KẺ CỐ CHẤP.
ĐỊNH_NGHĨA_CỦA_HẠNH_PHÚC
#CHƯƠNG 1
Mời các bạn xem chap đầu tiên của bộ truyện"Định nghĩa của hạnh phúc ", chương 1!
==============================
☆CHƯƠNG 1: KẺ CỐ CHẤP
¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿
Hiểu Ly mở mắt ra, cảm giác đau rát truyền đến. Đêm qua anh lại cho người đánh đập cậu vì đã không làm xong công việc nhà theo đúng thgian quy định. Thực ra căn biệt thự Valien của anh rất to, vốn dĩ một mình cậu dọn dẹp trong một ngày là k thể. Thế mà anh vẫn....
-"Này, em không sao chứ?"
-"A, v...vâng...em...em ổn ạ..."
Viễn Kỳ nhìn cậu, thật chỉ biết lắc đầu... Đứa trẻ mới 15 tuổi thôi, sao boss có thể như vầy.. Anh bất đắc dĩ đưa cho cậu một chén cháo nhỏ, dỗ dành
-" Ngoan, em ăn đi, Lam tổng đi từ sớm, anh chỉ về lấy tài liệu thôi, sẵn cho em ăn đỡ gì đó rồi hẳn làm việc.."
-" Vâng, em cám ơn Viễn Kỳ ca..."
-"Ừm..."
Anh quay lưng rời đi, cửa phòng vừa khép lại, đáy mắt cậu đã hiện lên một tầng nước.... Cậu khóc... Tại sao vậy chứ? Cậu rõ ràng rất yêu anh, chỉ là...chỉ là chưa dám nói...nhưng tại sao anh luôn câm ghét cậu như vậy?... Hay là... vì cậu mồ côi...?
*BIỆT THỰ LAM ĐÔNG UYỂN *
*Chát**
-"Con có im ngay đi không!!!".
Lục Vân tức giận không kìm được tát đứa con trai. Lực đánh khá mạnh làm khóe miệng anh rỉ máu, chắc là cắn trúng môi rồi...
-" Con xin lỗi.."
Nước mắt Lục Vân chảy xuống, cậu không biết phải nói gì để anh hiểu hết...
-" Xin lỗi xin lỗi?? con không còn gì nói đc hay sao!!"
-" Tiểu Vân ngoan, đừng khóc, em bình tĩnh lại đi..."
Lam Đông Uyển ôm nhẹ bảo bối vào lòng lau đi nước mắt nhưng Lục Vân lại giãy nảy thoát khỏi vòng tay của lão công nhà mình...
-"..."
-"Con nói đi...tiểu Ly không tốt điểm nào mà tại sao con cứ lờn đi tình cảm của thằng bé!!!"
-" Con phải nói thế nào thì Papa mới hiểu? Bộ hai người đồng tính tôi cx phải vậy hay sao???!!! Hả!!!"
-"..."
Lục Vân lặng lẽ rơi nước mắt..hoàn toàn không thể phản bác gì được cả...Phải, Lục Vân cậu là một omega nam và được ba của anh yêu thương rồi tổ chức lễ cưới...Lam Hiên Phong anh được sinh ra sau hơn 2 tháng kể từ ngày cưới... Cậu đã từng rất hạnh phúc vì đã sinh ra anh là một Alpha thuần chủng. Nhưng giờ đây cậu rất đau đớn khi đứa con trai mà cậu kì vọng lại không hiểu chuyện thế này...
-" Hức....đồng tính...đồng tính nên sẽ hiểu nhau hơn. Tình cảm cx sẽ bền vững hơn... Papa chỉ muốn tốt cho con thôi mà...Hức...".
Giọng Lục Vân run run đứt quãng...
-" Con đừng cố chấp như vậy nữa có đc không...hức..."
-" Con xin lỗi...papa đừng khóc nữa..."
-" ...."
-" Nhưng dù thế nào...tiểu Phong cx k thể yêu cậu ta...con xin lỗi Papa..."
-" Đi - ngay". Lam Đông Uyển chịu k nổi nữa rồi. Nhìn bảo bối khóc sớm đã nổi giận, liền lạnh lùng đuổi anh đi... Hiên Phong cx hiểu, mik làm ba nổi giận rồi nên liền bỏ đi, khóe môi còn đọng máu...khẽ nhếch. Anh cười nhạt...rời đi.
-"Lam tổng, môi của ngài..."
-" Tôi không sao, Khanh Hiên đi thôi..Đến công ty Thẩm gia!"
-" Vâng thưa boss."
Chiếc Siland* tăng tốc rời đi, theo sau là 20 chiếc Roll Royce* theo hộ tống, biểu tượng uy nghi của Lam gia vừa xuất hiện...tất cả xe trên đường đều tấp ngay vào lề như dọn lối. Vì họ cảm nhận được"con rồng của Lam thị" đang rất giận dữ....
**HẾT CHƯƠNG 1*
TO BE CONTINUED
*Siland: hãng xe này k có thiệt nhe mn 😅
*Roll Royce đây nhá 😁

ĐỪNG ĐÙA VỚI TÔI !
ĐỊNH_NGHĨA_CỦA_HẠNH_PHÚC
#CHƯƠNG 2
Mời các bạn xem tiếp bộ truyện"Định nghĩa của hạnh phúc ", chương 2 !
==============================
☆CHƯƠNG 2: ĐỪNG ĐÙA VỚI TÔI!!
¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿¿
Trong xe, hình ảnh Lam thiếu thật khiến ai nhìn vào cũng hoảng hốt lên...đôi mắt xanh lam tĩnh lặng như đáy hồ sâu, vệt máu khô ở môi còn chưa lau đi, anh chẳng hiểu nổi...đồng tính có gì hay ho tại sao anh phải theo...Lam Hiên Phong tuy ít nói lạnh lùng nhưng quả thực từ nhỏ đến lớn chưa từng cãi lời papa mình đến thế...thậm chí làm papa bật khóc nức nở... Nghĩ đến đuôi mắt papa mình đầy buồn bã, nhìn hai hàng nước mắt trĩu nặng trên mi người đã sinh ra mình.... mà tim anh nhói lên. Cậu ta có gì tốt chứ? Sao lại....
-"Boss, đã đến công ty của Thẩm thiếu"
-"Ừm."
Cánh cửa xe bật mở , Lam Hiên Phong lạnh lùng bước ra. Hai hàng bảo tiêu với tây trang trắng nghiêm trang cúi đầu
-" Nghênh đón Lam tổng!!!"
-"Ừm."
-" Thẩm tổng đang đợi ngài bên trong ạ".
-"Tôi biết rồi."
Lời nói ngắn gọn không quá 3 từ làm chàng thư ký của Thẩm thiếu đây cũng vô thức phát run. Đây là lần đầu tiên cậu được vinh hạnh nhìn thấy Lam tổng Lam Hiên Phong, thực không ngờ lại anh khí oai phong đến như vậy. Thực phải chứng kiến mới biết thật hư!
*Cốc cốc*
-" Có chuyện gì vậy?"
-" Thưa Thẩm thiếu, Lam tổng đến rồi."
-" Mời vào!"
-"Vâng ạ"...
**Cạch***
-"Ồ, tiểu Phong.."
-"Aiz, buông tôi ra, cậu đâu còn là con nít nữa.."
-"Thôi mà để tôi ôm chút đi."
-"Né-ra!!!"
-"Ôi 😕 biết rồi cậu lúc nào cx cục cmn súc 😣"
-"Nói gì? 😑"
-"À kh...kh...không 😅"
-".....😑"
-"Mời ngôì😅"
-"Vào việc chính! Gọi tôi đến làm gì.???"
*Bộp bộp*
-"Cậu lớn lên ngầu phết đấy 😆"
Lam Hiên Phong tức đến khóe môi giật giật, gạt phắt cái tay đang tùy tiện trêu chọc mà vỗ vai mình...
-"Cái tên điên này, cậu như nào mà còn như con nít thế? 😑"
-" Thôi tôi xin lỗi bớt giận ....bớt giận 😅"
-"Hừ...."
-"Bạn bè lâu ngày gặp lại, tôi vừa từ Mỹ về, chỉ muốn gặp cậu chào hỏi, hỏi thăm thôi mà".
-" Thẩm Gia Minh!!!😡"
Thẩm Gia Minh là con trai trưởng của Thẩm gia, từ nhỏ lớn lên cùng Lam Hiên Phong, tính tình lạnh lùng không kém, chỉ là hay lên cơn "cà khịa" bạn mình mà thôi... Chứ khi gặp người khác thì chẳng lạnh lùng thua kém gì Lam Hiên Phong cả...Anh vừa du học từ Mỹ về, hai người các anh chỉ mới 18 tuổi mà một người thì đả đảo thương trường, còn một người thừa kế gia sản...
-" Thôi đc rồi, vào chuyện chính đi. Tôi nghi ngờ chị Jurry là người đã âm mưu giết chết Papa Lục Vân của cậu đấy. Phần về lý do..chắc tôi không cần phải nhiều lời...!"
Lam Hiên Phong trợn mắt không tin... Jurry là sinh viên đàn chị từng thích anh nhưng bị anh thẳng thừng từ chối...Thậm chí chị ấy đã dùng rất nhiều cách để cưa đổ anh. Nhưng với bản chất lạnh lùng, bất cần đời của mình...anh chưa bao giờ động tâm...cũng chưa bao giờ suy nghĩ đến việc yêu đương, đơn giản vì...anh không ham mê nữ sắc.
-"Cậu có bằng chứng xác thực không?" Lam Hiên Phong dần bình tĩnh lại, nhàn nhạt hỏi.
-" Ừm, đương nhiên có thì tôi mới nói vs cậu. Chứ chuyện như vầy sao tôi có thể đem ra đùa cợt."
-"Ừm."
-"Lạc Tuyên, vào đây." Thẩm Gia Minh lạnh nhạt cho gọi cậu thư ký lúc nãy vào.
-" Vâng?"
-"Đưa chị ta vào, cùng con dao còn dính máu của chú Lục Vân"
-"Vâng ạ"
*15 phút sau*
-"Á!! Buông tôi ra!!! Tôi không muốn gặp Hiên Phong trong bộ dạng như này!!! Không!!!! Buông ra!!!!"
-"Quỳ xuống."
-"Á!"
Viễn Kỳ vừa động nhẹ chân đá vào ống khuyển mà cô đã xanh mặt quỳ rạp xuống...Anh mà động mạnh có khi nào gãy chân luôn không...
-"Viễn Kỳ, không cần như vậy."
-"Vâng!"
Vừa nhìn thấy Lam Hiên Phong, sắc mặt Jurry lập tức thay đổi... ĐÂY...đây là Lam Hiên Phong sao!?Không thể nào
**HẾT CHƯƠNG 2 **
TO BE CONTINUED
Đây là 2 chap đầu tiên của bộ truyện"Định nghĩa của hạnh phúc ", bạn nào muốn đọc full thì ấn vào trang cá nhân của mình và tìm bộ truyện cùng tên💓 các bạn ủng hộ mình nha 😊😊