra là tớ cố ý làm lớn chuyện lên để em ấy suy nghĩ một chút rồi thay đổi bớt tính ngang ngược không nhịn ai từ em ấy thôi . Không ngờ mọi chuyện lại như vậy . Giọng anh càng ngày càng nhỏ như chất chứa bao nhiêu tâm sự
- Cậu thật ngốc . Sao lain nghĩ ra cách vớ vẩn như vậy được cơ chứ .
Anh im lặng mọi người cùng im lặng . Như thấu hiểu tâm tình anh lúc này . A Trình lên tiếng
- Được rồi tiểu Mã cậu lên nom em ấy thế nào đi . Để bọn tớ nghĩ cách giúp cậu . Chán nản lên tiếng
- Cảm ơn . Nói xong liền chạy vút lên lầu .
Khẽ mở cửa phòng nhẹ nhàng thấy cậu đang ngủ liền nhẹ nhàng ngồi xuống sờ nhè nhẹ mái tóc của cậu . Liền cau mày không thôi khi thấy gối cậu ướt một mảng nước, mày cậu lại co hết lại biết ngay cậu đang gặp ác mộng vội xoa lưng cho cậu cho cậu bình tĩnh lại .
Đến trưa cậu được Lâm Lâm gọi dậy ăn cơm . Bữa cơm thật chán chả có ai nói gì đều im lặng
Chiều nay..... Lúc Mã ca định nói gì để đánh tan bầu không khí này thì cùng lúc đó .
- Tiểu Hạ . Sáng nay cậu nói chiều cho tớ đi chơi đúng không? Không được nuốt lời đâu nhé . 2 giờ chúng ta đi ha Đinh ca
- Ưhm. Nhìn cậu khẽ mỉm cười
- Em cũng muốn đi a ~~~ . Bé Văn quyết định bán manh làm nũng lần này . Thôi vì Mã ca rớt liêm sỉ một lần vậy
- Khum . Là bọn họ mời anh không phải em . Chính thức tính không tốt của cậu xuất hiện rồi . Nói xong câu nhanh chóng rửa bát của mình không làm nũng Mã ca nhờ anh rửa bát như mọi khi mà tự đi rửa bát rồi về phòng
-Haizzzz . Lần này khá căng . Họ ngao ngán nhìn thủ phạm đang rầu rĩ chán nản nằm kia . Kế hoạch họ thật bại rồi . Vốn định rủ cả đám đi chơi rồi vô nhà ma cho họ làm hòa ái dè kế này hỏng rồi .
- Đệ đã cố hết sức . Lần này đệ chịu thua . Diệu Văn không chút sức sống mà nói
- mọi người đang nói xấu gì đệ đó. Á Hiên từ đâu xuất hiện làm cả đám giật mình
- có đâu . Hạ nhi nhanh chóng đổi chủ đề . Đến giờ rồi chúng ta đi thôi kẻo muộn Trình ca .
- uhm. Chúng ta đi thôi
- Vậy là đi áh . Bỏ đệ lại với đám người này . Chân Nguyên bất bình lên tiếng
- Kệ huynh . Á Hiên lơ đễnh nói
Nói rồi họ nhanh chóng rời đi cho bọn họ nghĩ cách .
- Haizzzz đang vui tự nhiên lại mưa chán ghê áh . A Lâm không vui vẻ như đứa trẻ bị giành mất kẹo nói .
- chúng ta vào quán kia một chút trú mưa một xíu tạnh thì về . A Trình lên tiếng
- Vâng . Á Hiên như một người không hồn nói . Đi chơi để quên đi chuyện buồn nhưng cậu không quên được cứ như cái xác sống làm hai người kia cũng buồn phiền theo . Hôm nay đi chơi không vui
Đến 7 giờ hơn họ mới về vì họ ăn ở ngoài luôn . Vào trong nhà sao vắng thế chẳng có ai ở phòng khách hay nhà ăn . Cứ thiết nghĩ họ đi đâu chơi rồi . Lười nhác bà người họ ngồi xuống Sopha chơi .
Chân Nguyên từ trên lầu đi xuống. Thấy họ liền liên tiếng hỏi
- Mọi người về rồi àh . Sao muộn vậy ?
- Ừhm . Ăn cơm ở ngoài luôn rồi . Hạ nhi lười nhác trả lời
-Mà mấy người kia đâu . Lúc này Trình Hâm mới ngồi hẳn dậy hỏi Chân Nguyên
-Bọn họ đang trên lầu chăn sóc Mã ca anh ấy cảm mạo rồi . Chân Nguyên lắc đầu ngao ngán nhìn cậu
Cậu bỗng ngồi thẳng dậy nhìn Chân Nguyên như muốn anh nói tiếp .
- Lý do không phải trưa còn khỏe sao ? Trình ca lo lắng hỏi ngày mai họ lịch trình rồi sao lại bị vào lúc này chứ . Chuyện Á Hiên chưa xong giờ lại thêm chuyện này . Thật rối .
- Anh ấy nói muốn đi mua bánh kem về được nửa đường trời tự nhiên trời lại đổ cơn mưa anh ấy sợ hỏng bánh chạy về vội nên ướt hết vậy nên mới bị ốm
- Haizzzz. Bánh kem gì chứ . Lúc đó mấy đứa ở đâu không đi cùng cậu ấy hả . Trình Hâm bực mình lên tiếng
- Chân Nguyên sao anh lâu vậy lấy có cốc nước . Nhanh lên Mã ca còn uống thuốc mới nhanh đỡ một xíu nữa Trình ca về là chúng ta toi đó . Hạo Tường từ trên lầu đi xuống noi6 vừa lúc cứu Nguyên ca khỏi cơn giận dữ từ Trình ca
- Ơ...... Trì......nh ...ca . Hạo Tường sợ hãi khi nhìn thấy A Trình không tránh khỏi lùi lại phía sau mấy bước sợ sệt
- Các người còn định dấu chúng ta . Lần này không thể tha cho các người được . Trình Hâm không vui khi biết các đệ đệ còn định dấu mình .
Thấy Hạo Tường có khả năng gặp nguy Hạ nhi liền lên tiếng :
-Được rồi chúng ta lên thăm anh ấy thôi . Còn các người mau lấy nước đi . Hạ Tuấn Lâm không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ nữa hôm nay có quá nhiều chuyện xảy ra rồi toàn chuyện không đâu đến với họ
- Ta đã ghi nhớ chuyện này . Hôm nay không nhắc đến nữa . Ngày mai ta sẽ tính sổ sau . Lấy nước cho cậu ta đi rồi nghỉ ngơi sớm mai còn dậy sớm để đi . Nói xong liền đi lên lầu
Còn về phía cậu thì cậu đã đơ và load không kịp khi nghe nói anh của cậu bị ốm rồi cái gì mà cảm mạo , mưa , bánh kem đầu cậu bây giờ rất trống rỗng cậu không biết làm gì hết cứ đứng đó mãi cho đến khi Chân Nguyên lấy nước xong định mang lên thấy cậu vẫn đứng đó .
- Hiên em không định về phòng àh đứng còn không về phòng nghỉ ngơi mai còn suất phát sớm
- Àh vâng .
Cậu nhanh chân chạy theo đám mà về phòng . Mở cửa phòng ra Trình Hâm không mấy vui vẻ nghế cái rồi kéo theo Diệu Văn về phòng ngủ kệ họ bây giờ anh rất mệt không thể suy nghĩ nhiều nữa nhức đầu
Sau đó hội phòng 3 người cùng bị Đinh ca nhắc mà nhanh chóng về phòng còn nghỉ ngơi mai phải dậy sớm
Cửa phòng khép lại anh đã uống thuốc và nghỉ ngơi . Cậu nằm giường bên kia để ngủ nhưng thiếu anh cậu không ngủ được quay người đối diện nhìn còn người đang nằm ngủ bên kia chưa bao giờ cậu thấy xa anh như lần này chính xác là cách một cái gối ôm vì cậu và anh ghép giường lại với nhau lâu rồi . Mở điện thoại cậu lượt dạo weibo đọc vài bài viết khẽ nheo mắt lại vì hơi sáng làm cậu nhức mắt .
Bỗng dưới giường có động tĩnh cậu sợ hãi vội vàng ôm chặt lấy anh lần này là bảo vệ anh vì anh ốm rồi bây giờ cậu phải bảo vệ anh nhưng sao anhlaij không có ở đây lô lắng tìm mò khắp giường cùng không thấy thì bỗng một ánh
trói lên định đưa tay lên dụi mắt thì bị một tay dữ lại cậu tuy là người load chậm nhưng nhiều hiện tượng lạ vậy thúc giục cậu hét lên cầu cứu chắc chắn là có ma . Đang định hét lên thì giọng nói quen thuộc nhưng có phần khàn đi nhưng cậu vẫn có thể nhận ra được nó là từ anh
-mọi người ngủ rồi dừng làm phiền họ
- anh. Là anh àh . Cậu ôm chặt lấy anh vì sợ mà khóc
- bảo bối sợ sao . Anh xin lỗi . Anh lo lắng xoa đầu cậu .
- Không phải anh đang mệt sao . Ngồi xuống . Anh bật đèn làm gì muốn lấy gì à em lấy cho anh . Anh mau nghỉ ngơi đi . Cậu để anh xuống nhìn trên nhìn dưới thấy không sao mới an tâm
- Bảo bối anh không sao. Anh cũng không muốn lấy gì . Ân cần anh nói rồi khéo cậu ngồi xuống cạnh mình
- vậy anh bật đèn làm gì vậy . Cậu không hiểu hỏi anh
- chỉ là anh thấy em xem điện thoại như vậy sẽ đau mắt muốn bật cho em thôi .em không ngủ được àh .
- trưa em ngủ rồi nên giờ không ngủ được thôi . Anh không phải đang mệt sao nghỉ đi . Nói rồi cậu đứng lên rời khỏi giường . Định đi sang giường bên nằm xuống bỗng anh kêu lên
- Anh lắc đầu cười nhạt anh như vậy rồi cậu vẫn giận anh :- ôi đau đầu quá . .... Mệt quá ..... bảo bối anh mệt .... Mau lại đây với anh.....
Cậu nhìn con người đang bày trò kia chẳng có gì để nói có thật là anh ốm không vậy .
- Không phải anh nói mệt sao còn đứng đó không chịu đi ngủ àh . Cậu nói mà không thèm nhìn anh cái
Anh thì vui sướng không thôi tắt điện rồi chạy lên chỗ cậu mà ôm chặt cậu - Ôm . Mau ôm anh
Cậu nhìn anh . Sao anh ấy lại như vậy nhỉ .
-Bảo bối em ngủ chưa ? Anh khẽ thì thầm sau một hồi hoạt nháo với cậu
- chưa .sao thế .
- Anh xin lỗi .
- Uhm . Sao xin lỗi
- Anh làm em sợ rồi
- Tiểu Mã có phải tính của em không tốt không . thật sự nó rất tệ ư.
- Sao em lại nói vậy . Câu trả lời không liên quan từ cậu làm ảnh mơ hồ
- Em xin lỗi là em không tốt . Em không ngoan nên mới như vậy . Em sẽ thay đổi vì anh . Cậu ngước lên nhìn anh đôi mắt u sầu
- nói anh nghe ai bảo em như thế. Ông
Cậu đưa điện thoại cho anh xem một bài đăng nói về cậu trên Weibo .
- Chính vì cái này em mới nheo mắt
- đúng vậy
- đồ ngốc em kệ họ đi . Họ không biết gì từ em mới nói vậy . Em lại không cần phải lo lắng có anh ở đây em không cần thay đổi . Anh sẽ thay đổi vì em
- không anh mệt sao nói nhiều vậy ngủ đi . Người ta vẫn đang giận anh đó .
Anh lắc đầu nhìn cậu . Cậu chính là vừa trẻ con vừa ngang ngược lại đổi ý nhanh như vậy . Nhưng tất thảy là cậu anh đều thích . Ôm chặt cậu anh nhắm mắt ngủ thật say có phần hơi mệt nên đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ . Nếu như anh thức thêm một chút nữa anh sẽ nghe được khẽ thì thào "em yêu anh"rồi hôn lên trán anh rồi mỉn cười ôm anh ngủ thật say .
....................................................
#kỳhiên # fanfic