Khi mới ba tiếng đồng hồ gặp lại cô sau 10 năm. Khang đã bảo cô ở lại cùng anh , điều mà Ngân nghĩ phải mất nhiều cuộc gặp gỡ hơn anh mới có thể nói .
*********
Cô nhận được tin nhắn của Khang khi đang chuẩn bị đi ngủ : "Anh đang ở Sài Gòn. Lần này anh sẽ ở lâu . Hôm nào em rảnh, anh mời em đi ăn tối "
Chỉ có vậy thôi mà cái tin nhắn đó đã làm Ngân thao thức suốt cả buổi. Kỳ lạ thật, lần nào cũng thế , cứ mỗi lần không nhắn tin hay gọi điện thoại cho Ngân là đêm đó cô không ngủ được. Mười năm , những ngày xưa cũ đã xa lắm rồi mà sao cô lại không thể quên được Khang .
Cô và anh quen nhau từ khi cô mới ngơ ngác bước vào giảng đường đại học. Anh là "ma cũ ", chịu trách nhiệm chỉ dẫn cho các tân sinh viên nhận lớp trong ngày nhập trường. Sau này khi quen nhau ,Khang đã bảo yêu Ngân ngay từ cái nhìn đầu tiên. Khi thấy Ngân mang bộ dạng ướt sũng ( ướt như một con chuột) ,khuôn mặt xinh xắn gần như vô hồn ,nhàu nhĩ vì mưa và buổi lễ đã gần kết thúc.
Anh còn yêu Ngân hơn khi cô kể cho anh nghe về buổi chiều cô đến muộn - buổi chiều đáng sợ nhất trong suốt quãng đời sinh viên của cô khi cô đi lạc giữa đường phố Sài Gòn trong cơn mưa chiều gầm gào đáng sợ, giữa một biển nước mênh mông và những con người vội vã không quen biết.
Khi Ngân đang tất bật chuẩn bị làm luận văn tốt nghiệp thì Khang quyết định đi du học . Anh bảo công việc đang làm ở công ty bảo hiểm nước ngoài với nhiều người đã đủ để an phận nhưng anh muốn có cơ hội tốt hơn . Với anh , cuộc đời bên ngoài còn cao rộng biết bao . Anh luôn nói với Ngân : " Còn trẻ cứ ngồi hoài một chỗ thì chỉ bằng con ếch ngồi đáy giếng thôi".
Vậy là anh đi . Ngày tiễn anh ra sân bay, cô không dám khóc vì không muốn hình ảnh cuối cùng của mìnhn trong mắt anh ấy là một cô bé yếu đuối, sũng nước như ngày xưa. Bốn năm đại học ở thành phố ồn ã , hỗn độn này cũng đủ để cô trở nên mạnh mẽ hơn. Nhưng khi đêm về nhà , trong căn phòng nhỏ cô đã khóc . Cô nhớ anh Thực sự rất nhớ anh. Ba năm là quãng thời gian dài đến diệu vợi.
Nhiều lần cô đã muốn nói rằng anh đừng đi hãy ở lại với cô nhưng cô không đủ dũng khí đó . Vì cô không muốn mình cản trở trên con đường thênh thang của Khang.
Và đúng như vậy. Ngày anh gửi emails cho cô là ngày mà anh cưới vợ . Cô đã đi đến dự đám cưới của anh . Cô muốn cho anh thấy không có anh cô vẫn sống bình thường. Nhưng khi về nhà cô không kìm được cảm xúc mà gục khóc . Cô vẫn chưa quên được Khang.
Ba năm sau cô lấy chồng. Chồng cô là một nhà thiết kế , cao và đẹp cũng giống như hình mẫu lý tưởng của bao cô gái . Nhưng hạnh phúc chẳng được mấy mà hai người họ li hôn. Cô giờ đã không còn là gái của ngày xưa nữa .
Khang cũng thế, cuộc hôn nhân của anh cũng đổ vỡ. Vào một ngày chủ nhật, anh gửi tin nhắn cho cô hẹn cô gặp nhau. Cô chần chừ một chút rồi cũng đồng ý. Buổi tối anh đến đón cô trong một chiếc xe hơi sang trọng. Anh bảo thời buổi bây giờ đi xe máy không tiên . Anh đưa cô đến một nhà hàng sang trọng . Anh và cô gọi đồ . Trên bàn , những món ăn cầu kì với rượu vang đỏ sóng sánh trong li . Cô và anh ngồi nói chuyện . Hai người nói về cuộc hôn nhân của mình. Bỗng anh nói :
- Nếu được quay lại ngày xưa em sẽ nói điều gì?
Bao nhiêu ấp ủ trong lòng giờ cô đã đủ dũng cảm để cô nói ra ;
- Em muốn anh ở lại và chúng ta sống với nhau suốt quãng đời này. Ngày anh đi du học em đã muốn nói ah đừng đi nhưng em không đủ dũng khí để nói ra .
Anh nói :
-Liệu chúng ta có thể như ngày xưa không c
Cô giật sững người. Anh giờ đã không còn như ngày xưa trước và cô cũng vậy . Anh đã là trai một đời vợ , cô đã là gái một đời chồng. Cô suy nghĩ liệu mình đến với Khang sẽ như thế nào , một cuộc hôn nhân hạnh phúc hay chỉ là chuốc lấy thất vọng. Cô lặng người một lúc. Ang nhìn cô một lúc dường như hiểu được suy nghĩ của cô. Anh nói " để anh đưa em về " . Cô gật đầu.
Và sau ngày đó anh và coi không còn liên lạc với nhau.