tôi và phong quen nhau cũng đc vừa tròn1 năm, chúng tôi đang rất tốt thì bỏng nhiên anh ấy phải đi nước ngoài để tạo dựng sự nghiệp...1 ngày 2 ngày rồi 1 tháng tôi vẫn không liên lạc được với anh ấy, trong lòng vừa lo vừa tự nhủ(do anh ấy bận quá ko nghe máy đc) chỉ nghĩ vậy rồi tôi cũng bỏ qua. nào ngờ mọi chuyện ko như tôi nghĩ, cách 1 năm sau anh ấy trở về với sản nghiệp lớn trong tay. tôi mừng rỡ chạy đến ôm anh ấy với 2 hàng nước mắt rưng rưng, bỏng... 1 đôi tay đẩy tôi té nhào xuống đất, tôi ngỡ ngàng nhìn lên thì... đập vào mắt tôi là 1 cô gái với vẻ ngoài vô cùng xinh đẹp. trong lúc tôi đang ngỡ ngàng bỏng bác 2 ( ba mẹ anh phong) vội bước tới cầm tay cô gái đó và nói" con dâu má mới về à lâu quá mới gặp con vô nhà ngồi nghĩ ngơi đi con" vừa nghe xong tôi rung rẩy hỏi bác chuyện này là sao.. bác nhìn tôi và giới thiệu cô gái đứng trc mặt tôi tên là Lan là con gái của bác Tuyên bên nước ngoài cũng là con dâu tương lai của nhà bác. tôi nhìn vào mắt phong và hỏi có phải như vậy không?. anh ấy trả lời mà tim tôi đau nhói" phải..cô ấy là vợ tương lai của anh" còn tôi thì sao tôi là cái j của anh hả.. anh trả lời tôi đi" tôi nhìn anh ta vừa nói vừa cố kìm nc mắt trong lòng.... anh ta kéo tôi ra "anh chỉ coi em như là e gái th".. "e gái.. e gái sau 1năm trước anh không nói như thế mà lại nói yêu tôi, 1 năm mấy nay chờ anh vất vả để đổi đc gì đổi được câu xem tôi như em gái à, đổi được ...s....ự.."nè cô gái cô nhìn lại cô đi cô chỉ là 1 đứa con gái quê mùa, bẩn thỉu làm sao xứng được với anh phong, anh phong là giám đốc của 1 công ty lớn còn cô, cô là cái thá gì mà đồi yêu anh ấy"cô gái đó chen ngang lời tôi.. trong lúc vừa đau khổ vừa tiệc vọng "tôi chả có gì trong tay còn họ có tất cả.. và câu hỏi cuối cùng"... "TỪ TRƯỚC ĐẾN GIỜ ANH TỪNG YÊU TÔI CHƯA". "ANH XIN LỖI NHƯNG ANH CHƯA TỪNG YÊU EM" hoá ra chỉ mình tôi ngu dốt yêu anh ta sâm đậm.. bác gái cầm tay tôi và nói" con buông tha cho thằng Phong đi..coi như bác xin con mà" tôi ngậm ngùi kìm nước mắt "vâg, cháu xin lỗi vì đã làm phiền cả nhà, cháu còn có việc cháu xin phép đi trước." vừa đi được tầm 3 4 phút thì trời đổ cơn mưa cũng như tôi ko kìm được nước mắt của mình nữa rồi, tôi ngồi xôm xuống đất và khóc nức nỡ..t..ạ.i s..a.o..tới khi trời chỉ còn vài hạt lâm râm, nước mắt tôi mới ngừng rơi.. tôi bước về nhà nằm lên giường và ngủ tới khi tôi tỉnh dậy thì cũng đã xế chiều tôi vội đi rửa mặt thì bỗng có tiếng chuông điện thoại vang lên.. trần trừ vài giây thì tôi mới nghe máy, ra là mẹ lo cho tôi nên điện tôi "sao rồi con có ổn không"nghe tới đây thì tôi bít là mẹ đã bít chuyện của tôi.. vì không muốn mẹ lo tôi vội trả lời "con ổn mà mẹ con không có chi hết mẹ ko cần lo cho con". "mẹ bít chuyện thằng Phong rồi thôi con đừng giấu mẹ.. con à! con vẫn còn có mẹ mẹ vẫn lun ở đây với con nghe con chia sẽ những chuyện con giấu trong lòg của con" nghe mẹ nói tới đây tôi vỡ oà cảm xúc nhưng tôi cố kìn lại "mẹ con rất ổn, anh ấy đã có người mới 1 người tốt hơn con..đẹp hơn con nx mẹ à, và xứng đáng với ảnh giúp ảnh lm công việc mà con không lm đc,.. con phải vui chứ mẹ,.. vì ảnh đã được hạnh phúc rồi mà,... thôi con còn có việc con tắt máy nha" mẹ đừng lo cho con nha hehe" vì nghe đc lời nói nghẹn ngào sấp rơi lệ của tôi mẹ chỉ biết "ừa"..tôi vội cúp máy vì tôi chẳng thể kìm đc nước mắt của mình nữa rồi...tôi vội ôm gối và khóc,.. tôi đã khóc hết 1 đêm đến rạng sáng tôi mới vội đi làm với 1 ngương mặt nhem nhuốc. đến chỗ làm nghe m.n xôn xao chuyện Phong vs Lan hoá ra vài ngày nx họ sẽ chính thức là vợ chồng..,nghe tới đây trong lòng tôi vừa hận vừa đau tôi chẳng bít làm gì ngoài việc im lặng cả..bổng con bn thân tôi đứng kế bên an ủi tôi.. " thôi mày đừng bùn thằng Phong nó không xứng vs mày đâu.. v.v", thấy tôi im thinh thích nó lại bảo tiếp "mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mày ạ, mày còn tao còn bác 4(mẹ tôi) nữa mà an tâm đi dù chuyện gì sảy ra tao cũng ko bỏ mày 1 mình đâu, ráng phấn trấn lên thằng đó không được tao kiếm cho mày đứa khác,..."nhìn thấy tôi vẫn cứ 1 mực im lặng nên nó vội ôm tôi vào lòng nó" th mún khóc thì khóc đi khóc cho đã r quên nó đi nó không đáng để cho mày nhớ" nhờ nó động viên cả buổi tôi mới có lại đc 1 tí nào đó tinh thần( cũng như cố gắn phấn trấn để nó khỏi lo và cả mẹ nx)... và rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến... đám cưới của anh ấy tổ chức rất lớn và sang trọng tôi đứng 1 bên cầu nhìn qua vs đôi mắt buồn con bạn tôi bất ngờ câu cổ tôi" thôi mày đưa thiệp cho tao, tao sẽ đi thay mày.. tao ko mún thấy mày khóc hay bùn vì chuyện đó nx, nên mày cứ về đi ở đây tao lo đc " khôg sao đâu tớ ổn mà, tớ hết yêu anh ấy rồi cậu nói đúng anh ấy khôg đáng được tớ bùn" nói xog tôi với nó nắm tay đi qua tiệp cưới. nhìn cảnh 2 người đó hôn nhau tôi kìm lòng không đặng buông đũa đứng lên " mày cứ ở đây ăn đi tao đi công chuyện.." nói xog tôi nhấn vai nó xuống vội chạy ra khỏi tiệc cưới 2 hàng nước mắt lăng xuống quay lại nhìn cảnh 2 người họ hôn nhau..(XIN LỖI EM ĐÃ KO GIỮ ĐƯỢC ANH)