Ngang trái chính là, cô theo đuổi anh 12 năm, anh không nhìn cô lấy một lần. Ngang trái chính là, đến lúc cô buông tay anh, đi yêu một người đàn ông khác , anh nói, anh muốn kết hôn với cô.
Cô biết, anh không yêu cô. Anh làm thế tất cả vì lời hứa với chị gái cô, người anh yêu.Nhưng rồi cô vẫn đồng ý với đề nghị hoang đường này, lí do là, cô thất tình. Người đàn ông kia cũng không yêu cô.
Trong cuộc hôn nhân này, cô sống khép mình, cô gắng cẩn thận từng chút một, hoàn thành nghĩa vụ một người vợ, duy nhất, cô không dám đặt tình yêu mình lên anh một lần nào nữa. Anh không yêu cô.
Ngày giỗ của chị cô, trùng với lễ tình nhân. Cô nhìn đồng hồ, 11 giờ đêm, anh chưa về. Cô lắc đầu rồi không chờ anh nữa, lên lầu đi ngủ. Cô lại ngốc nữa rồi.
Cô không ngủ được. Cô nghe có tiếng mở cửa khe khẽ, cô nhắm mắt lại vờ ngủ. Cô thấy anh nằm lên giường, động tác rất nhẹ nhàng. Anh vòng tay ôm lấy cô. Nước mắt cô rỉ ra khoé mắt. Cô cũng không hiểu vì sao mình khóc, có lẽ vì tủi thân. Cô muốn quay lại ôm anh, dựa vào ngực anh. Nhưng cô không dám. Cô không biết cái vòng ôm này, anh muốn dành cho ai. Cô sợ, cô chỉ là người thay thế.
Chợt cô thấy tay mình lành lạnh. Anh đeo lên tay cô một chiếc nhẫn. Đó là chiếc nhẫn rất lâu trước đó, khi cô còn nhỏ cô đòi anh mua. Sau đó anh quả thật có mua, nhưng lại không hề đưa cho cô. Cô vẫn nghĩ chiếc nhẫn này anh đã tặng cho chị gái cô, hoá ra anh vẫn còn giữ.
Hô hấp của cô bỗng trở nên nặng nề, tiếng khóc cố kìm nén. Cô mơ hồ nghe anh nói:
'' Anh muốn lấy em vì em là em, không vì ai khác. Người trong lòng anh từ trước tới nay đều là...''
Cô không nghe rõ anh nói nghe loáng thoáng chữ ''em'' nhưng không biết là '‘chị em'' hay ''em''. Nhưng cô không suy nghĩ gì được nữa, dần chìm vào giấc ngủ. Cô ngủ thật sâu trong vòng tay của anh.
Đó là lần cuối cùng cô được ngủ cùng anh...
Người cô lạnh ngắt, cơ thể không còn có dấu hiệu của sự sống. Anh điên cuồng gọi cô dậy, tâm trạng hoảng loạn, sợ hãi nhưng khi anh nhìn cô, vẽ mặt rất bình thản pha lẫn với một chút cay đắng, những giọt nước mắt còn đọng lại trên khuôn mặt cô.
Anh mất cô thật rồi ''ha...'' anh cười nhưng từng giọt nước mắt cứ rơi, anh Trần ngầm không thể làm gì
Hôm nay đam tang của cô, bạn trai cũ của cô nhìn thấy anh liền tới gần và đánh anh một cái đánh đau điếng, anh tức giận nhưng kìm chế lại. Vì sợ làm hủy đam tang này
Người đàn ông đó bước tới anh và nói rất nhiều điều về cô. Vì vậy anh mới biết nhiều điều về cô đến thế.
Ai nhìn cũng biết cô bị bệnh tim bẩm sinh, hể xúc động mạnh sẽ khiến tính mạng cô lâm vào nguy hiểm, nhưng cô ngốc thật lại yêu anh nhiều đến thế, yêu đến khi lụy tình rồi cuối cùng nhận về kết quả như thế này.
Cô rất cố gắng vứt bỏ tình cảm của mình cho anh vì cô không muốn là người thứ ba trên vào mối quan hệ giữa anh và chị cô, cô đành để tình cảm của mình vào trong lòng.
Khi anh nghe tới đây anh không tin đó là sự thật, anh từ lâu luôn coi cô là em gái của mình và yêu chị cô, nhưng từ khi chị cô mất, anh dần ít nói chuyện với cô hơn, ít quan tâm hơn nhưng rồi khi cô có bạn trai, anh như muốn phát điên lên, không muốn người đàn ông nào chạm vào cô. Đây là ''ghen'' à, khi yêu chị cô anh chưa bao giờ có cái cảm giác này nhưng trái ngược lại với cô, anh lại ''ghen'' vì cô
Anh cố phủ nhận điều ấy vì anh luôn cố chấp nghĩ rằng anh vẫn còn yêu chị cô, yêu sâu đậm nhưng đó thật ra không phải tình yêu mà là sự cố chấp của anh.
Anh lặng người không nghĩ đến điều gì
Vậy kết thúc rồi sao.......