Anh và cô là bạn thân, một lần uống say mà xảy ra quan hệ với nhau.
Anh vì áy náy với cô nên chịu trách nhiệm, cưới cô làm vợ.
Cô vì yêu anh đã lâu nên không ngần ngại mà đồng ý, làm vợ của anh.
Nhưng người ta nói, tình yêu đơn phương từ một phía sẽ không bao giờ hạnh phúc, giống như bạn ôm một cây xương rồng, dù đau vẫn ôm, lúc đó cô liền phản biện, cô nghĩ, chỉ cần cô cố gắng, làm mọi thứ anh thích thì cô sẽ có được tình yêu của anh.
Cô nói cô thích ăn cay, anh liền vui vẻ ngày nào cũng tự tay xuống bếp nấu cho cô ăn.
Cô nói thích màu trắng, anh liền vứt những bộ quần áo màu sắc trước kia của cô, dẫn cô đi mua sắm, từ đó tủ đồ của cô không thiếu nhất là màu trắng, ngay cả căn phòng màu xanh của cô cũng được anh thay đổi sang màu trắng.
Cô nói cô muốn nuôi pet, anh liền chạy đi mua ngay lập tức.
Mọi người nói cô thật hạnh phúc, có được một người chồng tốt, anh chăm sóc, bảo vệ cô rất tốt, nhưng không ai biết, với anh, đó chỉ là nghĩa vụ của một người chồng.
Cô cười vui vẻ nhận lấy lời chúc phúc của mọi người, nhưng trong tâm thì lại không biết tư vị như thế nào, chua chát, cay đắng.
Anh thật sự chưa từng hiểu cô.
Anh tình nguyện, đồng ý làm theo lời cô, cũng bởi vì người con gái ấy, người anh yêu sâu đậm.
Cô không thể ăn cay, vì dạ dày của cô không được tốt, ăn nhiều quá sẽ để lại di chứng, nhưng vì anh, cô sẽ ăn hết chúng, rồi lại phải nhịn ăn uống thuốc mấy ngày.
Cô ghét màu trắng, vì chúng khiến cô bị nhức mắt, đau đầu liên tục, nhưng vì anh cô nguyện làm tất cả dù cho có phải chết cô cũng nguyện chết
bởi vì cô yêu anh, cô luôn tự hỏi tại sao trong tim anh chưa từng có 1 chỗ cho cô dù là 1 ít 1 mảnh nhỏ thôi cũng đủ khiến cô hạnh phúc rồi