Họ hỏi em sợ điều gì nhất... em im lặng trong phút chóc rồi điềm nhiên trả lời :
-Em sợ yêu nhất...
***
Có lẽ, cuộc đời này hạnh phúc nhất chính là được yêu và được gập người mình yêu... vậy hà cớ gì mà em phải sợ? Em sợ những lời yêu thương chỉ tồn tại trong vài giây phút ngắn ngủi, em sợ những lúc em yếu lòng lại ngả vào vòng tay của người lấy cắp đi niềm tin và yêu thương của em, em sợ mình lại phải thấy sự phản bội đang ngày một ngày hai xoay em như một trò đùa, em sợ mình sẽ lại phí phạm thanh xuân cho người không xứng đáng, và em sợ mình, sợ mình sẽ đặt niềm tin vào lầm người.
Em cí thể yêu nữa không? Có chứ... nhưng em sợ lắm, cái nổi sợ này cứ vây quanh trong tâm trí em, nó đã lấy đi tất cả mọi thứ của em, lấy đi niềm tin của em và với em bây giờ chỉ còn chút niềm tin nhỏ bé này em chỉ có thể ích kỷ giữ lại cho riêng bản thân, không giám để một ai lấy đi... lỡ họ lấy đi mất,em e rằng... em sẽ không trụ nổi.
Trái tim mỏng manh này của em, không thể nào mạnh mẽ để vượt qua được hết năm lần bảy lượt sự phản bội được, vượt qua được một lần, em cứ nghĩ là do mình không may mắn, qua lần tiếp theo, em nghĩ mình không xứng đáng, rồi hết lần này qua lần khác, em còn có thể kiếm thêm một lí do nào cho hợp lí? Đến một ngày, một ngày bầu trời đầy giông bão đổ trên đầu em, dưới cơn mưa lạnh lẽo, em khóc giữa lòng người đang vội vã tìm chỗ trú mưa. Sao họ có thể voi tâm đến vậy? Voi tâm để mình em gánh chịu cơn bão lớn này, sao lại có thể tàn nhẫn đến thế?
Người ta yêu nhau và đến với nhau bởi duyên số, nhưng với em, duyên số là gì em chẳng biết, em chỉ biết rằng khi đã yêu nhau, xin hãy yêu thật lòng, đừng phản bội nhau, đã yêu nhau là duy chỉ một. Em là coi gái nhận nhiều sự phản bội, và em cũng sẽ kiên cường để không lỡ dại chót tin ai thêm lần nữa, em hứa đấy... nhưng hứa thế nào cũng không qua nổi sự sắp đặt của ông trời... họ hỏi em sợ hì nhất? Em điềm nhiên trả lời :
-Em sợ yêu nhất... nhưng cũng hi vọng vào tình yêu nhiều nhất...
𝙲𝚘 𝚝𝚑𝚎 𝚚𝚞𝚊𝚗 𝚝𝚛𝚘𝚗𝚐 𝚗𝚑𝚊𝚝 𝚔𝚑𝚘𝚗𝚐 𝚙𝚑𝚊𝚒 𝚕𝚊 𝚖𝚞𝚘𝚗 𝚌𝚞𝚗𝚐 𝚊𝚒 𝚕𝚎𝚗 𝚐𝚒𝚞𝚘𝚗𝚐, 𝚖𝚊 𝚕𝚊 𝚖𝚞𝚘𝚗 𝚜𝚊𝚗𝚐 𝚖𝚊𝚒 𝚌𝚞𝚗𝚐 𝚊𝚒 𝚍𝚊𝚢 𝚟𝚊 𝚙𝚑𝚊 𝚝𝚛𝚊 𝚌𝚑𝚘 𝚗𝚑𝚊𝚞
𝙲𝚘 𝚍𝚘𝚗 𝚝𝚛𝚎𝚗 𝚖𝚊𝚗𝚐(𝙹𝚊𝚗𝚞𝚜𝚣 𝙻𝚎𝚘𝚗 𝚆𝚒𝚜𝚗𝚒𝚎𝚠𝚜𝚔𝚒)